Chương 51: Mua sắm
Quyền lực cùng tài lực đã khác, Thanh Thu có thể thoải mái điều động xe ngựa trong gia tộc, thậm chí có thể tự mình sở hữu một xe ngựa riêng. Bỏ tiền nuôi dưỡng ngựa cùng với người đánh xe cũng không phải vấn đề gì.
Thanh Thu đã có ý định cải tạo xe ngựa riêng cho chính mình, ít nhất phải tăng lên khả năng giảm xóc giảm chấn mới được. Việc này không cấp bách cho nên có thể sắp xếp lui về sau.
Thanh Thu đến Linh Hy Các tìm Tiểu Linh giao phó một số việc. Đầu tiên là xử lý những tài sản vừa mới nhận được, bất kể là thời gian, loại tài sản cùng với cách thức chuyển nhượng ra ngoài đều phải tính toán tỉ mỉ, tránh cho Lạc gia phản ứng kịch liệt.
Chắc chắn Lạc gia sẽ tìm đến gây rắc rối nhưng mà mức độ phản ứng thế nào, Linh Hy Các có thể chịu đựng được hay không đều là vấn đề phải đau đầu. Đương nhiên đây là chuyện sau khi Thanh Thu rời đi, cho nên hắn không quan tâm lắm, chỉ không muốn bản thân tạo rắc rối khiến cho Tiểu Linh cùng Tiểu Tuệ không thể yên ổn được.
Nói ra hết vấn đề ở trong đó rồi để Linh Hy Các tìm cách giải quyết, chuyện về sau không thể trách gì đến Tiểu Linh cùng Tiểu Tuệ là được, Thanh Thu không muốn quan tâm quá nhiều.
Vừa nhận được tài sản liền muốn chuyển ra ngoài lộ ra quá gấp gáp, nhưng chuyện này sẽ mất thời gian xử lý kéo dài từ mấy ngày cho đến mấy tháng cho nên không lo lắng bị người để ý đến.
Đáng để Thanh Thu bận tâm nhất là hắn có quá ít thuộc hạ, kể cả Linh Hy Các cũng có quá ít người, số tài sản mà hắn mang đến có thể làm cho Linh Hy Các khuếch trương mạnh mẽ. Nếu như có đủ nhân lực thì quá trình tiếp nhận cùng giải quyết có thể rút ngắn xuống trong vòng một tháng.
Cảm thấy thiếu nhân thủ là một chuyện, Thanh Thu lại không có ý định thu nhận thuộc hạ. Hắn muốn thu xếp ổn thỏa rồi rời đi, không phải tạo thêm rắc rối cho chính mình.
Bàn giao xong tài sản, Thanh Thu lại để Tiểu Linh gọi đến một số người. Linh Hy Các ngoại trừ buôn bán các sản phẩn xa xỉ còn có năng lực luyện chế kế thừa từ Lý gia, nếu không thì bọn hắn thu hoạch Lam Ngọc cùng Vân Kim làm gì.
Thanh Thu chuẩn bị đặt làm một thanh đoản đao để sử dụng, ngoại trừ dùng chém chém giết giết ra còn có thể dùng vào rất nhiều việc thường ngày. Thanh Thu đưa ra yêu cầu của mình, người đười gọi đến sẽ dựa theo ý nghĩ của hắn mà thiết kế vũ khí.
Yêu cầu của Thanh Thu cũng không quá khó khăn, lưỡi đao trơn không cần đặc biệt điêu khắc làm gì, kết nối lưỡi đao cùng cán đao liền mạch để chịu được lượng lượng lớn nhất có thể.
Đặc biệt nhất là khả năng gánh chịu lượng nội lực to lớn, cho dù nội lực cuồng bạo cũng có thể chịu đựng được mà lưỡi đao không bị lay chuyển hay cong vênh. Bản thiết kế cuối cùng là chuôi đao thẳng, lưỡi đao có độ cong rất nhỏ, không có đao cách, đồng thời mũi đao thuôn nhọn vừa phải, đảm bảo thẩm mỹ nhất quán trong thiết kế.
Nhìn qua tương đối bình thường, không dọa người như những thanh đoản đao lưỡi vô cùng nhọn.
Thanh Thu định chế vũ khí cho nên thuộc hạ sẽ toàn lực rèn luyện, trong vòng ba ngày là có thể thử nghiệm phôi thô, sau đó điều chỉnh, trong năm ngày là có thể cầm được thanh vũ khí này.
Hiệu suất làm việc đủ nhanh để Thanh Thu cảm thấy hài lòng. Việc vũ khí đã xong, còn lại là y phục. Quần áo thường ngày của Thanh Thu không thích hợp chiến đấu hay hành tẩu giang hồ, cho nên phải lựa chọn kiểu y phục thích hợp.
Thanh Thu không có yêu cầu quá nhiều về mặt trang phục, ba bốn bộ quần áo thay đổi qua lại là được rồi. Hành tẩu giang hồ chắc chắn không có điều kiện để mỗi ngày tắm rửa, nhưng Thanh Thu cũng không muốn bản thân phơi gió phơi bụi đến bốc mùi, chỉ cần có khả năng liền tận lực giữ gìn sạch sẽ.
Không có kinh nghiệm gì về giang hồ nhưng Thanh Thu vẫn có hiểu biết nhất định, mặc kệ có khách quan hay không cũng là một phương hướng phán đoán để chuẩn bị.
Đo đạc kích thước một trận làm cho Thanh Thu nhận rõ được sự cằn cỗi của bản thân, ngoại trừ chiều cao đúng là không quá phát triển, rất nhỏ cũng rất phẳng. Nội y vẫn là đoản bí, phía trên không phải yếm mà dùng quấn ngực, thuận tiện cho chiến đấu hơn. Tất nhiên nội y đều là Tiểu Linh tự tay chuẩn bị chứ không phải mua sắm ở ngoài, chỉ là lấy nguyên liệu từ Linh Hy Các mà thôi.
Nội bào từ tơ tằm trắng dệt thành, mềm mại thoáng mát, tay áo sát vai hoàn toàn ôm vào trong cơ thể. Ngoại bào là một loại áo dài tay, không sử dụng cúc hay nút áo mà thêu kín kẽ, mặc chui vào giống như một cái áo phông. Quần tương đối rộng rãi chứ không ôm sát vào bắp chân, lớp vải bên ngoài dệt kim tương đối bền chắc, chống mài mòn, bên trong đồng dạng có một lớp lụa mịn bảo vệ tốt cơ thể.
Chất lụa đều là tốt nhất, một bộ quần áo đều có giá trị mấy chục kim, chống mài mòn xé rách.
Thanh Thu lựa chọn hai bộ màu xanh thẫm, một bộ màu xanh nhạt hơi sáng hơn, coi như làm ra khác biệt, tránh cho mọi người tưởng hắn không thay quần áo bao giờ.
Ngoài quần áo ra còn có một cái áo choàng, màu tím thẫm có tơ vàng đan xen, khả năng chống nước tốt thậm chí ngăn cản được đao kiếm cắt chém. Găng tay hở ngón bao trùm đến cổ tay cùng với giày cao cổ đều làm từ da cá sấu, nhìn qua tương đối cứng rắn mạnh mẽ, không quá phù hợp với phong cách của bộ y phục này.
Thậm chí không quá phù hợp với cái giang hồ này, dù sao đại đa số người giang hồ đều muốn “khinh trang thượng trận” mọi chuyện tận lực giảm nhẹ chứ có mấy ai đeo giáp tay giáp vai hay là giày da đâu. Cùng lắm thì như võ phục của Lạc gia có vân ty cùng vân kiên mà thôi, giày đều là loại giày vải thông thường.
Cho nên cần sửa lại một chút kiểu dáng cùng kích thước, để cho hình dáng hài hòa hơn, phù hợp với cơ thể hơn. Thanh Thu ăn mặc như vậy có vẻ hơi kỳ quái, không thường gặp nhưng mà không đến mức quái dị, bởi vì đây đều là những kiểu dáng y phục có sẵn. Thanh Thu chỉ lựa chọn cách thức phối hợp khác biệt, làm ra điều chỉnh nhỏ bé, lộ ra năng động nhiệt tình chứ không phải ưu nhã dịu dàng.
Quần áo phải cùng phụ kiện phải mất một ngày để sửa đổi, không tính là nhanh nhưng không chậm. Thanh Thu khoác lên áo choàng mới, chuẩn bị rời đi. Áo choàng có mũ chùm rộng che phủ được đầu tóc của mình, bởi vì có tơ vàng đan xen ở bên trong cho nên trọng lượng của áo choàng cũng không nhẹ, nặng chừng bốn cân.
Tơ vàng không phải dùng vàng kéo thành sợi nhỏ mà là một loại tơ tằm đặc biệt được bồi dưỡng ra, có màu vàng tự nhiên, dẻo dai cứng cáp không khác gì một sợi kim loại, dệt thành vải còn có thể ngăn chặn đao kiếm cắt chém. Đổi lại thì nó cũng có trọng lượng nhất định, dệt thành vải rất nặng, chất lượng cũng thô ráp chứ không mềm mịn cho nên không có ai dệt thành cả tấm vải cả.
Áo choàng này chỉ có hai thành tơ vàng đã chiếm hơn bảy thành trọng lượng, đủ thấy loại tơ này nặng nề. Phần còn lại của áo choàng làm từ loại lụa dệt từ tơ “chu mịch” hết sức nhẹ nhàng cho nên mới có thể giảm xuống tổng trọng lượng.
Tơ “chu mịch” là một loại sợi tơ cực kỳ mảnh, nếu không nhìn kỹ có thể coi như trong suốt, đặt dưới ánh nắng sẽ phản quang ra màu tím nhạt hết sức đẹp mắt. “Chu mịch” là một loại tơ nhện đặc biệt, thông qua phương pháp xử lý đặc biệt mới thu được, chống nước chống cháy, giá trị rất cao.
Chỉ riêng cái áo choàng này có giá trị đến hai trăm kim, số lượng ở trong Linh Hy Các cũng có hạn, không phải cứ có tiền là có thể mua được.
Khoác áo choàng lên người chuẩn bị rời đi, Thanh Thu ở cửa của Linh Hy Các lại gặp phải Hà Kim Long tiến đến. Thời cơ vừa vặn, bộ dáng mỉm cười nhẹ nhàng giống như trùng hợp gặp phải.
Nếu như bỏ qua Lạc Trường Nguyệt thấp thoáng ở phía sau thì đáng tin hơn.
…
p/s: Cầu đề cử!!!