Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hogwarts-ky-tich-ben-tren.jpg

Hogwarts: Kỳ Tích Bên Trên

Tháng 1 4, 2026
Chương 108: Khó dây dưa! Chương 107: Tại hiện Merlin!
diet-van-do-luc.jpg

Diệt Vận Đồ Lục

Tháng 2 25, 2025
Chương 79. Diệt Vận Đồ Lục Diệt Vận Đồ Lục quyển thứ bảy càng gần đại đạo càng khó hành xong bản cảm ngôn luandaik Chương 78. Cổ kim bao nhiêu sự tận phó trò cười bên trong
thien-hoa-dai-dao.jpg

Thiên Hỏa Đại Đạo

Tháng 2 25, 2025
Chương 904. Chương trình ủng hộ Thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện Chương 903. Tiên Giới
nguoi-o-konoha-chien-truong-nhat-xac-muoi-mam.jpg

Người Ở Konoha, Chiến Trường Nhặt Xác Mười Măm

Tháng 1 20, 2025
Chương 216. Kết thúc Chương 215. Cuối cùng tìm cách
rut-ra-van-vat-dong-de-tu-toan-la-yeu-nghiet

Rút Ra Vạn Vật Dòng, Đệ Tử Toàn Là Yêu Nghiệt!

Tháng mười một 24, 2025
Chương 492: Đạo Tổ Chương 491: Bạch Phương Viên linh hồn nhập bản nguyên chi địa
tam-quoc-ta-thanh-truong-giac-nguoi-noi-nghiep.jpg

Tam Quốc: Ta Thành Trương Giác Người Nối Nghiệp

Tháng 4 30, 2025
Chương 373. Đại kết cục (2) Chương 372. Đại kết cục (1)
toan-dan-tan-the-tha-cau-bat-dau-cau-duoc-cap-do-sss.jpg

Toàn Dân Tận Thế Thả Câu: Bắt Đầu Câu Được Cấp Độ Sss

Tháng 2 1, 2025
Chương 268. Sức một mình, kết thúc tận thế Chương 267. Chiến Thần công hội, thổ đến cực hạn chính là triều
than-bi-khoi-phuc-chi-quy-tuong-vo-gian.jpg

Thần Bí Khôi Phục Chi Quỷ Tương Vô Gian

Tháng 2 10, 2026
Chương 135: Quỷ Kéo nguyền rủa, có nữ hát hí khúc Chương 134: Quỷ Lừa Gạt vs Quỷ Đảo Ngược
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 50: Đáng tiếc
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 50: Đáng tiếc

Đáng tiếc Thanh Thu không phải là tiểu thư ốm yếu thật, không phải chỉ sống được mấy năm. Đồng thời hắn cũng có khả năng phản kháng chứ không phải tùy ý để người khác bài bố.

Đương nhiên hắn còn không thể trực tiếp đi chống lại, trực tiếp đối đầu. Hắn dự định chạy khỏi gia tộc từ lâu rồi, ban đầu còn lo lắng giải quyết hậu quả, nhưng mà tình hình hiện tại thì hắn mới mặc kệ mớ rắc rối kia.

Đám người nói chuyện một hồi, gần như đã quyết định xong mọi chuyện thì Lạc Thủy Nhất mới lên tiếng.

“Không thể để Hà gia cảm giác chúng ta không coi trọng chuyện này. Tiểu thất cũng nên tích lũy một chút gia sản chứ”.

Lời nói này vừa ra làm cho đám người đang nói chuyện đột nhiên im lặng. Hiển nhiên Lạc Thủy Nhất dự định “lột” một chút tài sản của bọn hắn đến cho Thanh Thu, coi như đây chính là thù lao cùng với “đền bù”.

Lợi ích đập vào mặt nhưng Thanh Thu không để tâm cho lắm, những vật này không phải nhu cầu của hắn. Nhưng mà ý nghĩ xoay chuyển một chút cảm thấy những thứ này không phải không đáng giá.

Hắn có thể dùng những tài sản này để củng cố lực lượng cho Linh Hy Các, chờ hắn rời đi rồi không phải sợ Linh Hy Các sẽ bị đại gia tộc bóp chết. Hạn mức đạo đức của Thanh Thu vốn đã thấp rồi, lấy chỗ tốt không làm việc chỉ là thao tác cơ bản mà thôi, hoàn toàn không biết áy náy là gì. Nhất là chuyện này hắn đứng ở vị thế bị ép buộc, làm xong sẽ chỉ thấy thoải mái sung sướng thôi.

Nghĩ như vậy thì Thanh Thu cũng không biểu thị chống đối nữa, lạnh nhạt tiếp nhận tất cả chỗ tốt. Nào là y quán chỗ nào, tửu lâu chỗ nào, trang viên nào đó, chỉ một buổi sáng liền để cho Thanh Thu trở thành người giàu có, tài sản giá trị mấy ngàn kim, mỗi tháng có thể thu hoạch được mấy trăm kim chứ không ít.

Đáng nói nhất là Trần Mỹ Chi lại chuyển nhượng Thúy Trúc Viên cho Thanh Thu, chính là trang viên mà lần trước Lạc Trường Nguyệt định dùng để đổi Lê Hoa Trang.

Thanh Thu gật đầu sau đó nói.

“Đã là nhiệm vụ của gia tộc thì ta sẽ không chối từ, sau đó ta sẽ chuyển đến Thúy Trúc Viên, có chuyện gì để người đến đó tìm ta là được”.

Vị trí của Thúy Trúc Viên cực kỳ tốt, có một con suối nhánh dẫn thẳng ra Thanh Giang. Thanh Thu nảy ra ý nghĩ dùng điểm này để chạy trốn thì không có gì tiện lợi bằng. Chỉ cần chuẩn bị một cái thuyền nhỏ sau đó xuôi dòng bỏ chạy, chỉ cần một đêm có thể chạy ra cả trăm dặm, sau đó chọn ngẫu nhiên một vị trí lên bờ thì Lạc gia có năng lực thông thiên cũng không thể tìm được hắn.

Đợi hắn chạy đủ xa thì còn có gì phải lo, không xuất động võ giả nhất lưu thì cơ bản không thể uy hiếp được hắn. Nhưng võ giả nhất lưu lại không phải tiểu nhân vật gì, đặt ở Lạc gia đều có quyền lực to lớn, ai sẽ rảnh rỗi đi bắt hắn.

Cho dù thật sự điều động võ giả nhất lưu…đến lúc đó lại nói, không biết chừng hắn đã trở thành võ giả nhất lưu, sau đó ai bắt ai cũng chưa biết được.

Rõ ràng không có ai thèm nghe lời nói của hắn cho nên Thanh Thu sau khi nói xong liền cáo từ rời đi, không dây dưa dài dòng. Nếu như hắn có thể một tát đập bẹp đám người này thì đã sớm động thủ rồi, không dám động thủ thì đừng tỏ ra nghiến răng nghiến lợi, rất ngu ngốc.

Trở về biệt viện, mấy ngày trước đã thu dọn đồ đạc rồi cho nên hiện tại không cần vội vàng gì. Gọi Tiểu Tuệ trở lại chuẩn bị những công việc cuối cùng để rời khỏi biệt viện.

Nói không tức giận là giả, dù sao bị người ép buộc không theo tâm ý của bản thân là một chuyện không tốt đẹp gì. Nhưng mà Thanh Thu không có nổi điên phát tác ra ngoài, thậm chí hắn còn bình tĩnh hơn thông thường một chút.

Bình tĩnh đến mức lạnh lùng, ngoại trừ lý trí đến cực hạn, nhận biết tâm tình cùng cảm xúc của chính mình nhưng không ảnh hưởng đến suy nghĩ. Ở trong trạng thái này khiến cho khả năng suy nghĩ của Thanh Thu được tăng mạnh, tư duy mạch lạc rõ ràng khi tập trung vào một vấn đề nào đó.

Vốn đã muốn đi đến Thúy Trúc Viên để chuẩn bị rút lui, nhưng mà sau khi nghĩ rõ ràng thì Thanh Thu tạm thời chưa vội vàng mà di chuyển. Nhiều tài sản chuyển nhượng đến trên tay như vậy thì Thanh Thu phải tận dụng mới được, còn phải đi mấy chuyến Tàng Thư Các bổ sung về tri thức võ học của mình.

Khi trước sợ thua thiệt Lạc gia, hiện tại thì tận lực hút lấy chỗ tốt về cho mình. Đương nhiên còn chưa đến mức cố ý đi phá hoại Lạc gia, Thanh Thu chỉ muốn lấy chỗ tốt về cho mình thôi, không cần phá hoại Lạc gia, đây là hai phương hướng hoàn toàn khác biệt.

Suy nghĩ nửa ngày, sau khi ăn xong bữa trưa liền có bốn thị nữ cùng bốn hộ vệ đến tìm Thanh Thu. Bốn thị nữ còn đem theo khế ước chuyển nhượng của các sản nghiệp đến giao cho Thanh Thu, mỗi thị nữ đều là thuộc hạ dưới quyền của những trưởng lão khác nhau.

Trong đó một người là thị nữ của Trần Mỹ Chi, ba người còn lại là thị nữ dưới quyền đại trưởng lão, nhị trưởng lão cùng tam trưởng lão. Coi như mỗi người góp một phần, không có ai chịu thiệt, không có ai chiếm lợi. Đám người được phái đến đây ngoại trừ trợ giúp Thanh Thu ra còn có tác dụng giám sát, đồng thời nếu như Thanh Thu không có năng lực quản lý sản nghiệp thì số tài sản này sớm muộn chỉ còn trên danh nghĩa, thực quyền sẽ bị bọn hắn âm thầm thao tác thu hồi trở về.

Để Tiểu Tuệ tiếp nhận khế ước sau đó Thanh Thu nói.

“Đồ vật ta đã tiếp thu được, các ngươi trở về đi”.

Thị nữ dưới tay Trần Mỹ Chỉ chừng bốn mươi tuổi, nhìn tư thái giống như là kẻ dẫn đầu trong bốn người. Nàng nghiêm nghị nói với Thanh Thu.

“Thất tiểu thư, phu nhân phân phó chúng ta phải trợ giúp tiểu thư công việc thường ngày cùng với quản lý sản nghiệp…”

Thanh Thu phất tay cắt đứt lời nói của đối phương.

“Ta nói là các ngươi có thể trở về”.

“Nhưng mà tiểu thư, đây là phu nhân…”

Thị nữ lớn tuổi một bước cũng không lùi, giọng nói còn bất giác cất cao lên một chút, giống như muốn dùng “phu nhân” đến để “nhắc nhở” Thanh Thu “nghe lời”. Hoặc nói theo một cách khác là “hành xử đúng mực”.

Thanh Thu rất rõ tình cảnh của bản thân trong gia tộc thế nào, bị người chỉ trỏ cũng không bất ngờ nhưng mà “tiểu thư” vẫn là “tiểu thư” thị nữ còn chưa đến mức dám công khai chống đối đến trước mặt hắn. Nhiều lắm là làm việc chống đối, hoặc là âm thầm bỏ chạy tìm nơi nương nhờ khác.

Thị nữ này…phục vụ bên cạnh gia chủ phu nhân lâu, thường được ra lệnh cho người khác nên bất giác cho rằng thân phận của mình “cao” hơn người khác đây mà.

Nếu như là Thanh Thu trước đây, không quyền không thế, không có thực lực thì đúng là sẽ bị nàng bắt nạt một lần, cho dù cáo trạng cũng khó mà đến trước mặt Trần Mỹ Chi chiếm được lợi lộc gì.

Nhưng mà lúc này…Thanh Thu thầm nghĩ trong lòng, bản thân không đánh lại đám trưởng lão cùng gia chủ, cũng không dám trực tiếp đánh Trần Mỹ Chi. Nhưng ngươi chỉ là một thị nữ mà thôi, một không họ Lạc, hai không có thực lực mạnh mẽ, lấy gì kiêu ngạo như vậy?

Không thể hiểu nổi, cũng không muốn đi tìm hiểu, càng không cần phải hiểu. Trên đời này nhiều kẻ ngu ngốc lắm, nếu như hiểu được suy nghĩ của kẻ ngốc vậy thì trí lực đôi bên chẳng phải ngang bằng hay sao.

Thanh Thu phất phất tay cắt đứt lời nói của đối phương, lạnh nhạt nói.

“Muốn dạy ta làm việc phải đổi chủ nhân của ngươi đến. Một thị nữ mà thôi, giọng nói cũng quá lớn”.

Liếc Tiểu Tuệ một cái, ý bảo nàng để cho đối phương nhận rõ thân phận của mình. Tiểu Tuệ gật đầu một cái, tiến lên một bước liền chắn đến trước mặt thị nữ trung tuổi, vươn tay đánh ra một cái tát.

Mặc dù nàng chỉ luyện Tung Hoành Vạn Lý, thủ pháp ám khí luyện rối tinh rối mù chẳng ra sao cả, nhưng mà khoảng cách giữa người thường và võ giả cách rất xa. Không phải lực lượng tổng quan mà là khả năng vận dụng lực lượng trên cơ thể, có nội lực thì điều động lực lượng trở nên dễ dàng hơn rất nhiều, cho nên một cái tát của Tiểu Tuệ trong mắt người khác vừa nhanh vừa mạnh.

Một tiếng vang lanh lảnh, bàn tay thẳng thừng đưa ngang giống như không có chút lực cản nào. Thị nữ đứng tuổi kia thì trực tiếp bị tát lệch đầu ra, cơ thể loạng choạng bay lui ba bốn bước sau đó lăn đổ xuống sân, lại lăn hai ba vòng mới nằm bẹp ở dưới đất.

Gó má sưng đỏ nâng cao lên, nửa khuôn mặt đã hoàn toàn biến dạng, con ngươi tan rã mất đi tiêu cự, choáng váng nhưng không hoàn toàn ngất đi, chỉ là năng lực nhận thức hỗn loạn mà thôi.

“Chuyện này…”

Đám thị nữ thét lên, hoảng sợ lui lại một khoảng, tránh xa Tiểu Tuệ, chỉ sợ nàng lại tát một cái đem bọn hắn đập choáng ở trên mặt đất. Mà đám hộ vệ thì có thể nhìn ra được Tiểu Tuệ lại là võ giả nhập lưu, nội lực không có bao nhiêu nhưng hành hung đám thị nữ này đã là dư sài.

Có thể trở thành hộ vệ, lại bị phái đến nơi này thì đều là võ giả tam lưu trở lên. Ở đây không có võ giả nhị lưu nhưng đều là người nổi bật trong võ giả tam lưu, mỗi người đều nổi lên lòng đề phòng nhưng không có e ngại.

Tiểu Tuệ cũng không tiếp tục hành động, hơi nâng cằm lên, khí thế bức người nói.

“Lời của tiểu thư nói mà các ngươi cũng không nghe, đây là định tạo phản sao?”

Trong đó một hộ vệ dẫn đầu nghe vậy liếc nhìn đồng bạn một cái, sau đó tiến lên chắp tay về phía Thanh Thu, nói.

“Còn xin thất thiểu thư bỏ qua cho, hiện tại chúng ta liền quay trở về hồi báo đúng sự thật”.

Thanh Thu liếc mắt một cái sau đó liền thu hồi ánh mắt, muốn bẩm báo gì thì báo thôi, hắn không có ý định ngăn cản. Mấy tên thị nữ cùng thị vệ còn chưa thể tùy ý bài bố hắn được. Mà mấy người kia có thân phận trở ngại, vào lúc này sẽ không gây náo động quá lớn, phải chờ đợi chuyện này hoàn thành mới được.

Nếu không thì bọn hắn đã chả mất công phái người đến giám thị cùng thi triển âm mưu làm gì.

Cuối cùng đám thị nữ cùng khiêng lên thị nữ trung tuổi kia, nhanh chân đi theo đám hộ vệ rút lui ra khỏi biệt viện.

Thanh Thu không thèm để ý đến bọn hắn, gọi Tiểu Tuệ chuẩn bị xe ngựa sau đó liền đi ra ngoài.

…

p/s: Cầu đề cử!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-cau-cao-vo-cay-quai-thanh-than-ta-danh-xuyen-qua-nhan-loai-cam-khu.jpg
Toàn Cầu Cao Võ: Cày Quái Thành Thần, Ta Đánh Xuyên Qua Nhân Loại Cấm Khu
Tháng 1 26, 2025
cho-mong-tai-di-the-gioi.jpg
Chờ Mong Tại Dị Thế Giới
Tháng 1 19, 2025
giang-ho-dai-tai-chu.jpg
Giang Hồ Đại Tài Chủ
Tháng 1 21, 2025
cao-vo-don-ngo-uc-diem-diem.jpg
Cao Võ: Đốn Ngộ Ức Điểm Điểm
Tháng 2 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP