Chương 166: Rời đi
Tu hành không tuế nguyệt, Thanh Thu không nghĩ đến thời gian trôi qua nhanh như vậy. Hắn không quá chú ý tính toán thời gian cho nên không biết nay là ngày tháng năm nào.
Hiện tại Bạch Linh Nguyệt đề cập đến thì hắn mới giật mình biết được ngày tháng, đồng thời trong lòng cũng sinh ra một chút cảm xúc ba động.
Không nghĩ đến thời gian trôi nhanh như vậy, tầm này năm trước hắn mới bắt đầu quyết tâm luyện võ, mưu tính chữa trị thân thể, cho đến hiện tại đã thay đổi vì “võ ý” mà phiền não, thứ mà chín thành chín võ giả không bao giờ phải suy nghĩ hay tiếp xúc đến.
Bất tri bất giác đã trải qua một năm, rất nhiều chuyện đã diễn ra cùng suy tính làm cho Thanh Thu cảm thấy như đã qua rất lâu, cũng có thể là việc mang theo một đời ký ức làm cho quan niệm thời gian xảy ra một chút vấn đề.
Đại đa số người lựa chọn tảo mộ vào dịp cuối năm, nhưng mà lựa chọn vào ngày thanh minh tảo mộ cũng không phải là số ít, Bạch Linh Nguyệt lựa chọn thời gian này trở về cũng không có gì lạ, chỉ là lần này trở lại thăm viếng…
Nàng sẽ còn trở lại sao?
Lúc trước Bạch Linh Nguyệt gặp bất trắc bởi vì thúc thúc nàng đưa nàng rời đi, về sau gặp Bạch Khuynh Nhiễm liền biết thật sự không phải âm mưu hay hãm hại mà đúng là có một lá thư chỉ định hậu nhân đi đến, tính ra không có thù hận gì, cùng lắm là một chút oán giận thôi.
Thanh Thu không hiểu vì sao trong lòng sinh ra một chút lo nghĩ, có lẽ đột ngột xảy ra biến đổi làm cho cuộc sống bị xáo trộn một chút khiến cho Thanh Thu hơi “khủng hoảng”. Cảm xúc chỉ thoáng qua mà thôi, Thanh Thu liền xua tan một vài ý nghĩ kỳ quái, trực tiếp hỏi thăm Bạch Linh Nguyệt.
“Xong xuôi có quay trở lại nơi này nữa không?”
Bạch Linh Nguyệt cười nhẹ, khóe miệng lại nhếch lên vô cùng rõ ràng, nàng gật đầu nói.
“Tất nhiên rồi, dù sao ta cũng không có nơi nào khác để đi”.
Thanh Thu lại hỏi.
“Ngươi không đi Tuyệt Hàn Cung à?”
Bạch Linh Nguyệt nghe vậy mới hiểu Thanh Thu đang nhắc đến chuyện gì, nàng lập tức nói.
“Yên tâm chờ ta trở về là được rồi, Tuyệt Hàn Cung hiện tại không đi cũng được, gia a bên kia gặp phải một chút rắc rối”.
Thanh Thu luôn cảm thấy bị nói “chờ ta trở về” có chút là lạ nhưng hắn không suy nghĩ nhiều vào chuyện lặt vặt này, hắn suy nghĩ một chút liền nói.
“Nếu không có gì ngoài ý muốn thì ta sẽ không rời đi nơi này, cho nên có chuyện gì cũng có thể gửi thư liên lạc”.
Bạch Linh Nguyệt gật đầu, cười cười nói.
“Yên tâm, ngươi cũng không thắng được ta còn lo lắng ta bị người khác gây khó dễ hay sao. Lại nói có Bách Linh ở đây, còn lo không truyền lại được tin tức hay sao”.
Bách Linh là một tiểu cô nương mới có mười bốn tuổi, tình cảnh hết sức đáng thương, bị đám sơn tặc đồ sát thôn xóm rồi bắt lên đây, trên đời đã không có người thân để nàng trở về. Lúc trước nếu không có Phi Yến che chở thì đã sớm bị đám sơn tặc chơi hỏng rồi ném bỏ.
Tuy rằng bị xâm hại khiến cho tiểu cô nương rất kinh sợ không muốn động chạm với người khác, ngày thường nhìn như chết lặng tự bế, ngoài Phi Yến ra thì nàng không phản ứng đến bất cứ ai, cũng không nghe bất cứ ai.
Nhưng Bách Linh lại có thể thân cận với đám chim chóc, giống như có thể nghe hiểu giao lưu lẫn nhau, mỗi ngày ngồi ngẩn người đều có rất nhiều chim nhỏ đến vây quanh nàng, nghỉ ngơi hoặc nhảy qua lại ăn uống, chờ đợi nàng vuốt ve.
Bách Linh là tên mà Phi Yến đặt cho nàng, về phần tên thật của nàng thì không ai biết cả. Mấy tháng sinh hoạt yên ổn, tình trạng của Bách Linh đã khá hơn một chút, ít nhất thì không tự cô lập mình, người khác vô ý động vào nàng cũng không sợ hãi đến co rúm lại nữa. Mặc dù vẫn còn rất e dè, cũng không lên tiếng tương tác với ai nhưng đã rất tốt.
Dưới sự sắp xếp của Phi Yến thì Bách Linh đã đảm nhiệm nuôi dưỡng một đám chim nhỏ hỗ trợ đưa tin tức. Trong trại không có chăn nuôi trồng trọt gì, lương thực chủ yếu phải đi mua cùng săn bắt, mỗi khi rời khỏi trại đều đồng nghĩa với nguy hiểm, cần dự phòng phương pháp báo tin.
Các nàng đều bị sơn tặc hại khổ, không ưa nam nhân nhưng không có nghĩa là các nàng muốn ngăn cách với đời, đôi lui sẽ đi nghe ngóng một chút tin tức, mua vài món đồ hay kết giao vài người.
Mặc dù mỗi con chim đưa thư đều bay về nhà của Bách Linh, còn phải mất công chuyển giao một lần những đã rất tiện lợi. Hơn nữa đưa tin trong phạm vi mấy chục dặm thì có thể liên lạc hai chiều chứ không phải chỉ có thể gửi đi giống như bồ câu, chỉ cần bình thường nuôi dưỡng ở gần người thì chim đưa thư sẽ biết đường qua lại giữa chủ nhân và Bách Linh, từ đó vận chuyển tin tức.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt tất nhiên không rảnh nuôi dưỡng chim đưa thư, thể chất của Bạch Linh Nguyệt không thích hợp, dễ dọa sợ chim nhỏ. Thanh Thu lại không có hứng thú chăm sóc thú cưng gì.
Hơn nữa hành trình này của Bạch Linh Nguyệt ở xa ba bốn trăm dặm, không phải đưa thư trong khoảng cách nhỏ, chỉ có cách mang theo bồ câu đưa tin mà thôi.
Kỳ thực Thanh Thu cảm thấy bản thân không bận rộn gì, hết sức rảnh rỗi, không phải không thể đồng hành cùng Bạch Linh Nguyệt. Nhưng Bạch Linh Nguyệt không có mời, trở về sắp xếp việc riêng thì Thanh Thu không tiện mở lời hỏi thăm.
Bạch Linh Nguyệt lại cảm thấy không cần thiết mời Thanh Thu đồng hành, nơi đó không có kỷ niệm vui vẻ gì, cũng không có người quen biết, nếu Thanh Thu đi cũng thì nàng cũng không biết nói gì. Tế bái chỉ cần nửa ngày là hoàn thành, thật sự không đáng công sức lặn lội.
Về phần Bạch gia, nàng sẽ không trở về, không có gì đáng lưu luyến hay phải liên quan đến. Đều là chuyện không vui, không nên để Thanh Thu bắt gặp bộ dáng đó của nàng thì hơn.
Trong lòng mỗi người đều có ý nghĩ riêng, cuối cùng đạt đến quyết định nhất trí. Bạch Linh Nguyệt nói là muốn trở về tảo mộ nhưng vẫn còn thời gian mấy ngày, khoảng cách ba bốn trăm dặm không quá xa, hoàn toàn dư thời gian để thong thả.
Thong thả thì thong thả, cuối cùng vẫn phải đến ngày xuất hành. Thanh Thu tựa như hận không thể đem toàn bộ đồ vật đều nhét cho Bạch Linh Nguyệt, nhưng người giang hồ xuất hành chú trọng giản gọn tiện lợi, không thể mang đồ đạc lỉnh kỉnh như vậy được.
Cuối cùng ngoài kiếm ra mang theo mấy bộ quần áo, tiền tài cùng với hai con bồ câu đưa thư.
Nói đến “giản gọn tiện lợi” thì Thanh Thu không khỏi nhớ đến trước kia khi vừa muốn bước chân vào giang hồ, hắn chuẩn bị đủ loại phụ kiện, từ giày da cho đến găng tay rồi thì áo choàng. Găng tay chưa dùng được bao lâu liền hỏng, Thanh Thu cảm thấy không tiện lợi liền không sửa lại.
Giày cũng ổn nhưng đeo lâu ngày lại không thoải mái, mỗi ngày đều phải cởi bỏ ra, lúc đeo lại không tiện chút nào. Từ lúc ở lại sơn trại này thì Thanh Thu đã đổi thành guốc gỗ, không thèm đeo giày nữa, vừa mát mẻ thoải mái, cũng không ảnh hưởng đến rèn luyện thường ngày.
Trước đây hắn còn cảm thấy đám người giang hồ không có sáng ý, thật sự là tuổi trẻ không hiểu chuyện, hiện tại mới thật sự giống người giang hồ. Tất nhiên hiện tại vẫn có thể sử dụng giày da cùng áo choàng, chỉ là ở trong trại thì không cần mà thôi.
Bạch Linh Nguyệt vẫn mặc một thân áo trắng, chỉ là lúc này nàng không đội mịch ly mà khoác lên áo choàng của Thanh Thu, ánh tím cùng vàng lóe qua dưới góc độ đặc biệt phản quang hắt ra tia sáng. Thanh Thu cứ vậy nhìn Bạch Linh Nguyệt đi thật xa, thân hình chậm rãi biến mất ở trong rừng cây, trong lòng thầm nhủ.
“Thời gian tiếp theo nên hoàn thiện Đao Quyết cùng với nghiên cứu Kiếm Quyết”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!