Chương 71: Đường ai nấy đi
Không đúng!
Nhìn chằm chằm Bạch Linh Nguyệt một hồi, Thanh Thu liền suy nghĩ đến một vấn đề.
Khoảng thời gian không khớp.
Dựa theo nguyên tác thì mấy năm sau nhân vật chính sau khi nắm giữ quyền lợi ở Lý gia mới xông pha giang hồ. Lại mất mấy năm xây dựng danh tiếng, sau đó Lý Thiên Dương mới gặp phải Bạch Linh Nguyệt.
Thời gian hiện tại sớm mấy năm, cho nên Bạch Linh Nguyệt lúc này vừa mới đào thoát hiểm cảnh, võ công còn rất yếu ớt, tinh thần cũng không điên cuồng như khi gặp phải Lý Thiên Dương, chắc hẳn trong mấy năm đã trải qua không ít chuyện.
Ý nghĩ nhanh chóng đảo qua, Thanh Thu lại chăm chú nhìn Bạch Linh Nguyệt, một hồi lâu sau mới hỏi.
“Ngươi có nội lực cho nên mới giải được điểm huyệt đúng không?”
Lần đầu tiên Phong Thiên Châm Pháp bị phá giải để cho Thanh Thu không thể không quan tâm, hỏi thăm một phen. Bạch Linh Nguyệt lưỡng lự một chút rồi nói.
“Thiên Độc Quyết có thể điều động khí huyết một cách đơn sơ, ta dùng khí huyết giải huyệt”.
Bạch Linh Nguyệt biết Thanh Thu đi vào trong lỗ hổng để tìm kiếm, cho nên chuyện về Thiên Độc Quyết khó mà che giấu được liền không giấu, nhưng mà nàng cũng không bộc lộ về nội lực của mình.
Thanh Thu nghe vậy gật đầu, hắn đọc qua Thiên Độc Quyết nhưng chưa lý giải sâu, nghe Bạch Linh Nguyệt đề cập thì mới hiểu rõ. Chuyện này không quan trọng lắm, Thanh Thu đang suy nghĩ xử lý đối phương như thế nào.
Không thể nghi ngờ Bạch Linh Nguyệt vô cùng nguy hiểm, trong máu ẩn chứa chất độc mạnh mẽ, nội lực cũng có độc đặc hữu của Thiên Độc Quyết, sơ xảy một cái là có thể mất mạng ngay.
Giết nàng có thể hoàn toàn trừ bỏ hậu hoạn nhưng không có gì đảm bảo Bạch Linh Nguyệt không có năng lực phản kích, ít nhất thì Thiên Độc Quyết nếu như tự bạo một cái có thể kéo hắn cùng chết.
Không thể mạo hiểm đánh giết đối phương, vậy thì đường ai nấy đi thôi. Giang hồ lớn như vậy không có chuyện không chứa được người nào, sau này không gặp lại là được. Đôi bên lại chẳng có thù hận gì chứ đừng nói đến không chết không thôi, hoàn toàn không cần phải phát sinh chiến đấu.
Ý nghĩ thông suốt, Thanh Thu liền nói với Bạch Linh Nguyệt.
“Được rồi, ngươi đã chạy thoát vậy thì đi thôi. Ta cũng chỉ đi ngang qua, không liên quan gì đến chuyện này”.
Vừa rồi quá vội vàng chạy ra ngoài, Thanh Thu còn chưa kiểm tra toàn bộ cứ điểm này đâu. Bây giờ rảnh dỗi liền tìm kiếm một phen, đồ hữu ích thì lấy đi, không lấy đi được thì tìm cách đưa tin cho người của Linh Hy Các tiếp quản.
Nghĩ đến chỗ này thì Thanh Thu không khỏi suy đoán Linh Hy Các lấy được tình báo về hẻm núi này là do Đại Lang Trại cố ý bán ra, chờ đợi người của Linh Hy Các đi qua để cướp bóc.
Nếu không rất khó giải thích được vì sao địa điểm bí mật của Đại Lang Trại lại bị Linh Hy Các biết được, sau đó cung cấp tình báo cho Thanh Thu. Nơi này bí mật như vậy, không có dấu vết người qua lại, sao lại dễ dàng bị người biết đến được.
Về phần làm vậy có nguy cơ bại lộ cứ điểm thì không cần lo lắng, mục tiêu đều được lựa chọn kỹ càng mới được. Cứ điểm ở trên cao hơn hai mươi thước, rất ẩn nấp không lo người khác phát hiện. Nếu như không phải đột ngột nổ ra một cái lỗ hổng thì ai biết được chỗ này có một cứ điểm.
Lỗ hổng kia bị nổ ra từ bên trong, cũng không biết Bạch Linh Nguyệt làm được bằng cách nào nhưng đó không phải lối vào chủ yếu của cứ điểm. Thanh Thu dự định đi thăm dò một vòng rồi mới xem lối vào thật sự ở đâu.
“Chờ..chờ đã”.
Bạch Linh Nguyệt chật vật gọi với theo sau để cho Thanh Thu dừng bước, hắn quay người lại đã thấy thiếu nữ lấm lem đang dùng ra toàn bộ sức lực đứng dậy. Bạch Linh Nguyệt cân nhắc rất nhiều lần, cuối cùng lên tiếng nói.
“Ngươi có thể dẫn ta đi cùng không?”
Bạch Linh Nguyệt đã bị bắt gần một năm, mỗi ngày đều chịu đựng đủ loại chất độc giày vò cũng không thấy ai đến cứu nàng. Trải qua một thời gian mưu tính rất dài, hôm nay mới tận dụng thời cơ vùng dậy phản kháng, đúng là tìm được cơ hội chạy ra ngoài.
Nhưng mà lấy lấy tình huống của nàng thì rất khó chạy thoát khỏi truy sát, chắc chắn sẽ bị người bắt trở về, lúc đó không biết nàng còn phải đối diện với cái gì. Khi trước có thể chất “bách độc bất xâm” cho nên được bảo vệ vô cùng chặt chẽ, đồ ăn rất tốt cũng không có ai dám vấy bẩn nàng. Nhưng mà trại chủ phu nhân kia đã bị nàng dùng máu hạ độc chết, bị bắt về đảm bảo sẽ sống không bằng chết.
Nói cách khác, có thể coi như Thanh Thu đã cứu nàng một mạng. Đủ để Bạch Linh Nguyệt tạm thời có hảo cảm nhất định với Thanh Thu, từ mức độ đề phòng người xa lạ lên đến người xa lạ có ấn tượng tốt.
Có ấn tượng tốt làm cơ sở, Bạch Linh Nguyệt liền suy nghĩ về việc đồng hành cùng Thanh Thu một đoạn đường. Đầu tiên là tình trạng cơ thể của nàng, ngoại trừ một thân ẩn chứa chất độc ra thì nàng không khác một nữ tử bình thường, không có bao nhiêu sức lực phản kháng cả.
Thứ hai là Thanh Thu vừa rồi không có ý định xuất thủ mà lựa chọn đường ai nấy đi, cho nên ở bên cạnh Thanh Thu sẽ bớt nguy hiểm hơn một chút. Bạch Linh Nguyệt không biết vì Thanh Thu sợ nàng tự bạo mới không xuất thủ, mà nếu nàng biết thì sẽ càng thêm yên tâm. Bởi vì Bạch Linh Nguyệt thật sự biết tự bạo, đồng thời nàng sẽ cảm thấy kéo “cao thủ” như Thanh Thu cùng chết tương đối có lời.
Cuối cùng chính là Bạch Linh Nguyệt không có chỗ để đi. Lúc trước nàng chỉ muốn trốn ra ngoài, tìm một nơi khôi phục sau đó mới suy tính chuyện báo thù. Bây giờ đám người này đã chết cho nên không cần phải vội vàng, cho đến khi thực lực khôi phục đến đủ sức báo thù thì cần một chỗ đảm bảo an toàn.
Tổng hợp lại thì đồng hành cùng Thanh Thu là lựa chọn tối ưu, nếu như không thành thì lại rời đi cũng được, thử một lần sẽ không lỗ.
Thanh Thu không đoán ra được ý đồ của Bạch Linh Nguyệt, ý nghĩ đầu tiên của Thanh Thu là cự tuyệt, nữ nhân này quá nguy hiểm mà hắn không muốn dùng mạng của mình để mạo hiểm.
Nhưng mà nhìn tình trạng của đối phương thế này thì khó mà đi xa được, Thanh Thu đoán vì lý do này cho nên nàng mới lựa chọn đi theo hắn. Lại nghĩ về việc bản thân chuẩn bị lục soát cứ điểm, Bạch Linh Nguyệt bị bắt lâu như vậy hẳn là có hiểu biết nhất định.
“Được rồi, tạm thời cùng đi đi”.
Thanh Thu đi đến dưới vách đá, nhìn lỗ hổng trên cao, Thanh Thu hỏi.
“Ngươi có biết lối vào cụ thể của nơi này không?”
Bạch Linh Nguyệt gật đầu nói.
“Lối vào ở phía trên cao, từ chỗ này đi vào tiện lợi hơn”.
Thanh Thu gật đầu, bơi vì hiếu kỳ cho nên tiện lời hỏi thăm.
“Ngươi làm sao lại nổ được một cái lỗ hổng lớn như vậy?”
Bạch Linh Nguyệt im lặng một hồi mới nói.
“Đây là do nữ nhân kia chuẩn bị ở trong phòng, ta chỉ kích phát nó lên thôi”.
Thanh Thu nghe vậy thì yên tâm hơn, không phải Bạch Linh Nguyệt tạc ra cái lỗ to lớn kia là được rồi, nếu không năng lực của nàng quá đáng sợ. Trước hết cứ mặc kệ là mượn dùng cái gì để nổ, chỉ cần biết kết quả là nổ tung thành cái lỗ hổng lớn là được rồi.
Thanh Thu tung người nhảy lên, mượn lực ở trên vách đá một bước liền nhảy vào trong lỗ hổng. Đứng chờ một hồi cũng không thấy Bạch Linh Nguyệt đâu liền đi ra cúi đầu ngó xuống, chỉ thấy Bạch Linh Nguyệt đang ngẩng đầu nhìn lom lom về không trung.
Thanh Thu mới nhớ ra lúc trước đối phương nhảy thẳng từ trên cao xuống mặt đất, không có vận dụng khinh công hay phương thức giảm lực gì. Lại nói Bạch Linh Nguyệt thật sự không có nội lực, muốn nhảy cao hơn mười thước là chuyện không dễ dàng.
Thanh Thu nghĩ nghĩ liền tìm một sợi dây thừng, lại nối vào mấy sợi xích sắt để đạt đủ độ dài, sau đó ném một đầu dây thừng xuống cho Bạch Linh Nguyệt. Chật vật một hồi mới leo được lên đến trên cứ điểm, Bạch Linh Nguyệt dùng tay phải ôm cổ tay trái, mím mím môi không nói gì.
Trong lòng nàng hơi oán thầm, dù sao bản thân mang vết thương, lực lượng lại không lớn, trèo lên được đến đây là một chuyện rất khó khăn.
Nhưng mà Thanh Thu không biết trong lòng Bạch Linh Nguyệt tủi thân, hắn cũng không dư thừa tinh thần đi phán đoán. Thấy Bạch Linh Nguyệt leo lên đến liền hỏi.
“Cứ điểm này không còn người nào khác chứ?”
…
p/s: Cầu đề cử!!!