Chương 72: Qua đêm
Bạch Linh Nguyệt oán giận thoáng qua thôi, trong năm vừa rồi nàng đã chịu bao nhiêu cực khổ rồi, chuyện này không tính là gì.
Nghe được câu hỏi của Thanh Thu thì Bạch Linh Nguyệt suy nghĩ một chút liền nói.
“Cứ điểm bí mật cho nên không có bao nhiêu người, gần đây cần bổ sung vật tư cho nên có mấy người đi ra ngoài, phải một hai ngày mới trở về”.
Thanh Thu gật đầu, hắn còn buồn bực vì ngựa bị đập chết chuẩn bị phải đi bộ một đoạn thời gian. Hiện tại biết đám sơn tặc có thể bổ sung vật tư, vậy thì không cần sầu việc phương tiện qua lại.
Dự định chờ mấy tên sơn tặc kia trở về, Thanh Thu quyết định ở lại đây mấy ngày, hiện tại bắt đầu tìm kiếm. Nghĩ như vậy, Thanh Thu cũng báo cho Bạch Linh Nguyệt.
“Vậy thì ở đây mấy ngày, chờ đợi đám người kia trở về”.
Bạch Linh Nguyệt nghe vậy không phản đối, tập tễnh đi theo sau Thanh Thu. Thanh Thu bắt đầu tìm kiếm gian phòng nhỏ phía bên phải, vừa rồi còn chưa kịp tìm kiếm kỹ càng.
Bạch Linh Nguyệt đi theo sau liền trông thấy “phu nhân trại chủ” nằm tựa ở vách tường, hơi thở yếu ớt còn chưa hoàn toàn chết đi. Sát ý trên người Bạch Linh Nguyệt bộc phát, hai mắt như muốn bốc ra lửa, lập tức tiến lên muốn giết chết đối phương.
Thanh Thu cau cau mày nhưng không nói gì thêm, bắt đầu tìm kiếm. Gia chủ phu nhân này có tu vi không thấp, vậy mà là võ giả nhị lưu đỉnh phong nhưng Thanh Thu không dám tham nội lực của đối phương. Thiên Độc Quyết tu luyện ra nội lực có độc, hắn sợ hút vào thì bản thân sẽ bị độc chết.
Có thù báo thù, thiên kinh địa nghĩa, Thanh Thu không có lời gì để nói, không có lý do gì để ngăn cản cũng không muốn ngăn cản.
Trong lúc Bạch Linh Nguyệt giết chết kẻ thù, Thanh Thu đã tìm kiếm được một quyển sách ghi chép chi tiết các loại độc vật, thứ tự trước sau từ yếu đến mạnh, chú giải chi tiết.
Hiển nhiên đây là ghi chép thứ tự thử độc của Bạch Linh Nguyệt. Thiên Độc Quyết có thể rút đi chất độc nhưng cơ thể cần thời gian thích ứng, độc dược cần điều phối nghiêm chỉnh từ yếu đến mạnh, đồng thời còn phải đảm bảo chất độc không thể làm cho chất độc thuế biến trở nên cực mạnh.
Đây là thành quả ghi chép cải tiến suốt hơn mười năm của “phu nhân trại chủ” Thanh Thu không có hứng thú nhiều nhưng vẫn thu lại, về sau có nghiên cứu gì thì dễ dàng hơn.
Chuyến này ra giang hồ, mục tiêu lớn nhất là tìm cách chữa trị thân thể của mình. Võ học là một con đường nhưng chỉ thuộc về đoán của Thanh Thu, chưa chắc đã có hiệu quả thực sự. Cho nên học thêm kiến thức, chưa biết chừng sẽ có thu hoạch.
Tất nhiên mọi chuyện đều phải phân chủ thứ, mục tiêu trước mắt vẫn là tìm Nguyệt Liên Quyết, những chuyện khác chỉ có thể phụ trợ trong thời gian rảnh.
Ngoài những ghi chép này ra thì không còn võ công gì khác, đổi lại thì tìm được một tấm lệnh bài bằng vàng, một mặt hoa văn đan xen rối mắt, không rõ miêu tả thứ gì. Một mặt viết hai chữ “Vạn Độc”.
Thanh Thu bóp bóp lệnh bài, liếc nhìn Bạch Linh Nguyệt. Cuối cùng toàn mạch lạc thời gian đều khớp rồi, thì ra thân phận dính líu với Thiên Thánh Giáo ở chỗ này.
Trong nguyên tác Bạch Linh Nguyệt báo thù giết trở về, thu hoạch chiến lợi phẩm liền thu được lệnh bài này. Về sau nàng có liên quan gì với Thiên Thánh Giáo hay không thì không rõ ràng, dù sao bị Lý Thiên Dương giết chết lại không thấy Thiên Thánh Giáo nhảy ra báo thù gì, giống như giết chết người không liên quan.
Tấm lệnh bài này còn cuốn theo rất nhiều rắc rối, Thanh Thu liền vận nội lực xoắn vặn tấm lệnh bài này, vo thành một khối. Toàn bộ lệnh bài đều là vàng ròng, giá trị không nhỏ, không thể ném đi lãng phí.
Bỏ ra nửa ngày tìm kiếm cứ điểm, ngoại trừ độc dược thảo dược ở đây ra thì có một gian phòng để đặt tiền tài, trang sức báu vật. Một gian là phòng bếp, để đặt lương thực cùng với bàn ăn. Còn lại là phòng ngủ, phu nhân trại chủ một mình một gian, đám sơn tặc khác ở chung một gian.
Phòng bếp xếp ở trên cao nhất, gần với lối vào nhất. Thanh Thu nhìn qua lối vào, vậy mà là một mặt của núi cao, bóng cây râm mát che đậy, một mặt là vách đá che giấu rất kỹ, thậm chí còn không có đưòng mòn nào, cỏ cao che đậy tất cả vết tích.
Thanh Thu thăm dò đến lối vào thì ngoài trời đã phủ đầy sao, không biết mặt trời đã xuống núi từ bao giờ, dù sao trong hang động cũng khó mà phân biệt được ngày đêm.
Ngoại trừ chỗ bị tạc ra lỗ hổng thì những nơi khác đều âm u bí bách, khả năng thông khí không phải rất tốt. Thanh Thu mới không vui lòng ở trong sơn động này, luôn cảm giác có mùi vị kỳ quái. Hắn đi qua nhà bếp đã thấy Bạch Linh Nguyệt đang cầm một miếng cơm cháy ăn ngấu nghiến, hiển nhiên đã đói đến không chịu được.
Thanh Thu liếc nhìn một lượt nhà bếp, tìm thấy khối thịt sấy treo ở trên gác bếp. Thịt sấy là phương thức bảo quản thịt tốt và phổ biến nhất ở thời đại này, sau đó lại lấy đi túi muối cùng bó củi. Không nói gì với Bạch Linh Nguyệt, Thanh Thu trở về nơi mà đám sơn tặc bị chém giết. Chỗ này vẫn lưng chừng giữa vách đá, cách đáy khe núi hơn mười thước, lại cách lỗ hổng bị nổ ra hơn mười thước.
Chất mấy thanh củi lên nhóm lửa, Thanh Thu chậm rãi nướng lại miếng thịt sấy này, rắc muối lên gia tăng hương vị. Lại lấy ra mấy chiếc bánh nướng làm nóng lại, muốn thưởng thức một bữa tối đầy đủ.
Mùi thịt nướng quanh quẩn, không biết có phải mùi thịt nướng hấp dẫn Bạch Linh Nguyệt tiến đến hay không. Nàng chật vật bám vào dây thừng trượt từ trên cao xuống, tập tễnh đến bên cạnh đống lửa. Thanh Thu nhấc mắt nhìn đối phương, Bạch Linh Nguyệt vừa vặn nhìn thấy ánh mắt của hắn. Bạch Linh Nguyệt chọn một vị trí ở mặt khác của đống lửa, ngăn cách với Thanh Thu.
Không bao lâu sau thịt đã được cấp nóng trở lại, một chút mở lăn tăn trên mặt miếng thịt lộ ra vô cùng ngon miệng. Thanh Thu lấy ra đoản đao nhẹ nhàng cắt vạch ra, không hoàn toàn cắt đứt nhưng chia tách thành từng miếng. Đường cắt cuối cùng chia đôi miếng thịt ra làm đôi, một nửa ném cho Bạch Linh Nguyệt, một nửa thì bản thân kẹp bánh nướng ăn.
Bạch Linh Nguyệt thấy miếng thịt bay thẳng về hướng của mình liền đưa tay bắt lấy xiên gỗ, nàng nhìn Thanh Thu, trong lúc nhất thời không hiểu hành động của đối phương cho nên lộ ra chần chờ. Thanh Thu có vẻ không chào đón nàng, không muốn nàng đến quá gần nhưng lại đưa cho nàng một nửa số thịt nướng.
Bạch Linh Nguyệt không hiểu được, thấy Thanh Thu bắt đầu ăn thì Bạch Linh Nguyệt cũng chậm rãi cắn xé miếng thịt.
Rất nhanh bữa tối liền kết thúc, Thanh Thu đang dùng một thanh củi nhỏ vun lại những thanh củi đang cháy dở để cho đống lửa bốc cao hơn, nhìn qua rất nhàm chán. Mà đúng là nhàm chán thật, Thanh Thu đang rảnh đến không có việc gì làm cho nên mới khều đống lửa chơi.
Bạch Linh Nguyệt quan sát Thanh Thu rất lâu, hai chân co lại, cằm chống lên đầu gối, hai tay khoanh lại ôm lấy hai chân. Không biết Bạch Linh Nguyệt suy nghĩ cái gì. Thấy Thanh Thu phủi phủi tay, lấy ra Thiên Đọc Quyết chậm rãi duyệt đọc, Bạch Linh Nguyệt cuối cùng lên tiếng hỏi.
“Ngươi rất ưa thích võ công?”
Bao nhiêu thứ trong cứ điểm đều không thèm để ý, Thanh Thu lại chỉ thu hai quyển công pháp vào trong tay nải cho nên Bạch Linh Nguyệt mới hỏi như vậy. Thanh Thu cũng không ngẩng đầu lên, ánh lửa chiếu sáng tỏ mặt sách có thể đọc được rõ ràng, hắn ung dung trả lời.
“Võ học rất thú vị mà”.
Bạch Linh Nguyệt nhận ra Thanh Thu đang đọc Thiên Độc Quyết, nàng không khỏi chau mày nói.
“Thiên Độc Quyết thì có gì đáng xem, hại mình lại hại người đồ vật mà thôi”.
Thanh Thu nghe vậy mới liếc nhìn Bạch Linh Nguyệt một cái, lời này do Bạch Linh Nguyệt nói ra rất hợp lý, dù sao nàng là nạn nhân, chịu đủ hành hạ vì công pháp này. Thanh Thu nghĩ một chút, cảm thấy bản thân nói gì cũng không đúng, cho nên liền nói.
“Ở một mức độ nào đó mà nói hại người chính là cứu mình. Võ học lại không phải chỉ có Thiên Độc Quyết nhưng mỗi bộ công pháp đều có đặc điểm riêng, mỗi điểm riêng này đều rất thú vị”.
Bạch Linh Nguyệt cũng không phản ứng quá lớn, chỉ khẽ lẩm nhẩm lại lời nói của Thanh Thu, sau một hồi liền hỏi.
“Cứu mình ư? Ngươi từng lâm vào hiểm cảnh?”
Thanh Thu cười cười không nói gì, chẳng lẽ hắn lại nói là bản thân vẫn luôn ở trong nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể đột tử vì cơ thể sụp đổ. Vẫn không nói ra thì hơn, đồng thời không thân thiết đến mức phải giải thích.
Gấp lại Thiên Độc Quyết, Thanh Thu nhẹ nhàng nói.
“Ta trở về đi ngủ”.
Nhìn nhìn Bạch Linh Nguyệt, Thanh Thu không nhịn được mà hỏi.
“Ngươi không định tắm rửa sao?”
Bạch Linh Nguyệt: “…”
???
!!!
…