Chương 167: Chiêu thức
Đao Quyết chính là bộ võ kỹ mà Thanh Thu sáng tạo để thống hợp lực lượng của bản thân, tất nhiên vừa mới có hình thức ban đầu, ngoại trừ Bát Phương Câu Diệt là một chiêu thức hoàn thiện ra thì những chiêu khác chỉ dừng ở mức ý nghĩ.
Về phần Kiếm Quyết chính là Bạch Linh Nguyệt sáng tạo, trong đó cũng chỉ có mỗi chiêu thức Sát Tẫn, phần còn lại đều trống trơn. Không thể không nói ở trong chuyện này hai người thật giống nhau, sáng tạo một chút một chút liền mang ra dùng chứ không đợi hoàn thiện cùng chỉnh sửa.
Mà đặt tên cũng thật tùy hứng, trình độ đặt tên càng không cao, thuần túy là nói vớ vẩn. Tuy vậy, uy lực của võ kỹ đều đạt đến đỉnh điểm, tuyệt học bằng thật chứ không phải chơi đùa.
Bát Phương Câu Diệt tuy cũng chồng chất nội lực giống như Phượng Vũ Lục Đạo nhưng mỗi tầng nội lực không phải cố định mà không ngừng tạo ra gợn sóng. Muốn để từng tầng nội lực ổn định đã vô cùng khó khăn rồi, nếu từng tầng nội lực còn lưu động thì kết cấu sẽ sụp đổ chứ nói gì bộc phát ra uy lực lớn.
Nhưng mà Thanh Thu lại thành công, không phải do khả năng khống chế nội lực của hắn tăng lên mấy chục lên, có tăng lên nhưng không khoa trương như vậy, cũng không phải nguyên nhân mà hắn có thể ngưng tụ tám tầng nội lực gợn sóng.
Bí quyết chính là chấn động cùng cộng hưởng, điều chỉnh từ hô hấp cho đến động tác, đao trong tay giống như hòa nhịp vào cùng với hô hấp của bản thân. Nội lực vận chuyển chồng chất từng tầng lại không phải bị gò bó lại như Phượng Vũ Lục Đạo, trái lại giống như sóng biển vận chuyển liên miên không dừng.
Sau đó điều chỉnh tần suất chấn động, hô hấp cùng nội lực đạt đến một đường dây nối liền lại với nhau, sợi dây này kéo căng lại không phải đứng yên mà rung động cực kỳ dữ dội, chỉ là lực kéo cùng rung động đạt đến một trạng thái cần bằng vi diệu.
Chỉ cần một điểm bộc phát liền có thể bùng nổ toàn bộ lực lượng về phía trước, từ thân thể cho đến nội lực đều trở thành lực lượng đánh ra ngoài, tạo thành uy lực to lớn vô cùng.
Hơn nữa bởi vì chấn động cùng cộng hưởng tạo thành hình thái đặc thù, một khi đánh ra ngoài sẽ tạo ra chín điểm hứng chịu lực lượng, xé rách tám hướng cùng điểm ở trung tâm, cho nên mới gọi là Bát Phương Câu Diệt.
Đây không chỉ là việc khống chế nội lực mà còn là việc điều động lực lượng toàn thân thể, không phải dựa vào động tác mà là hô hấp, khí huyết, cơ bắp..tổng hợp ở một cấp bậc sâu hơn là chỉ thực hiện mỗi động tác.
Để gánh chịu được lực lượng to lớn như vậy cũng phải nhờ vào Thanh Thu tu luyện Nhục Bì Tinh Kim, lực lượng của thân thể chỉ là một đóng góp rất nhỏ, chủ yếu là sức chịu đựng của Thanh Thu được rèn luyện đến cực hạn. Cơ bắp dẻo dai đến gánh được vạn cân, làn da đàn hồi không sợ bị lực lượng xé rách.
Lại bởi vì cơ bắp da thịt liên kết toàn bộ chấn động sau đó rung chuyển toàn thân, giãn lại co phù hợp với tần suất chấn động của cỗ lực lượng khồng lồ tụ tập trên lưỡi đao mới làm cho bản thân của Thanh Thu không bị chấn động phản phệ.
Chấn động là lẫn nhau, cho nên nếu thân thể của Thanh Thu không chịu được lực lượng này thì sẽ bị rung đến tan thành từng mảnh. Cũng bởi vì chỉ có cơ bắp cùng làn da có thể chịu đựng lực lượng này, gân xương cùng nội tạng còn chưa được rèn luyện cho nên Thanh Thu mới chỉ phát huy ra được tám thành sức mạnh tổng hợp.
Thanh Thu chỉ mới sáng tạo ra chiêu thức này thôi, có thể sử dụng lại không đủ thuần thục, bị Bạch Linh Nguyệt phá tan lại có lực lượng phản hồi trở về, rung chuyển nội tạng.
Không tính là bị thương nhưng nếu chiêu thức thành thục hơn thì cơ bắp có thể tháo hết lực phản chấn, sẽ không ảnh hưởng đến nội tạng.
Đây chỉ là lực lượng phản chấn, chưa nói đến chiêu thức bị phá giải mang đến phản phệ. Dù khả năng phản phệ rất thấp, bởi vì Thanh Thu vốn có chủ đích tránh cho bị sát ý quấy nhiễu tinh thần mà đánh gãy võ kỹ, Bát Phương Câu Diệt gần như không thể bị cắt đứt hay phá giải, một khi đánh ra liền không thể ngăn cản.
Hiện tại chỉ cần không ngừng chăm chút tỉ mỉ hơn, tán lực triệt để tránh cho lực lượng phản chấn tác động đến nội tạng, một khi làm được tùy ý không sợ phản chấn tạo thành tổn thương chính là chiêu thức đại thành.
Ngoại trừ luyện tập cùng chỉnh sửa chiêu thức, Thanh Thu cũng tham khảo Kiếm Quyết của Bạch Linh Nguyệt, tìm hiểu một chút ứng dụng của võ ý vào trong chiêu thức.
Không có võ ý nhưng mạch suy nghĩ của Kiếm Quyết cũng đáng để học tập, chỉ là Thanh Thu càng tìm hiểu càng thấy võ ý có thể tập trung toàn bộ lực lượng của bản thân để đánh ra ngoài, không cần phải điều chỉnh phức tạp như Thanh Thu mà chỉ cần võ ý đủ mạnh là có thể làm được.
Võ ý dẫn động lực lượng toàn thân chỉ là hiệu quả kèm theo, chủ yếu chính là vận dụng được lượng lớn nội lực làm cho nội lực sinh ra biến đổi. Biến đổi về chất lượng, coi như một lần thuế biến nhưng không quá mạnh mẽ, chủ yếu chính là khi vận dụng nội lực ra bên ngoài có thể gia trì thêm một chút hiệu quả đặc biệt cho nội lực.
Giống như Bạch Khuynh Nhiễm có thể dùng nội lực đóng băng cả một phần hồ nước, chỉ dùng nội lực không thôi thì không thể hoàn thành được, cũng không có hiệu quả mạnh mẽ như vậy được, chỉ có võ ý tác động mới tạo ra hiệu quả như vậy.
Về phần Lý Đạo Linh…nội lực của nàng có gì đó quái lại mà không phải võ ý, từ nội lực của nàng khai phát ra võ kỹ ứng dụng mới có thể đánh ra hiệu quả tốt như vậy. Về phần những tông sư khác…Thanh Thu cũng không hiểu võ ý của bọn hắn cho lắm.
Đọc qua miêu tả cũng không thể tưởng tượng ra được, dù sao hiệu quả cũng không trực tiếp giống như Bạch Khuynh Nhiễm.
Một chút ý nghĩ trong Đao Quyết của Thanh Thu cũng có một phương hướng để hoàn thiện, có điều chỉ là suy nghĩ mà thôi, muốn hoàn toàn tạo thành chiêu thức còn kém rất nhiều.
Bát Phương Câu Diệt có phương thức vận chuyển của Phượng Vũ Lục Đạo mới có thể nhanh chóng hoàn thiện, bây giờ muốn sáng tạo ra chiêu thức mới cần có phương thức vận chuyển nội lực khác, không phải trong thời gian ngắn có thể làm được.
Ở trong tay Thanh Thu cũng chỉ còn Cuồng Phong Đao Pháp là có thể mang ra sử dụng, đáng tiếc đây chỉ là võ kỹ nhị lưu, trình độ hơi kém hơn nhu cầu của Thanh Thu, muốn để uy lực đạt đến cao nhất cũng phải mất nhiều công sức để hoàn thiện hơn.
Bạch Linh Nguyệt rời đi bốn ngày, Thanh Thu đang chậm rãi luyện đao ở trong sân thì Phi Yến tìm đến, vẻ mặt mang theo một chút lo lắng nói.
“Đại tiểu thư, Lý Nghi đi tìm kiếm thảo dược đã hai ngày vẫn chưa trở về, cũng không có tin tức gì”.
Lý Nghi là một nữ tử có năng lực trồng trọt, lúc trước bị Bạch Linh Nguyệt chỉ thị đi trồng thảo được cùng độc thảo. Học tập được một thời gian thì cô nương này cũng cảm thấy việc này rất có ý tứ, còn xin Bạch Linh Nguyệt đi ra ngoài tự sưu tầm thảo dược cùng độc dược, mở ra một mảnh vườn thuốc nhỏ của chính mình.
Từ đó Lý Nghi thường xuyên chạy vào trong rừng rậm, tìm kiếm thảo dược hoặc độc dược gì đó, hiện tại đột nhiên lại mất tích rất có khả năng gặp bất trắc. Phi Yến lại đến tận đây báo cáo, hiển nhiên những người khác đã tổ chức tìm kiếm mầ không có hiệu quả cho nên mới bẩm báo đến đây.
Thanh Thu nhẹ nhàng thở ra một hơi, thu thế cất đao vào vỏ, suy nghĩ một chút rồi nói.
“Có khả năng hay không nàng bỏ chạy?”
Phi Yến hơi sững sờ một chút, mấy tháng nàng các nàng trải quá sinh hoạt rất tốt, ăn no mặc ấm, hằng ngày luyện võ lại chỉ phải làm mấy công việc lặt vặt, so với trước kia sung sướng hơn không biết bao nhiêu lần, cho nên khi bị Thanh Thu hỏi có khả năng bỏ đi hay không, Phi Yến bất giác lại cho rằng ai sẽ ngốc như vậy.
Nhưng rất nhanh nàng liền phản ứng lại, vội vàng nói.
“Khả năng rất nhỏ, nếu nàng bỏ chạy sẽ không mang theo chim đưa thư của Bạch Linh đi cùng. Nhưng bọn ta đã tìm kiếm mười mấy dặm cũng không thấy dấu vết chiến đấu, cũng không tìm thấy thi thể của chim đưa thư, chỉ có dấu vết di chuyển đi sâu vào trong dãy núi”.
Thanh Thu nghe vậy liền hiểu mong muốn của Phi Yến, cũng không phản đối nói.
“Vậy để Bách Linh cũng đi theo tìm người đi, ta cũng sẽ xuất thủ”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!