Chương 49: Triệu kiến
Sáng sớm nắng đã lên, bầu trời mùa hè vẫn luôn đêm ngắn còn ngày thì dài, Thanh Thu cũng vì vậy mà điều chỉnh thời gian tỉnh giấc.
Thậm chí Thanh Thu dậy luyện một đợt quyền pháp, động tĩnh liền đánh thức Tiểu Linh cùng Tiểu Tuệ, hoặc nói đúng ra là cả hai đều không có ngủ. Trằn trọc khó ngủ nói lời qua lại thì trời đã sáng, cả hai đều luyện ra nội lực, tinh thần rất tốt cho nên thức một đêm cũng không ảnh hưởng gì.
Cả ba lại bắt đầu công việc thường ngày, cuối cùng Tiểu Linh đi ra khỏi biệt viện mới nhận ra bầu không khí trong Lạc gia không đúng lắm. Cột sáng hôm qua chiếu sáng nửa cái thành trì, tuy rằng thời gian chỉ trong chớp nhoáng nhưng cũng có rất nhiều người trông thấy.
Lại chưa kể đến hôm qua có Lạc Trường Giang ở đó, Lạc gia tất nhiên hiểu rõ toàn bộ sự tình. Lại có Lý Đạo Linh từng đến nhà bái phỏng bàn bạc một số chuyện, Lạc gia lập tức xuất ra lực lượng, cũng không biết tìm thứ gì, vận dụng nhiều người cho nên bầu không khí tương đối khẩn trương.
Đợi đến thời tiết hơi nóng thì Thanh Thu cũng nghe được một chút thông tin truyền vào trong tai, tất nhiên không rõ ràng quá trình từ báo cáo của Lạc Trường Giang, chỉ biết là có một chút động tĩnh liên quan đến việc xe ngựa bị phục kích cùng với cột sáng chiếu rọi ở biệt viện nào.
Thanh Thu bị tin tức gợi lên một chút tò mò, muốn để Tiểu Linh đi Linh Hy Các hỏi thăm Lý Thiên Dương. Hắn sắp xếp Lý Đạo Linh đến Linh Hy Các chính vì mục đích này.
Đáng tiếc việc này chỉ có thể không thu hoạch được kết quả gì, bởi vì Lý Thiên Dương đã bế quan đột phá. Trường thương đâm vào trên người Huyết Chủ, không chỉ tạo thành vết thương rối loạn nội lực của đối thủ mà còn hút được không ít nội lực để phản hồi cho Lý Thiên Dương.
Số nội lực to lớn này đủ để Lý Thiên Dương đột phá, nhưng mà quá trình đột phá này phải tốn một chút thời gian. Số nội lực phản hồi là có giới hạn, cho dù hút được rất nhiều thì phản hồi ra một số lượng nhất định liền không tăng thêm nữa mà hóa thành một dòng chảy ổn định. Cơ chế này có thể là để bảo vệ cho khả năng chịu đựng cùng luyện hóa của người sử dụng vũ khí.
Giống như việc một cái bể nước khi đầy đến mức độ nhất định thì vòi nước cũng chỉ chảy ra một lượng nhất định, cho đến khi bể nước chảy cạn thì mới hết.
Ngoài ra đột phá về mặt công pháp cũng cần phải có quá trình rèn luyện nhất định, khống chế nhiều nội lực hơn, trình độ khống chế cũng tinh tế hơn. Đều là một quá trình tốn thời gian, nhanh thì mấy ngày chậm thì mấy tuần đến một tháng mới được.
Cho đến buổi trưa thì Thanh Thu không thu hoạch được thông tin cụ thể, chỉ biết là cả ba đại gia tộc đang tìm cái gì đó, cường độ rất cao, thậm chí còn cặn kẽ hơn cả tình cảnh tìm Quế Hiên Tiên Sinh lúc trước.
Thanh Thu không tìm được con đường tin tức hữu hiệu cũng không vội vàng. Ba đại gia tộc đánh nhau túi bụi mới phải gánh chịu trọng thương, hiện tại các gia tộc đều biết có kẻ âm mưu nhắm vào chính mình thì không phải chuyện đáng lo gì.
Thanh Thu cảm thấy nên làm cái gì thì làm cái đó, chờ đợi chuyện này có một kết cục cụ thể. Chuyên tâm tu luyện võ kỹ tăng cường bản thân, chuẩn bị cho việc rời khỏi nơi này.
Cứ như vậy liền trôi qua bốn ngày, Thanh Thu liền bị người chuyển lời triệu tập đến đại sảnh.
Đại sảnh là nơi bàn bạc sự vụ, tiếp đã khách nhân quan trọng của gia tộc cho nên người không có quyền lực thực tế như Thanh Thu rất ít khi sẽ đến nơi này. Đột nhiên bị người triệu tập, chắc chắn gặp phải chuyện gì đó rất lớn.
Lớn đến phải dùng vai trò của gia tộc đến đưa ra quyết sách. Tất nhiên không phải Thanh Thu đưa ra quyết sách, hắn chỉ là đối tượng bị ra lệnh mà thôi, cũng không biết phải đối mặt với chuyện gì.
Thanh Thu vừa đi đến đại sảnh, vừa suy nghĩ trong lòng. Trong đầu của hắn không khỏi nảy ra một suy nghĩ, chính là chuyện hắn bị cắt bỏ đại bộ phận quyền lợi ở trong nguyên tác.
Mặc dù lộ ra một chút năng lực cho Lạc Thủy Nhất biết được, nhưng ở trên tổng thể của gia tộc cũng không có sự khác biệt quá lớn, cho nên vẫn quyết định cắt bỏ lợi ích của Thanh Thu cũng không phải chuyện khó hiểu.
Bây giờ có hai phương hướng phản ứng. Một là tiếp tục lộ ra bản lĩnh của mình, từ đó để gia tộc có thể coi trọng hơn, mở rộng quyền lợi của mình. Hai là mặc kệ quyền lợi bị cắt bỏ, không cần quan tâm đến.
Lựa chọn một có thể lấy đến rất nhiều lợi ích, nhưng mà Thanh Thu đã có ý định rời khỏi gia tộc cho nên tất nhiên là nghiêng về lựa chọn hai hơn. Tất nhiên đây là suy tính trước, mọi chuyện còn cần phải xem tình huống cụ thể mới quyết định được.
Không bao lâu liền đến đại sảnh, ở trong đại sảnh lúc này lại có không ít người. Ngoài gia chủ Lạc Thủy Nhất còn có đại trưởng lão Lạc Thủy Nguyên, tam trưởng lão Lạc Thủy Minh, gia chủ phu nhân Trần Mỹ Chi, đại thiếu gia Lạc Trường Sơn, nhị công tử Lạc Trường Thanh.
Thanh Thu chậm rãi bước vào, chắp tay thi lễ chào hỏi.
“Tham kiến gia chủ, các vị trưởng lão cùng các vị đường ca”.
Kỳ thực chào hỏi như vậy không phù hợp lễ nghi cho lắm, ít nhất thì Thanh Thu phải sử dụng “khuyết thân lễ” cũng chính là hơi nghiêng thân hơi cúi chào, hoặc là “túc bái lễ” để thể hiện sự nghiêm trang. Nếu thả tư thái thấp hơn một chút, thể hiện tư tái thục nữ hơn cũng có thể sử dụng “vạn phúc lễ” chỉ là loại hành lễ này rất ít được người giang hồ sử dụng.
Thanh Thu lại sử dụng “chắp tay lễ” coi như lễ phép nhưng chỉ có một chút khiêm nhường cùng lịch sự, thể hiện vai vế ngang bằng chứ không phải đặt mình ở địa vị thấp hơn.
Tất nhiên “chắp tay lễ” không phải “giang hồ lễ” “giang hồ lễ” chính là “võ lễ” ôm quyền chào hỏi. Tuy có một chút giống nhau nhưng hoàn toàn không phải là cùng một loại hình, Thanh Thu cũng dùng loại lễ này lẫn lộn một chút, dù sao hắn cũng không có nhiều tình cảm với đám người này, lấy đâu ra tôn kính.
Đám người không đến mức tính toán chi li như thế, Lạc Thủy Nhất ra hiệu cho Thanh Thu có thể ngồi xuống, tất nhiên vị trí ở phía cuối cùng trong đám người. Sau khi Thanh Thu ngồi xuống thì Lạc Thủy Nhất mới lên tiếng hỏi thăm.
“Tiểu Thất gần đây cảm thấy thế nào?”
Thanh Thu gật đầu biểu thị bản thân rất ổn, thời tiết vào mùa hè không phải rất dễ chịu nhưng cũng không quá khó chịu cho nên khí sắc của hắn cũng tốt hơn trước rất nhiều, dùng mắt thường cũng có thể phát hiện ra được.
Nhìn qua không khác người bình thường là mấy, nhưng không khỏe mạnh bằng người luyện võ cho nên những người ở đây không thèm để ý cho lắm. Nói thật thì bọn họ không quan tâm đến tình trạng của Thanh Thu quá nhiều, trong ấn tượng của bọn họ thì Thanh Thu là ma bệnh, mà nhìn tình hình hiện tại vẫn rất “yếu đuối”.
Lạc Thủy Nhất trầm mặc một chút, giống như khó mà mở lời. Mà gia chủ ở đây, không đến lượt những người khác lên tiếng, cho nên bầu không khí lâm vào trong yên lặng trong phút chốc. Cuối cùng Lạc Thủy Nhất nói.
“Ta nghe nói qua về chuyện của ngươi cùng Hà Kim Long, cảm giác thế nào?”
Trần Mỹ Chi nghe phu quân của mình nói như vậy khẽ nhíu mày một cái, hiển nhiên không hài lòng, nhưng mà không có ai phát hiện, tầm mắt của tất cả mọi người đang quan sát Thanh Thu.
Thanh Thu cũng khẽ nhăn mày, lời nói này…để người ta có cảm giác không tốt. Thanh Thu nhanh chóng nói.
“Không có chuyện gì, cũng không có cảm giác gì”.
Đại trưởng lão Lạc Thủy Nguyên nghe vậy bật cười, vừa cười vừa vuốt bộ râu bạc của mình rồi nói.
“Tức là cũng không ghét rồi, ta cảm thấy có thể gặp nhau nhiều hơn, bồi dưỡng cảm tình”.
Trần Mỹ Chi lúc này cũng ôn hòa lên tiếng.
“Đúng đó, ta thấy tam tiểu tử của Hà gia kia chung thủy một lòng, đã rất nhiều lần gửi thư mời mong muốn đắp nặn tình cảm, thành ý tràn đầy”.
Sắc mặt của Thanh Thu hơi tối lại, nói đến mức này thì hắn sao có thể không hiểu ý định của đám người này, kéo tơ hồng se duyên đây mà. Thanh Thu ho khan hai tiếng, ngữ khí trầm trầm nói.
“Ta không thích hợp lắm đâu”.
Trần Mỹ Chi dịu dàng nói.
“Sẽ không. Hà gia không ngại, tiểu tử kia càng không có để ý”.
Thanh Thu: “…”
Mỗi người ở đây đều có ý định tác hợp chuyện này, nói gần nói xa đều đang thuyết phục cùng đồng thuận. Đến lúc như thế này mới có thể nhận thức được sự khác biệt về quyền lực, ý nghĩ của Thanh Thu hoàn toàn không quan trọng, tùy ý bị chi phối cùng phủ định.
Người khác có thể tùy ý bài bố Thanh Thu, hắn chỉ cần nghe lời là được, bởi vì Thanh Thu không có năng lực để người khác chịu lắng nghe lời nói của mình. Hắn không nghe lời sẽ không mang đến tổn hại gì cho đối phương, trái lại đối phương có rất nhiều biện pháp để Thanh Thu nếm trải đau khổ, chính là hậu quả phải gánh chịu.
Mi mắt của Thanh Thu hơi rủ xuống, cũng lười lên tiếng mà nghe đám người kia kẻ xướng người họa. Tụ tập nhiều người có quyền lực như vậy, Lạc Thủy Nhất cũng không làm được chuyên quyền độc đoán.
Tam trưởng lão Lạc Thủy Minh, cũng chính là cha của Lạc Trường Nguyệt cùng với Lạc Trường Hưng. Thái độ của hắn coi như thân thiết nhất, mặc dù ngày thường mặc xác không thèm để ý đến Thanh Thu, nhưng dựa vào tầng quan hệ này để rút ngắn khoảng cách. Sau đó dùng tư cách của trưởng bối, dùng lý do là quan tâm mà khuyên bảo.
“Tiểu Thất, gái lớn đều phải gả chồng. Bất kể địa vị hay là năng lực thì Hà Kim Long đều là lựa chọn tốt nhất. Có lợi ích của Lạc gia cùng với Hà gia ở giữa thì ngươi không cần phải lo lắng gì, đảm bảo đãi ngộ sau này sẽ rất tốt”.
Đây không phải nói dối, Thanh Thu đồng ý thuận theo cũng thu hoạch được lợi ích rất lớn. Ít nhất trong mắt người khác thì Thanh Thu lấy được lợi ích này đủ sống sung sướng đến cuối đời. Dù sao Thanh Thu có khả năng sống không được bao lâu. Giữ vai trò liên kết giữa Lạc gia cùng Hà gia thì mấy năm này sẽ sống được rất tốt đẹp.
…
p/s: Phát sốt suýt thì quên lên chương!!! Cầu đề cử!!!