Chương 76: Hồi Thiên Thất Luyện
Thanh tuyền tích giọt cầm huyền động. Lưu thủy như châu lạc ngọc bàn.
Kéo quần lên, một thân nhẹ nhõm. Thanh Thu rửa tay xong liền trở về bên đống lửa tàn, quần áo giặt ngày hôm qua đã khô ráo, thu xếp vào trong tay nải gọn gàng.
Bạch Linh Nguyệt nói ngày hôm nay sẽ có một đám người trở về cứ điểm, ngoài người vận chuyển vật tư từ Đại Lang Trại còn có một nhóm người bổ sung đến, trấn giữ ở nơi này. Thanh Thu đã sớm sắp xếp xong đồ đạc, hiện tại chỉ chờ người đến là có thể hốt gọn một mẻ.
Thanh Thu muốn ngựa của đối phương, lại không muốn lưu lại dấu vết trực tiếp gì để tránh phiền phức kéo dài. Bạch Linh Nguyệt đi theo sau hắn, điểm mâu thuẫn đã có, chắc chắn không thể kết thúc yên bình thả người rời đi.
Về phần thù oán bao lớn, kỳ thực chẳng có thù oán gì. Thanh Thu kiên định rằng người giang hồ ai chết cũng không oan, sơn tặc chết càng không oan. Bất kể đối phương có tuân thủ quy củ giang hồ hay không, chọc đến trước mặt hắn vậy thì không cần chùn tay, thậm chí chỉ cần một lý do.
Một đêm này Bạch Linh Nguyệt không ngủ, chép công pháp xong liền xếp bằng tu luyện. Thanh Thu muốn bảo dưỡng thân thể cho nên ngủ sớm dậy sớm, đợi đến Thanh Thu trở về thì Bạch Linh Nguyệt đã làm xong bữa sáng.
Nói thật thì hai ngày ăn thịt nướng làm cho người ta cảm thấy hơi ngán, hôm nay Thanh Thu sử dụng đoản đao cắt ra một phiến đá mỏng làm bếp nướng, thái mỏng thịt cùng với rau dại làm nhân bánh, kẹp vào bánh nướng lại thêm một chút tương ớt liền có bữa sáng ngon lành.
Ăn no xong lại nhàn rỗi, Thanh Thu liền lấy công pháp mà Bạch Linh Nguyệt trao đổi ra bắt đầu tìm hiểu.
Nói đến công pháp của Bạch Linh Nguyệt còn cần phải nhắc đến thân thế của nàng, Bạch gia của Phong Hành Tiêu Cục.
Tiêu cục này cũng coi như nổi danh trên giang hồ, hoạt động mạnh ở khu vực đông bắc Thanh Giang, gọi là Bắc Thanh. Khu vực giang hồ này không có thế lực bá chủ, nhưng có rất nhiều thế lực lớn, tranh đấu tương đối mãnh liệt. Phong Hành Tiêu Cục có thể nổi danh ở khu vực này, không thể coi thường được.
Bắc Thanh có hai thành trì lớn, tổng bộ của Phong Hành Tiêu Cục đặt ở thành Bắc Hưng, là một trong hai thế lực lớn nhất của thành trì này. Phong Hành Tiêu Cục vừa mới thành lập mấy chục năm, Bạch gia đến thế hệ của Bạch Linh Nguyệt vừa vặn là đời thứ tư cho nên không có danh tiếng quá lớn.
Đặt ở trên giang hồ thì đại đa số người đều biết Phong Hành Tiêu Cục nhưng không biết Bạch gia, nền tảng quá mỏng để có thể gọi là “thế gia võ đạo”.
Tạm thời coi như gia tộc truyền thừa hơn trăm năm, mặc dù thanh danh không hiện nhưng công pháp lại rất huyền diệu. Công pháp gọi là Hồi Thiên Thất Luyện, trước ngưng nội lực sau lại rèn thân thể, đạt đến hiệu quả đồng thời tiến bộ, có thể gọi là nội ngoại kiêm tu.
Công pháp nội ngoại kiêm tu trên giang hồ cũng không hiếm lạ, đại đa số chính là động công, trước tiên luyện thể sau đó ngưng tụ nội lực, rèn luyện theo thứ tự từ ngoài vào trong.
Hồi Thiên Thất Luyện lại khác, trước tiên luyện nội lực, sau đó coi nội lực là nguồn nước, thân thể là ruộng đồng, tan hết nội lực trở về cơ thể giống như dẫn nước về ruộng cạn làm cho ruộng đất trở nên màu mỡ hơn.
Thân thể trở nên mạnh mẽ, ruộng đồng phì nhiêu, tốc độ tu luyện tự nhiên trở nên nhanh hơn trước một cách rõ ràng.
Về phần cảnh giới cùng với nội lực đã tan vào thân thể sẽ lấy tốc độ cực nhanh khôi phục trở về, tất nhiên số lượng nội lực sẽ thiếu hụt rất nhiều. Kỳ thực nói là cảnh giới không quá chính xác, võ giả không có cảnh giới rõ ràng, chỉ là người giang hồ ưa thích phân chia ra, dựa theo chất lượng nội lực tăng lên biểu hiện ra bên ngoài khác biệt mà thôi.
Võ giả chênh lệch là thật sự nhưng không có nghĩa là không thể lấy yếu thắng mạnh, “vượt cấp” chiến thắng đối thủ càng dễ dàng tạo ra danh tiếng nổi bật.
Cho nên lượng nội lực ít đi chỉ ảnh hưởng đến sự bền bỉ chứ không làm suy giảm lực lượng. Tất nhiên võ giả khác đột nhiên thiếu đi một số lớn nội lực thì chất lượng nội lực sẽ hạ xuống, người giang hồ gọi là “rơi cảnh giới”.
Nguyên nhân chính là nội lực mới sinh ra “pha loãng” đi nội lực nguyên bản, nếu như số lượng lại tăng trở về mức độ nào đó, nội lực sẽ thuế biến trở thành chất lượng như trước.
Nhưng mà Hồi Thiên Thất Luyện sẽ không sinh ra tình trạng như vậy, cơ thể trở nên mạnh mẽ cho nên nội lực mới sinh ra cũng thuộc về chất lượng đã thuế biến, sẽ không bị pha loãng ra, thậm chí so với lúc trước càng mạnh mẽ hơn.
Dựa theo Bạch Linh Nguyệt nói, chỉ cần khoảng bảy đến tám đấu nội lực có thể bắt đầu tan đi nội lực. Sau khi thuế biến có thể còn lại khoảng ba đấu nội lực nhưng chất lượng nội lực đạt đến võ giả nhị lưu.
So sánh đơn giản liền có thể thấy tiết kiệm được thời gian tu luyện ra hai đấu nội lực so với người khác, thân thể cũng mạnh mẽ hơn bình thường, chỉ là lượng nội lực hơi ít khó có thể so đấu bền bỉ được.
Không bền bỉ lại không thể phủ nhận lợi thế cực lớn do công pháp mang lại, đủ để xưng là “đột nhiên tăng mạnh” nghiền ép đối thủ lúc trước ngang vai ngang vế.
Mỗi một lần tan nội lực rèn luyện thân thể thì tốc độ tu luyện đều tăng lên hai thành, không sợ không đuổi kịp võ giả khác.
Thất luyện, có nghĩa là tu luyện bảy lần, công pháp đại thành thì tốc độ tu luyện có thể tăng lên gấp ba lần so với ban đầu. Người có thiên phú càng mạnh, tốc độ tu luyện về sau sẽ càng nhanh, cuối cùng có thể trở thành cao thủ hàng đầu.
Tất nhiên công pháp huyền diệu như vậy, tu luyện rất khó khăn, nếu không Bạch gia đã sớm trấn áp thiên hạ. Dựa theo phương thức tu luyện của công pháp này, luyện đi luyện lại bảy lần, chỉ cần luyện thành thì bất cứ ai cũng trở thành võ giả nhất lưu, ở trong đội ngũ võ giả nhất lưu cũng là cao thủ hàng đầu.
Nhưng thực tế là Bạch gia chưa từng có võ giả hàng đầu nào chứ nói gì đến quét ngang thiên hạ. Hồi Thiên Thất Luyện không phải dễ tu luyện đến đại thành như vậy.
Trước hết nói nội lực, tư chất phổ thông của người giang hồ là một năm có thể ngưng tụ ra một đấu nội lực, tu luyện Hồi Thiên Thất Luyện bảy năm liền trở thành võ giả nhị lưu, có ba đấu rưỡi nội lực, tốc độ tu luyện tăng lên hai thành, mười năm có thể ngưng tụ ra mười hai đấu nội lực.
Lại tan đi nội lực tu luyện lại, nội lực còn bảy đấu trở thành võ giả nhị lưu đỉnh phong, tốc độ tu luyện lại tăng lên hai thành, tu luyện bảy năm có thể ngưng tụ ra mười đấu nội lực.
Lại tan đi nội lực tu luyện lại, trở thành võ giả nhất lưu, nội lực còn chín đấu. Tổng cộng hai mươi bốn năm có thể trở thành võ giả nhất lưu, thời gian còn lại có thể bù đắp lượng nội lực. Nhanh hơn sáu năm lại cần bỏ ra bù đắp nội lực, nhìn tổng thể đã thấy không chênh lệch gì nhiều với tuyệt học khác.
Muốn tiếp tục để nội lực thuế biến cầu mấy chục đấu nội lực, cho dù tốc độ tu luyện so ban đầu nhanh gấp đôi lại phải tiêu hao chừng hai mươi năm. Bảy tuổi luyện võ, mất bốn mươi bốn năm mới có thể luyện đến tầng thứ năm, tuổi thọ đạt đến năm mươi mốt tuổi, mới coi là cao thủ trên giang hồ, liệu có đủ thời gian tu luyện tầng thứ sáu hay không là cả một vấn đề chứ chưa nói đến tầng thứ bảy.
Đây là trong trường hợp tu luyện thuận lợi, công pháp không gặp phải bình cảnh gì, nếu gặp phải bình cảnh thì sao? Nội lực sở dĩ có thể thuế biến là bởi vì thân thể được rèn luyện ngưng tụ ra nội lực có chất lượng cao hơn, nhưng cơ thể không thể vô hạn mạnh lên được, mỗi cơ thể đều có một mức giới hạn riêng.
Võ giả tam lưu có thân thể không mạnh hơn người bình thường là bao, lực lượng cơ thể ước chừng ba trăm cân, mỗi người chênh lệch khác biệt nhưng sai số không quá lớn. Đồng thời không phải ai cũng có thể bỏ ra nhiều công sức rèn luyện cơ thể đến cực hạn.
Hồi Thiên Thất Luyện thông qua nội lực rèn luyện, lần tan nội lực đầu tiên sẽ đẩy cơ thể đạt đến cực hạn này, lần tan nội lực thứ hai đánh vỡ cực hạn này. Lý thuyết là như vậy, có thể đánh vỡ cực hạn hay không lại khó mà chắc chắn được. Cơ thể không đánh vỡ giới hạn, chất lượng nội lực sẽ không tăng lên, tốc độ tu luyện cũng không tăng lên nhưng tiêu hao nội lực sẽ không trở về mà lãng phí vô ích. Cuối cùng lại phải tốn thời gian tu luyện lại.
Tuyệt học sở dĩ là tuyệt học tất nhiên có điểm ưu việt. Tan nội lực một lần không được thì có thể tan nội lực lần thứ hai để đánh phá giới hạn của thân thể, hai lần không được thì ba lần, cực hạn chỉ có ba lần bởi vì sau ba lần mà vẫn không được thì bao nhiêu lần cũng không thể được.
Đột phá giới hạn thân thể rất khó, không phải ai cũng làm được, không phải võ công nào cũng làm được. Không thể phủ nhận là Hồi Thiên Thất Luyện quá huyền diệu mới làm được như vậy.
Nhưng làm như vậy lại tiêu hao quá nhiều thời gian, đồng thời Hồi Thiên Thất Luyện chỉ có thể luyện lại nội lực bảy lần, lần đầu tiên ngưng tụ ra nội lực cũng tính ở bên trong. Cho nên gặp phải bình cảnh thì Hồi Thiên Thất Luyện sẽ rơi xuống tầm thường, so ra mà kém các tuyệt học khác. Luyện đến cuối cùng tiêu hao nhiều thời gian hơn mới trở thành võ giả nhất lưu, tốc độ tu luyện cũng không thể đạt đến tối đa được.
Nội ngoại kiêm tu chưa bao giờ dễ dàng, Hồi Thiên Thất Luyện có thể tính là công pháp hàng đầu trong tầng lớp tuyệt học, thậm chí có thể xưng là thần công cũng không phải không được.
Đáng tiếc tu luyện đến cuối cùng, muốn đạt hiệu quả lớn nhất quá khó khăn. Lại thêm Bạch gia truyền thừa chưa đủ lâu dài, chưa xuất hiện cao thủ đỉnh cao nào nên Hồi Thiên Thất Luyện mới chưa vang danh thiên hạ. Chỉ cần Bạch gia truyền thừa đến người có thiên phú tương đối cao thì chắc chắn sẽ xuất hiện một cường giả hàng đầu.
Nghĩ đến đây, Thanh Thu không khỏi liếc nhìn Bạch Linh Nguyệt. Hắn đã đoán được Bạch Linh Nguyệt dùng Hồi Thiên Thất Luyện trộn ngược độc tố từ nội lực về cơ thể, làm cho cơ thể toàn chất độc chết người sau đó phản sát đám sơn tặc. Chỉ có như vậy mới giải thích được vì sao máu của Bạch Linh Nguyệt lại độc như vậy, dễ dàng giết chết đối thủ.
Thật sự là điên cuồng, chỉ cần sơ sẩy một cái là thành tự sát luôn rồi, hung hiểm trong đó khó có thể tưởng tượng được. Thanh Thu vẫn không hiểu được vì sao Bạch Linh Nguyệt lại thành công, chỉ có thiên phú cao đến không hợp thói thường cùng với may mắn đến tột cùng mới có thể giải thích được.
Lại nói hoàn toàn lý giải Hồi Thiên Thất Luyện Thanh Thu cảm thấy công pháp này thật là kỳ diệu, có quá nhiều thứ để cho hắn tham khảo, thậm chí rục rịch muốn thử tan đi nội lực xem có thể chữa trị bản thân hay không.
Nhưng mà đây là chỉ là ý nghĩ thoáng qua, nội lực của Thanh Thu là hút được của người khác, không thể đảm bảo nội lực này sẽ tẩm bổ thân thể hay tiêu tan mất, tốn công vô ích. Thậm chí trong trường hợp xấu nhất thì nội lực này phá hoại thân thể của Thanh Thu cũng không phải không có khả năng.
Lấy linh cảm từ Bạch Linh Nguyệt, Thanh Thu còn suy nghĩ sử dụng thuốc bổ cho thân thể, sau đó dùng biện pháp của Thiên Độc Quyết rèn luyện ra nội lực bổ dưỡng cơ thể, cuối cùng dùng Hồi Thiên Thất Luyện chữa trị cơ thể.
Ý nghĩ rất tốt, đáng tiếc không làm được. Đại Hải Quy Nguyên Quyết mà ngưng tụ nội lực của bản thân vào khí hải một cái thì coi như phế bỏ toàn bộ võ công luôn, không thể dùng nội lực được nữa. Chưa kể để phải mất bao lâu, bao nhiêu lần thử nghiệm mới có thể để nội lực bổ dưỡng cho cơ thể. Bao nhiêu thảo dược là đủ, lại phải hành hạ cơ thể bao nhiêu lần…
Nói chung ý nghĩ nổi lên lại phủ định, lại đi lý giải công pháp, buổi sáng của Thanh Thu thật phong phú, thời gian cũng vì vậy mà trôi qua thật nhanh.
Đám sơn tặc cũng cách cứ điểm không bao xa.
…
p/s: Cầu đề cử!!!