Chương 73: Tắm
Ùng ục!
Bạch Linh Nguyệt ngâm mình trong thùng tắm, tro bụi lấm lem đã bị gột rửa sạch sẽ lộ ra nhan sắc nguyên bản của nàng. Đôi mắt lớn, sống mũi cao thẳng, đường nét dịu dàng.
Nhưng mà làn da của nàng không trắng sáng, trại lại làn da nám sạm, giống như tấm vải bị chất độc nhuộm thẫm. Đôi môi tím tái, móng tay cùng với móng chân đều là một màu đen tuyền mang cho người ta cảm giác không tốt.
Nghĩ lại lời nói của Thanh Thu, Bạch Linh Nguyệt không khỏi cảm thấy thẹn thùng. Dẫu gì nàng cũng là một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi mà thôi, không muốn bộ dáng chật vật của bản thân bị người khác nhìn thấy.
Mái tóc của Bạch Linh Nguyệt vẫn còn rối tung, mặc dù thẫm ướt nhưng khong che giấu được vẻ tiêu điều xơ xác. Bị cả trăm loại chất độc giày vò nào có dễ đàng tiếp nhận như vậy, nàng may mắn vượt qua được nhưng cơ thể này cũng đã tàn phá đến không chịu nổi.
Nước lạnh băng giống như tâm tình của Bạch Linh Nguyệt lúc này, đồng dạng lạnh băng băng. Ngày hôm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện nhưng cuối cùng coi như một cái kết thúc, giống như vì một mục tiêu cố gắng rất lâu hiện tại đã thực hiện thành công. Trong lúc nhất thời không có mục tiêu để chèo chóng, ý chí chống lại áp lực trong lúc nhất thời thư giãn ra, cảm giác trống rỗng cùng mệt mỏi ập đến làm cho Bạch Linh Nguyệt vậy mà ngủ quên đi mất.
“Có người?”
Thanh Thu nằm ngủ một hồi đột ngột mở mắt, ánh mắt trong trẻo giống như phát sáng.
Hắn đột nhiên cảm giác được một luồng nội lực đang nhanh chóng lớn mạnh, từ mấy sợi mỏng manh chỉ trong thời gian ngắn đã đạt đến nửa đấu. Luồng nội lực này giống như trong đêm đen đột ngột lóe lên một tia sáng vậy, cảm nhận rất rõ ràng.
Thanh Thu mở mắt ra thì cơ thể đã vùng dậy, liếc mắt nhìn xung quanh không thấy có động tĩnh gì khác thường mới bỏ tay ra khỏi chuôi đao, nhanh chóng đeo giày. Lúc này hắn mới thấy đôi giày này hơi bất tiện, không thể sử dụng nhanh chóng giống như giày vải được.
Nhưng chuyện đó không quan trọng, chỉ tiêu tốn bảy tám giây mà thôi. Thanh Thu chậm rãi tiếp cận đầu nguồn của luồng nội lực, bước chân nhẹ nhàng như mèo, hoàn toàn không gây ra bất cứ tiếng động nào.
“Thật yên tĩnh?”
Thanh Thu thầm nhủ không biết vì sao người này không di chuyển, nội lực yếu ớt như vậy không phải cố ý che giấu mà đối phương thật sự chỉ có bằng đó nội lực, hơn nữa sau khi gia tăng đến một đấu nội lực liền chững lại, gia tăng “rất chậm”.
Chậm ở đây là so với khi trước, chứ so với người bình thường thì nhanh hơn nhiều, ít nhất thì nhanh gấp người tu luyện nghiêm chỉnh chừng một trăm lần. Tức là hơn ba ngày có thể ngưng tụ ra một đấu nội lực, nhanh đến không hợp thói thường, mỗi nhịp hít thở đều có thể tăng trưởng nội lực.
Thanh Thu vòng qua vách ngăn, phòng ở trong hang động cũng không có cửa ngăn cho nên chỉ cần đứng đúng vị trí là có thể quan sát vào bên trong. Tốc độ của Thanh Thu rất nhanh, thân hình lướt ngang qua sau đó liếc mắt một cái liền quét nhìn toàn bộ khung cảnh ở trong phòng.
“Hử? Ngủ quên?”
Thanh Thu không nhìn thấy người khác mà chỉ thấy Bạch Linh Nguyệt dựa lưng vào trên thùng tắm, đầu hơi cúi xuống, mái tóc ướt sũng thả xuống che khuất khuôn mặt cùng với một phần của mặt nước.
Thanh Thu xoay người định rời đi, nhưng mà cô nương này cứ ngâm trong nước lạnh như vậy một đêm thì không tốt đâu. Nếu như hắn không biết thì thôi, đã nhìn thấy thì sao có thể bỏ mặc được.
Lưỡng lự một chút, Thanh Thu vươn tay hơi lay động một cái.
Không thấy Bạch Linh Nguyệt tỉnh lại, Thanh Thu lại thử lay nhẹ mấy cái cũng không thấy phản ứng gì. Quét mắt một vòng liền thấy được khăn tắm đặt ở một bên. Thanh Thu liền nhanh tay nhấc Bạch Linh Nguyệt lên, một tay dùng khăn tắm quấn lấy Bạch Linh Nguyệt.
Tóc của Bạch Linh Nguyệt ướt sũng nhưng khó mà đọng nước, Thanh Thu bế nàng lên đi từ phòng ra đến chỗ ngủ liền đã khô không sai biệt lắm. Thả nàng xuống trên tấm đệm, lại tìm lại chăn cũ của gia chủ phu nhân kia, thấy tương đối sạch sẽ liền đắp cho Bạch Linh Nguyệt.
Điều kiện chỉ có đến như vậy, Thanh Thu cũng không thể cho nàng đắp chăn của mình chứ.
Bạch Linh Nguyệt rất nhẹ, chiều cao chừng một thước sáu nhưng nặng chỉ chừng bốn mươi cân. Tay chân rất mảnh, lưng eo cũng nhỏ giống như không đủ nắm vào trong tay. Tất nhiên ánh sáng trong hang động không phải rất tốt, Thanh Thu lại không phải cố ý dò xét cho nên không thật sự nhìn rõ ràng cái gì.
Nói là nói như vậy, không nhìn rõ ràng nhưng cái gì cũng đều thấy rồi, nghĩ lại còn có một chút cảm giác kỳ quái. Kỳ thật cũng không có ngượng ngùng gì, chỉ hơi kỳ quái thôi, lần đầu tiên thấy thân thể của nữ tử khác.
Dung mạo của hắn hiện tại hết sức xuất chúng, có thể nói đã miễn nhiễm đến không sinh ra bao nhiêu dục vọng rồi. Đáng để chú ý cũng chính là hai phần mềm mại kia áp vào trên người, khác biệt với chính bản thân hắn mà thôi.
Lay chuyển một hồi như vậy cũng không tỉnh lại, Thanh Thu nghĩ nghĩ cảm thấy cái này không giống với ngủ quên mà càng giống với ngất đi. Đồng thời Thanh Thu cũng hứng thú với việc nội lực của đối phương tăng nhanh như vậy, liền không khách khí kéo tay trái của Bạch Linh Nguyệt ra, bắt mạch.
Vết thương trên cổ tay của Bạch Linh Nguyệt vậy mà đã kết vảy, cho dù ngâm tắm lâu như vậy cũng không rách ra, sức khôi phục thật sự không tầm thường. Cổ tay của đối phương rất nhỏ, ngón giữa cùng ngón trỏ có thể vòng một vòng bao hết cổ tay, mảnh khảnh như có thể bóp gãy.
Tất nhiên Thanh Thu không có hành động kỳ quái gì, hắn dùng hai ngón tay dò xét mạch tượng của Bạch Linh Nguyệt. Mặc dù bản lĩnh bắt mạch của Thanh Thu chẳng ra làm sao cả, so với thầy thuốc thật sự thì kém nhiều, lấy ra dùng tạm là được.
Dẫu bản lĩnh kém cỏi như vậy, Thanh Thu cũng có thể cảm nhận được cơ thể của Bạch Linh Nguyệt đang ở trong trạng thái…hưng phấn. Cơ thế giống như đang trải qua kích thích nào đó, mỗi một tế bào đều hoạt động mạnh mẽ, vô cùng sinh động.
Sức sống mạnh mẽ như vậy, trao đổi dưỡng chất qua lại một cách nhanh chóng mới khiến cho “khí” không ngừng tuôn trào, từ đó có thể ngưng tụ nội lực nhanh chóng. Trao đổi dưỡng chất nhưng lại không tiêu hao để thân thể kiệt sức, càng giống như tế bào của thân thể đã ăn no căng, lúc này đang tiêu hóa tạo ra “khí” thôi, cung cấp đầy đủ nhu cầu của thân thể.
Thủ đoạn này thật kỳ quái, cơ thể chậm rãi trở nên mạnh mẽ mà nội lực cũng phản hồi trở lại, có thể nói là một công đôi việc. Thân thể của đối phương ẩn chứa nhiều độc tố như vậy, công năng của cơ thể cũng rối tinh rồi mù nhưng lại có thể tự điều tiết ổn định, nguy hiểm tiềm ẩn trùng trùng lại tạm thời khỏe mạnh không có vấn đề gì.
Chỉ khi nào cân bằng bị đánh phá, một chút nguy hiểm tiềm ẩn bộc phát thì sẽ dẫn nổ tất cả ám tật, kéo thân thể hoàn toàn sụp đổ đến tử vong. Tình trạng này rất giống với Thanh Thu, tính mạng giống như chỉ mành treo chuông, tràn ngập nguy hiểm.
Khác biệt vẫn rất lớn, tình trạng của Bạch Linh Nguyệt là do người khác tạo thành. Có danh sách độc dược làm tham khảo, Thanh Thu có thể chậm rãi bài trừ chất độc, sau đó tự phế nội lực sau đó tu luyện công pháp khác là được.
Bắt mạch xong thì Thanh Thu chắc chắn là Bạch Linh Nguyệt hôn mê đi chứ không phải ngủ một giấc thông thường. Không phải vấn đề nghiêm trọng gì, là quá trình tự bảo vệ của cơ thể, đợi ngủ một giấc dậy thì cơ thể đã tự mình khôi phục mấy thành. Cho đến khi khôi phục đạt đến đỉnh phong thì cơ thể của Bạch Linh Nguyệt sẽ mạnh mẽ hơn trước kia một khoảng.
Cất kỹ cánh tay của Bạch Linh Nguyệt, Thanh Thu không khỏi suy nghĩ.
“Công pháp này thật có ý tứ, có lẽ nên thử trao đổi một phen”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!