Chương 74: Bạch Linh Nguyệt
“Xuân hoa thì vũ, hạ khí triều dâng…
Thu vân thanh tịnh, đông dạ tịch tử…
Niên niên tuế tuế luân hồi vô sinh…”
Váy trắng như tuyết, tuyết trong veo. Tóc đen như mực thả xõa như thác nước treo giữa trời. Giọng nói của thiếu nữ nhẹ nhàng như suối reo, diễn đọc linh động trôi chảy giống như có thể đọc ngược lại.
“Rất tốt! Nguyệt Nguyệt đã nhớ kỹ cũng có thể bắt đầu tu luyện. Chờ đợi ta trở lại sẽ kiểm tra tiến độ của ngươi”.
Nam nhân tóc mai điểm bạc, nghe thiếu nữ đọc thuộc lòng công pháp liền vui vẻ tán thưởng, vuốt ve đầu tóc khích lệ. Thiếu nữ nhẹ nhàng gật đầu, lông mi hơi rủ xuống che lấp đi đồng tử lóe lên hào quang tím nhạt trong nắng. Nàng nhẹ nhàng hỏi.
“Phụ thân lần này áp tiêu đi bao lâu?”
Nam nhân thu hồi bàn tay, nói.
“Nhanh thì một tháng lâu thì ba tháng, không cần quá lo lắng”.
Thiếu nữ gật đầu ngoan ngoãn, không tiếp thục hỏi thêm gì nữa. Ngày tết vừa qua, tiêu cục cũng nên khai trương bắt đầu làm ăn. Xuân về hoa nở, thiếu nữ hi vọng thiếu nữ năm mới này mọi chuyện vẫn sẽ tốt đẹp.
…
Xuân đi hạ đến, nắng chói chang.
Lụa trắng khăn tang, nhang xanh tàn xám, tiếng khóc vang. Giữa linh đường bày một chiếc quan tài đen, thiếu nữ mặc áo mũ tang trắng, tóc dài xõa xuống, hai mắt vô thần quỳ xuống trước quan tài.
Linh đường nhiều người ra vào, kẻ thăm người viếng rồi cấp tốc rời đi, mỗi người vội vàng đồng thời đều tránh xa thiếu nữ, giống như đang lảng tránh ôn dịch.
Đám người tụ lại ở bên ngoài, chỉ chỉ trỏ trỏ, lời nói độc địa giống như đao nhọn xé gió truyền đến.
“Chính là nàng! Dị đồng tai nghiệt! Sinh ra đã khắc chết mẹ cùng ngoại thân!”
“Ba tuổi khí tuyệt ông bà nội, nay vừa mười bốn liền khắc chết phụ thân. Thật sự chính là tai tinh”.
“Dị nhãn họa căn”.
“…”
Ánh nắng hừng hực như lửa, lời nói lạnh như đao cắt chẳng hề nể nang, lời nói càng lúc càng lớn giống như cố ý nói cho thiếu nữ nghe. Nhưng thiếu nữ kia vẫn không hề động dung, quỳ gối thẳng tắp mà hai mắt vô thần.
Nàng có thể không nghe thấy những lời kia, hoặc nghe thấy nhưng toàn bộ đều không quan tâm, không đáng để nàng quan tâm đến. Lời nói lạnh hơn nữa có thể sánh được giá lạnh trong lòng nàng.
Đôi mắt bị người khác gọi là yêu dị đã mất đi ánh sáng, sinh mệnh như tro tàn, nhợt nhạt đến dọa người.
…
Một tháng khăn tang chưa dứt, áo tang chưa đổi. Thiếu nữ yếu nhược, đi đường lung la lung lay giống như gió có thể thổi ngã. Ngồi ở bàn ghế đá cũng bất giác toát ra một cảm giác tịch liêu, gió hè oi bức lại bị thổi ra cảm giác tiêu điều buồn bã.
Một nam tử trung niên ngồi đối diện với thiếu nữ, khuôn mặt kiên nghị, tóc mai điểm bạc. Hắn đẩy ra một phong thư, .
“Cô cô của ta rời nhà mấy chục năm hiện tại có tin tức truyền trở về, nàng muốn để nữ hậu bối trong nhà đến bồi bạn đồng thời tiếp thu truyền thừa của nàng”.
Nói đến nữ hậu bối trong nhà cũng chỉ có một mình nàng, cha nàng chỉ có một đứa con gái trong khi thúc thúc có hai người con trai. Thiếu nữ không biết cô cô của cha mình là ai, cũng không biết thật sự tồn tại một người như vậy hay là âm mưu gì của thúc thúc.
Nàng không muốn nghĩ nhiều, nhưng mà lời nói của thúc thúc đã rõ ràng như vậy, nàng cũng hoàn toàn hiểu rõ. Đơn thuần là muốn nàng đi một chuyến này. Thiếu nữ không từ chối, thản nhiên hờ hững nói.
“Ta đã biết”.
Thu lấy lá thư vào trong tay áo, thiếu nữ không phản ứng quá nhiều, mặt không đổi sắc, mắt không lay chuyển, giống như nói một chuyện không quan trọng.
Thúc thúc của nàng nhận được câu trả lời hài lòng, nhanh chóng rời đi. Ba ngày sau, thiếu nữ ngồi lên xe ngựa. Hai thị nữ bốn hộ vệ chậm rãi đồng hành, hành trình ngàn dặm không biết ngày nào có thể đến.
Vừa đi ba bốn trăm dặm, ngang qua Quần Lang Lĩnh liền bị Đại Lang Trại cướp giết.
…
Phòng giam ẩm thấp, ánh sáng le lói xuyên qua ô cửa sổ không đủ chiếu sáng nơi này. Nói là cửa sổ nhưng ô cửa chỉ lớn cỡ bàn tay, giống như trên bức tường xây thiếu một viên gạch, hoàn toàn không tạo được tác dụng quá lớn.
Phòng giam bí bách ẩm thấp tràn ngập một cỗ mùi tanh hôi khó chịu, trên nền nhà còn có vô số rắn hoa cổ đỏ đang bò trườn lên nhau giống như nơi này là ổ rắn chứ không phải phòng giam.
Thiếu nữ bị buộc trên giá chữ “T” toàn thân chỉ mặc nội bào, ngoại bào đã bị lột sạch sẽ, tóc dài xõa tung, đầu hơi gục xuống giống như hôn mê bất tỉnh nhưng toàn thân lại đang không ngừng run rẩy, cơ bắp co giật.
Két!
Song sắt bị mở ra, một người tướng mạo bặm trợn, thân cao hơn một thước tám, râu quai nón xõa tung, đứng ở cửa liền có thể chạm đến xà ngang của song sắt. Sau khi mở cửa, nam tử dùng giọng ồm ồm không khách khí nói.
“Bát thuốc cuối cùng, nếu như ngươi còn không luyện ra nội lực vậy thì chỉ có thể chấp nhận độc phát thân vong”.
Bị bắt gần một tháng, lần lượt từng người bị nhốt vào lại khiêng ra ngoài, ở trong động rắn chỉ có một mình thiếu nữ sống được từ đầu đến cuối, những người khác đều bị rắn cắn phát độc mà chết.
Nhanh thì nửa ngày, chậm thì năm bảy ngày đều sẽ bộc phát chất độc trong người, chỉ có một mình nàng kiên trì đạt đến một tháng.
Ngoại trừ mỗi ngày đưa một bát thuốc vừa tanh vừa đắng ra thì đám sơn tặc này còn bắt những người trong động rắn này tu luyện một bộ tâm pháp. Đại đa số nữ tử bị bắt vào trong này đều không biết chữ chứ nói gì đến tu luyện nội công tâm pháp, chỉ lác đác vài người có cơ sở để tu luyện lại không thể nhập môn.
Thiếu nữ bị trói lại tay chân không thể động đậy, cho dù nàng không bị trói thì trên bắp chân có rất nhiều vết rắn cắn, thân thể run rẩy cơ bắp co rút cũng làm cho nàng khó mà hoạt động được.
Nam tử kia bước vào trong động rắn, trên giày của hắn bôi một lớp thuốc khu trùng giày đặc, bước vào liền khiến cho bầy rắn sinh ra chán ghét mà tránh đi. Tay trái cầm một bát thuốc xanh đen, tỏa ra mùi tanh hôi cuồn cuộn.
Nam tử thô lỗ nâng lên mặt của thiếu nữ, bàn tay lớn bóp lấy má của nàng tách ra miệng nhỏ. Nghiêng bát thuốc đổ vào trong miệng, thiếu nữ chỉ cảm thấy tanh hôi xông thẳng lên đầu, nước thuốc giống như là nước ngâm một có cá chết ba ngày, kinh tởm đến để người ta muốn phun cả mật cả ruột ra ngoài.
Rót hết một bát thuốc, nam tử cũng không kiên nhẫn mà đi thẳng ra ngoài, song sắt cũng không thèm đóng lại. Mùi tanh hôi này hắn cũng khó mà chịu nổi, cần phải ra ngoài hít thở không khí trong lành ngay mới được.
Mỗi ngày đều uống một bát thuốc, tâm tình của thiếu nữ đã chết lặng, cơ thể cũng tê liệt, không biết vì độc rắn phát tác hay là đói đến không có sức lực. Theo nước thuốc đổ vào bụng, thiến nữ cảm thấy rét lạnh từ ổ bụng tỏa ra, theo máu lan tràn khắp cơ thể. Mỗi nhịp hít thở đều giống như mang theo mảnh băng vụn, làm cho trái tim cùng phổi đau nhói.
Nàng cảm thấy bản thân mình thật sự sẽ chết đi, cũng chấp nhận kết cục này không muốn chống cự. Khí tức yếu ớt giống như ngọn nến chuẩn bị dập tắt, tinh thần ảm đạm, ý thức mơ hồ.
Nàng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy trôi qua một khoảng thời gian dài dằng dặc chìm trong bóng tối. Chỉ biết khi tỉnh lại, trong người đã có một luồng nội lực yếu ớt đang tự động vận chuyển.
Bản thân cũng không còn ở trong động rắn tanh hôi ẩm thấp kia nữa, hiện tại vẫn trong một cái cũi sắt, nhưng gian phòng đã trở thành ở trong một hang động nào đó.
…
p/s: Mấy ngày nay quá bận rộn, ngày mai cố gắng xem có thể bù lại hay không.