Chương 165: Làm rõ
Thanh Thu rất may mắn việc nuôi dưỡng “sát sinh võ ý” không phải đồ sát một số lượng người rất lớn, không phải lòng trắc ẩn gì mà là giết nhiều người như vậy thật sự sẽ làm ảnh hưởng đến tâm tính, không phải là một chuyện tốt.
Hiện tại biết về chuyện “nhiễm sát” thì Thanh Thu không thể không để cho Bạch Linh Nguyệt cẩn thận.
Lại nói sát sinh võ ý của Bạch Linh Nguyệt rất mạnh, có thiếu hụt lại vẫn bộc phát ra uy lực mạnh mẽ như vậy, trực tiếp để nàng vượt qua chênh lệch về mặt lực lượng mà chiến đấu với Thanh Thu.
Bạch Linh Nguyệt sáng tạo ra “Sát Tẫn” đúng là một chiêu thức vô cùng mạnh mẽ, khác với Thanh Thu thì chiêu thức này hoàn toàn được Bạch Linh Nguyệt sáng tạo kết hợp từ võ học bản thân chứ không phải dựa vào cái gì cả, thời gian lại chỉ dùng chưa đến một tuần, chiêu thức còn chưa hoàn thiện nhưng hình thức ban đầu đã đầy đủ thể hiện ra phong thái vô địch.
Thanh Thu mất một hồi mới lý giải toàn bộ thông tin được ghi lại, xong hắn lại lâm vào trong suy nghĩ. So với người khác thì Thanh Thu biết nhiều hơn một chút, ít nhất thì hắn cũng biết được một số đặc điểm của tông sư trên giang hồ chứ không chỉ nghe mỗi danh tiếng rồi lan truyền những lời đồn thái quá.
Chỉ tính riêng những tông sư mà hắn biết liền bao gồm Tuyệt Hàn Cung Chủ, Trường Hồng Kiếm Tiên, Sơn Hà Đao Thánh, Cầm Thánh, Thượng Thanh Vân Kiếm cùng với Ma Chủ. Mỗi người này đều không phải nhân vật đơn giản, bản lĩnh huyền diệu mà có sự khác biệt nhất định.
Trước đây hắn không biết Tuyệt Hàn Cung Chủ, nhưng bây giờ đã tận mắt thấy chiến trường mà Bạch Khuynh Nhiễm để lại, đúng là không phải võ giả nhất lưu có thể so sánh. Dựa theo thông tin để suy đoán thì Bạch Khuynh Nhiễm lĩnh ngộ chính là tự nhiên võ ý, liên quan đến băng đá lạnh lẽo, cụ thể gọi là cái gì thì hắn không biết, Bạch Khuynh Nhiễm không có đề cập.
Trường Hồng Kiếm Tiên quá nổi danh, võ ý chính là Trường Hồng Kiếm Ý, cũng là một loại chi nhánh của võ ý nhưng phương hướng phát triển không rõ ràng lắm, giống như theo đuổi võ kỹ đến cực hạn, cuối cùng sinh ra được kiếm ý.
Sơn Hà Đao Thánh tuy xưng là đao thánh lại lĩnh ngộ Sơn Hà Võ Ý, uy thế mênh mông, lực lượng vô cùng. Thanh Thu đọc qua miêu tả lại chưa từng thấy được, không quá rõ ràng.
Cầm Thánh lĩnh ngộ Cầm Ý, mặc dù Thanh Thu không hiểu lắm nhưng biết người này có thể thông qua tiếng đàn ảnh hưởng người khác, thậm chí là giết chết địch nhân, cực kỳ khó hiểu mà mạnh mẽ.
Thượng Thanh Vân Kiếm nghe nói khinh công rất mạnh, lĩnh ngộ loại võ ý nào thì Thanh Thu không biết, chưa từng tìm hiểu cùng nghe qua.
Cuối cùng chính là Ma Chủ, Thanh Thu không biết tên này có lĩnh ngộ võ ý gì hay không, nhưng một thân mang sáu loại đặc dị, thực sự vô địch thiên hạ, một mình đánh lui mấy vị tông sư khác. Sơn Hà Đao Thánh giao thủ mấy chiêu, ra hết đòn sát thủ cũng chỉ làm Ma Chủ bị thương nhẹ, cuối cùng Sơn Hà Đao Thánh trọng thương mà rút lui, đủ thấy chỉ bằng thân thể đã mạnh đến không giảng đạo lý.
Tông sư mỗi người mỗi vẻ, mỗi con đường giống như đều không thể phục khắc. Mà mấy án lệ thành công của vô địch võ ý hay là võ ý gì khác đều không quá đáng tin cậy, không phải là một phương thức thành công có thể học tập.
Lúc này Thanh Thu lại nghĩ đến Oán Trầm Châu, cũng là môt loại ý niệm tụ tập lại, mang theo sức mạnh khổng lồ đồng thời còn có thể làm cho nội lực thuế biến, thật sự rất tương tự với “sát niệm” của Bạch Linh Nguyệt, có sự khác biệt nhẹ là nó tụ tập thành vật phẩm, mang theo ý niệm khác biệt mà thôi. Cho nên nếu có thể lợi dụng Oán Trầm Châu thì cũng có khả năng đạt được một loại võ ý.
Nghĩ vậy, Bạch Linh Nguyệt cũng nghiên cứu Oán Trầm Châu một thời gian rồi, hẳn là sẽ có tiến triển gì đó. Dù sao nàng đã vận dụng được sát sinh võ ý thuần thục như vậy, cũng biết bản chất của Oán Trầm Châu, lấy thiên phú của Bạch Linh Nguyệt hẳn là có thể làm được chuyện gì đó.
Nghĩ như vậy thì Thanh Thu liền thả quyển sách xuống, nâng mắt nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt. Bạch Linh Nguyệt đang ngồi xếp bằng ở trên giường, hai mắt khép hờ, hô hấp bình thản. Hiện tại nội lực không phải là vấn đề, chủ yếu là mỗi lần sử dụng sát sinh võ ý tiêu hao tinh thần quá nhiều, không muốn ngủ để khôi phục thì đành phải thả lỏng tĩnh tâm một thời gian, chậm rãi khôi phục.
Thời gian khôi phục sẽ chậm hơn đi ngủ, nhưng bản thân giữ được tỉnh táo, thậm chí có thể tạm thời cắt đứt khôi phục, đứng dậy đi hoạt động hoặc chiến đấu, không sợ gặp phải nguy hiểm.
Tất nhiên có Thanh Thu ở đây, Bạch Linh Nguyệt chẳng lo lắng chuyện bản thân sẽ gặp nguy hiểm, đơn thuần là Bạch Linh Nguyệt không muốn ngủ say, quá mức nhàm chán mà thôi.
Tựa như cảm nhận được ánh mắt của Thanh Thu, Bạch Linh Nguyệt chậm rãi mở mắt nhìn sang. Thanh Thu thấy vậy liền đi đến ngồi bên cạnh Bạch Linh Nguyệt. Lúc trước sợ quấy rầy Bạch Linh Nguyệt nghỉ ngơi nhưng bây giờ Bạch Linh Nguyệt biểu thị không có việc gì thì Thanh Thu liền đến hỏi.
“Ngươi có suy tính gì với Oán Trầm Châu không?”
Bạch Linh Nguyệt nghe vậy cười cười, trêu chọc nói.
“Lúc trước ngươi vội vàng muốn quyển sách kia, hiện tại biết đến hỏi ta rồi”.
Bạch Linh Nguyệt nhún vai trả lời.
“Ngươi lại không nói hết chuyện, hơn nữa việc làm rõ sát sinh võ ý vẫn quan trong hơn”.
Bạch Linh Nguyệt nghe vậy cười đến càng rạng rỡ hơn, mi mắt cong cong, ánh mắt híp lại gần như nguyệt nha, trong lòng tung tăng một chút. Vui vẻ lướt qua rất nhanh, Bạch Linh Nguyệt đàng hoàng chững chạc nói.
“Không cần phải lo lắng đến sát sinh võ ý đâu, ta đã hoàn toàn khống chế được rồi. Về phần Oán Trầm Châu, cũng có khả năng lợi dụng, nhưng ý niệm tinh thần phải hòa hợp mà dẫn dắt cỗ oán niệm ở bên trong, cuối cùng thậm chí có thể vận dụng hung sát khí cho mình dùng”.
Thanh Thu trầm ngâm một chút, tổng kết.
“Chung quy vẫn phải dựa vào “lĩnh ngộ” để tinh thần hòa hợp?”
Bạch Linh Nguyệt nhún vai, đưa ra quan điểm vào thẳng trọng tâm.
“Võ ý chung quy lại chính là ý chí ngưng tụ, lựa chọn một ý niệm sau đó không ngừng củng cố ý niệm này, bản thân tin tưởng vững chắc sau đó tụ tập phần lớn lực lượng tinh thần đem ý chí ngưng tụ thành thực chất, để nó không còn hư ảo mà có thể tác động đến nội lực, đây là võ ý của võ giả. Oán trầm châu lại là vật ngưng tụ chung một ý niệm đến từ nhiều người, số lượng vô cùng khổng lồ nhưng hỗn tạp chứ không thuần túy như võ ý. Ta cảm thấy chỉ nên dùng làm vật tiêu hao thì tốt hơn, tránh khỏi tổn thương không đáng có, nhất là việc tiêu hao lực lượng tinh thần”.
Không thể không nói lấy thiên phú của Bạch Linh Nguyệt thì chỉ cần một thời gian ngắn liền có thể hiểu sơ về võ ý nói chung và sát sinh võ ý nói riêng. Hiện tại có thông tin mà Bạch Khuynh Nhiễm tặng cho, phân tích cùng mạch suy nghĩ càng rõ ràng hơn, lập tức liền đưa ra đề nghị cho Oán Trầm Châu.
Thanh Thu cảm thấy lời nói cũng hợp lý, nhưng vấn đề là làm sao mới có thể sử dụng được Oán Trầm Châu. Nếu như phải ngưng tụ võ ý tương hợp mới dùng được..vậy thì tác dụng sẽ giảm đi nhiều. Chủ yếu là muốn lợi dụng Oán Trầm Châu để hỗ trợ tìm kiếm cái gọi là võ ý mới là mục đích ban đầu, hiện tại chỉ muốn dùng nó như vậy phẩm tiêu hao thì hơi khó để thao tác.
Thanh Thu lại hỏi.
“Sát sinh võ ý không thể điều động hung sát ý bên trong hạt châu này sao?”
Bạch Linh Nguyệt nhẹ nhàng nói.
“Không phải không thể, nhưng chỉ lợi dụng được một phần nhỏ, Oán Trầm Châu có căn bản là Oán Niệm, đây mới là trọng điểm, không thể bỏ qua được”.
Ánh mắt của Thanh Thu khẽ lay động, oán hận gì đó…hắn thật không hiểu. Tạm thời không nghĩ ra liền không nghĩ, Thanh Thu luôn suy nghĩ rộng rãi như vậy, tuyệt đối không giày vò chính mình.
Bạch Linh Nguyệt đồng dạng không có gì phải tự ép bản thân, nhưng mà cảm thấy đây là một thời điểm thích hợp liền lên tiếng nói.
“Sắp đến thanh minh, ta muốn trở về một chuyến”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!