Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nong-dan-tuong-quan

Nông Dân Tướng Quân

Tháng 2 6, 2026
Chương 1582: Không chịu ký khế sách Chương 1581: Thoát ly quan hệ
con-duong-cua-so-menh.jpg

Con Đường Của Số Mệnh

Tháng 2 9, 2026
Chương 1140: Liên Nguyệt ra tay Chương 1139: Gây hấn Lăng Thiên
ta-mot-cai-benh-tam-than-khong-so-quy-rat-hop-ly-di.jpg

Ta Một Cái Bệnh Tâm Thần, Không Sợ Quỷ Rất Hợp Lý Đi

Tháng 3 22, 2025
Chương 1456. Chúng ta...... Về nhà! Chương 1455. Đồ Long thiếu niên, cuối cùng thành Ác Long
da-noi-xong-lam-phan-phai-toan-vien-duoi-nguoc-cai-quy-gi.jpg

Đã Nói Xong Làm Phản Phái, Toàn Viên Đuổi Ngược Cái Quỷ Gì?

Tháng 2 7, 2026
Chương 520: Phía sau màn hắc thủ, pháp lệnh Thiên Tôn! Chương 519: Nhất niệm thông suốt, vạn niệm đều tiêu!
tu-than-tich-di-ra-cuong-gia

Từ Thần Tích Đi Ra Cường Giả

Tháng 10 23, 2025
Chương 2662: Huynh đệ lại tụ họp Chương 2661: Tìm tới Xích Vân
troi-sap-ta-mang-theo-tieu-khu-xuyen-qua.jpg

Trời Sập, Ta Mang Theo Tiểu Khu Xuyên Qua !

Tháng 2 1, 2026
Chương 485: Nhớ tới Ly lão Tử Viễn điểm! Chương 484: Đương Dương Kiều bên trên, Trương Dực Đức! (đại chương)
slytherin-ma-chu-vuong-tu.jpg

Slytherin Ma Chú Vương Tử

Tháng 1 23, 2025
Chương 33. · xong xuôi Chương 31. + 32
phan-phai-bat-dau-cuu-long-doat-ngoi-ta-tuyen-trach-nam-yen

Phản Phái: Bắt Đầu Cửu Long Đoạt Ngôi? Ta Tuyển Trạch Nằm Yên

Tháng 2 2, 2026
Chương 552: Nghiêm túc lĩnh hội. Chương 551: Thật lợi hại! .
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 75: Đều đạt đến mục đích
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 75: Đều đạt đến mục đích

Nắng lên, nắng xuống, một ngày trôi qua rất nhanh. Bạch Linh Nguyệt ngủ một giấc dài, cuối cùng tỉnh lại.

Đầu óc trống rỗng mơ màng, cơ thể nhẹ bẫn giống như không có trọng lượng, giơ tay nhấc chân đều vọt quá mức giống như không phải thân thể của mình. Thân thể khẽ động, gió đêm xuyên qua chăn mỏng cọ sát làn da mang đến khí lạnh sưu sưu.

Bạch Linh Nguyệt giống như nghĩ đến cái gì, đôi mắt trừng lớn, cơ thể đột nhiên ngồi thẳng dậy. Chăn mỏng vì vậy liền tuột xuống lộ ra bờ vai cùng với xương quai xanh mảnh mai, Bạch Linh Nguyệt vội vàng đề lại chăn mỏng, kinh hoảng nhìn xung quanh.

Rất nhanh thì Bạch Linh Nguyệt liền tỉnh táo lại, nàng vẫn ở trong cứ điểm của sơn tặc nhưng lúc này đã không bị người khác quản chế, không cần lo sợ như vậy.

Bạch Linh Nguyệt phản ứng lớn như vậy bởi vì nàng ngoại trừ chịu chất độc hành hạ ra thì bản thân không bị xâm hại gì, nữ tử kia muốn đảm bảo thân thể của nàng thanh tịnh sạch sẽ, tránh ảnh hưởng đến việc ngưng tụ tinh hoa vào trong máu, sợ có việc gì ngoài ý muốn.

Vạn hạnh mọi chuyện là như vậy, nếu không Bạch Linh Nguyệt không biết bản thân liệu có thể kiên trì đến có thể báo thù hay không.

Sau khi thoáng bình tĩnh lại, nhìn xung quanh một lượt không thấy Thanh Thu đâu cả. Ánh sáng từ đèn đuốc chiếu le lói, ngoài trời một màu đen khiến cho Bạch Linh Nguyệt không biết bản thân đã ngủ bao lâu. Mái tóc đã khô ráo càng lộ rõ xác xơ, Bạch Linh Nguyệt tìm một lượt trong phòng không thấy quần áo đành phải đi trở về gian phòng nàng tắm ngày hôm qua. Chậu tắm còn nguyên dạng, khăn tắm quấn trên người.

Nhanh chóng mặc quần áo, quần áo hơi dài lộ ra thùng thình không thích hợp. Bạch Linh Nguyệt tìm một cây kéo cắt may, nhanh chóng chỉnh sửa lại ngoại bào gọn gàng hơn, những chi tiết dư thừa đều bị loại bỏ để giản tiện hơn. Lại cắt đứt một mảnh quần áo, Bạch Linh Nguyệt nhanh chóng quấn vải lên bàn chân của mình.

Nội y có thể không mặc nhưng chạy chân đất ở cái nơi rừng núi hoang vu này là một chuyện rất ngu ngốc, đủ vật kỳ quái sẽ đâm vào bàn chân mỗi khi di chuyển đủ để người cảm thấy đau đớn. Bạch Linh Nguyệt không sợ đau đớn, mỗi giờ mỗi phút đều bị chất độc hành hạ nhưng không có nghĩa là nàng ưa thích cảm giác đau này. Quấn băng vải không thể bảo vệ quá nhiều, nhưng ít nhất có còn hơn không, dùng tạm mấy ngày là được.

Làm xong tất cả, Bạch Linh Nguyệt mới trở về vị trí lỗ hổng. Nhìn xuống liền thấy đống lửa đang bập bùng chiếu sáng một góc vách đá. Bạch Linh Nguyệt đã cảm ứng được nội lực của mình khôi phục trở về một ít.

Vận chuyển khinh công liền có thể nhẹ nhàng từ trên lỗ hổng nhảy xuống, tiếp đất nhẹ nhàng chứ không chật vật giống như ngày hôm qua. Thanh Thu đưa mắt nhìn sang, từ khi nàng đi đến bên cạnh lỗ hổng thì hắn đã cảm ứng được nội lực của đối phương, tiếng bàn chân tiếp đất đạp trên đá mạt cũng có thể nghe được rất rõ ràng.

“Ngươi tỉnh rồi?”

Quan hệ của hai người cũng không quen thuộc, không lên tiếng chào hỏi cũng không sao. Nhưng mà Thanh Thu thấy Bạch Linh Nguyệt mặc y phục không vừa người lộ ra kỳ kỳ quái quái, có hơi buồn cười nhưng không tiện cười lên cho nên liền lên tiếng.

Tất nhiên ý cảnh giác ở đáy mắt cũng không che giấu chút nào, chỉ là Thanh Thu không đến mức xa cách như ngày hôm qua. Bạch Linh Nguyệt lại tìm một vị trí ngồi xuống, vẫn cách Thanh Thu một bên đống lửa.

Thanh Thu lên tiếng chào hỏi còn làm cho Bạch Linh Nguyệt nghĩ đến bản thân ngủ quên ở trong thùng tắm, ngượng ngùng thoáng qua liền nói.

“Hôm qua cảm ơn ngươi”.

Thanh Thu cầm xiên thịt đảo qua một vòng, hôm nay không phải thịt sấy mà là thịt tươi thuộc về một loại chim nào đó, nướng đến chín vàng thơm ngon. Lượng thịt tương đối nhiều, ước chừng ba bốn cân đủ để hai người ăn no.

Thanh Thu lại dùng đoản đao chia thịt ra làm hai phần sau đó ném một nửa cho Bạch Linh Nguyệt, đợi đối phương bắt được một nửa phần thịt mới lên tiếng nói.

“Nội lực của ngươi ngưng tụ rất nhanh, thân thể cũng mạnh mẽ lên một cách bất thường chắc hẳn cần rất nhiều dưỡng chất”.

Bạch Linh Nguyệt rủ mắt nhìn nửa khối thịt trên tay mình, ngủ một ngày một đêm quả thật làm nàng cảm thấy đói. Nàng khẽ nuốt một ngụm nước bọt, không vội vàng ăn ngay mà nhìn về phía Thanh Thu.

Thanh Thu đang ăn chậm nhai kỹ, lớp da chín vàng giòn rụm quanh quẩn chất béo, chất béo lây dính trên môi của hắn phản chiếu ánh lửa làm cho màu môi trở nên bóng loáng hồng hồng. Dung nhan mỹ lệ vì vậy mà trở nên càng thêm tuyệt sắc.

Bạch Linh Nguyệt lúc này mới nhận ra tóc của Thanh Thu đang thả xõa xuống chứ không phải buộc cao lên, trên mái tóc còn đọng lại ẩm ướt. Hiển nhiên vừa mới tắm rửa xong, quần áo còn dựng một cái sào phơi ở một bên.

Suy nghĩ một hồi, thịt cũng nguội bớt, Bạch Linh Nguyệt mới chậm rãi ăn. Một bữa no bụng, Bạch Linh Nguyệt thấy Thanh Thu lại mở ra một quyển sách chăm chú đọc, không phải Thiên Độc Quyết mà là một quyển sách khác, nàng không khỏi hiếu kỳ hỏi.

“Ngày mai sẽ có người trở về, sau đó ngươi dự định đi nơi nào?”

Thanh Thu đang duyệt đọc Huyết Luyện Bảo Thuật, xem cách sử dụng nguồn máu bên ngoài rèn luyện thân thể này có điểm đặc biệt nào trợ giúp chữa trị cho bản thân hay không. Điểm tiếp cận của Huyết Luyện Bảo Thuật này không giống với những võ công khác, nó có thể dùng nội lực dẫn động khí huyết rèn luyện lại thân thể.

Khí huyết không phải là nội lực, khí huyết là khí sinh ra bị cơ thể ảnh hưởng, tự mình tuần hoàn mà không thể bị ý chí của bản thân điều khiển bởi vì không trộn lẫn lực lượng tinh thần, chính là “khí huyết”.

Khí huyết không “thực chất” bằng nội lực, sức ảnh hưởng cũng có hạn. Nhưng xét về mặt ảnh hưởng đến cơ thể thì mạnh hơn nội lực một chút. Mặc dù so sánh mạnh yếu lộ ra không chính xác lắm, khí huyết vẫn hòa lẫn vào trong cơ thể, là một phần của cơ thể giống như máu thịt trong khi nội lực đã là một loại tồn tại khác.

Nghe thấy Bạch Linh Nguyệt hỏi thăm, Thanh Thu liền nhấc lên hứng thú. Hắn cũng đang nhớ thương võ công của đối phương đây, nghe hỏi liền đáp lời.

“Mục tiêu của ta ở phương bắc. Ngươi muốn đi nơi nào?”

Bạch Linh Nguyệt nghe vậy im lặng một chút, nàng thật sự không có chỗ nào để đi, nếu không đã không ở lại chỗ này đòi đi theo Thanh Thu. Nhưng mà nàng thấy Thanh Thu không thấy có ý định dẫn mình đi cùng, tiện đường nên ở lại, sau này nếu tiếp tục tiện đường thì đi cùng, nếu không thì đường ai nấy đi.

Không phải chỉ có thể đi cùng với Thanh Thu, vấn đề là nội lực của nàng đang trong quá trình khôi phục, tốc độ khôi phục rất nhanh nhưng không thể phủ nhận là nàng đang trong tình trạng rất yếu ớt, bất cứ kẻ nào cũng có thể uy hiếp được tính mạng của nàng. Cho nên Bạch Linh Nguyệt vẫn muốn đi cùng với Thanh Thu, có thể đảm bảo an toàn của mình.

Hiện tại cần thuyết phục Thanh Thu bảo vệ bản thân đến khi công lực khôi phục đến đỉnh phong, lúc đó muốn đi nơi nào cũng có thể, báo thù cũng trong tầm tay. Đã suy nghĩ kỹ nên Bạch Linh Nguyệt quả quyết nói.

“Ta đi cùng ngươi”.

Thanh Thu: “…”

Nghe lời này cứ cảm thấy kỳ kỳ quái quái, nhất là sau chuyện ngày hôm qua, cứ có cảm giác giống như bị người đến ỷ lại. Ý nghĩ vớ vẩn thoảng qua, Thanh Thu rất nhanh nghĩ đến mục đích của mình, nói.

“Bèo nước gặp nhau thôi, ta đâu có lý do gì dẫn ngươi theo sau”.

Bạch Linh Nguyệt đã lường trước thái độ của Thanh Thu, không nhanh không chậm nói.

“Ngươi có hứng thú với công pháp gia truyền của ta không? Dùng nó làm điều kiện trao đổi thì sao?”

Thanh Thu cảm thấy Bạch Linh Nguyệt là người thông minh, biết được mục đích của mình đồng thời cũng thể hiện trực tiếp ra. Thanh Thu không xoắn xuýt vòng vo gì nữa, nói.

“Công pháp gia truyền? Ngươi đành lòng bỏ loại công pháp này ra trao đổi?”

Giang hồ rất coi trọng truyền thừa, không thấy Thanh Thu tìm khắp cả Tàng Thư Các ở Lạc gia cũng không tìm thấy tuyệt học đấy à. Đối với người trong gia tộc đã quản khống nghiêm ngặt như vậy, nói gì đến chuyện truyền ra ngoài.

Bạch Linh Nguyệt nhặt một nhánh cây khều khều vun đống lửa, thản nhiên nói.

“Không quan trọng, ta luyện công pháp này mới có thể ngưng tụ nội lực nhanh như vậy. Nếu ngươi muốn đổi vậy thì phải bảo vệ ta một tháng, không thể cố ý làm tổn thương ta”.

Thanh Thu suy tính một chút, mục đích của mình đã ở trước mắt nhưng mà được đến có vẻ quá dễ dàng làm cho hắn không thể không suy tính kỹ càng. Cuối cùng Thanh Thu gật đầu nói.

“Có thể, nhưng mà một tháng này ta vẫn sẽ đi về phương bắc. Nếu như ngươi không muốn đồng hành vậy thì quên đi”.

Bạch Linh Nguyệt đồng ý, đồng hành là được, đi nơi nào cũng không quan trọng.

…

p/s: Cầu đề cử!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

su-muoi-noi-xau-ta-tuu-kiem-tien-ta-mot-kiem-tram-thien-mon
Sư Muội Nói Xấu Ta Tửu Kiếm Tiên, Ta Một Kiếm Trảm Thiên Môn
Tháng 1 5, 2026
chuyen-truong-ngay-dau-tien-ta-doa-khoc-tat-den-hoc-ty.jpg
Chuyển Trường Ngày Đầu Tiên, Ta Dọa Khóc Tất Đen Học Tỷ
Tháng 2 7, 2026
bay-linh-lao-ba-cua-ta-la-nha-tu-ban-dai-tieu-thu.jpg
Bảy Linh, Lão Bà Của Ta Là Nhà Tư Bản Đại Tiểu Thư
Tháng 2 7, 2026
luyen-kiem-3000-nam-xuong-nui-lien-vo-dich.jpg
Luyện Kiếm 3000 Năm, Xuống Núi Liền Vô Địch
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP