Chương 146: Kiếm Bái Hoa Đào
Năm cánh hoa đánh vào trên người nhưng không phá được nội lực hộ thể, Thanh Thu khẽ cong lên khóe miệng, trong lòng cũng có chút vững vàng.
Không thể không nói thủ đoạn của đối phương lúc mới đầu đủ làm người ta kinh hãi, đầy trời hoa đào, mỗi cánh hoa chính là kiếm nhận bao trùm phương viên mười thước làm người không thể tránh được.
Về sau lại thân hóa cánh hoa lại ẩn náu vô hình, không có dấu vết đả thương người. Sau đó lại còn hư vô nở ra cánh hoa ngăn chặn được một đao toàn lực của Thanh Thu.
Thủ đoạn quỷ quyệt tầng tầng lớp lớp như vậy đúng là rất dọa người, thậm chí sẽ để người ta đánh mất chiến ý, nhanh chóng chấp nhận thất bại. Thanh Thu cũng không tránh được sinh ra thoái ý, vẫn chiến đấu nhưng bắt đầu đi tìm đường lui.
Nhưng mà chuyện này phải nói đến khả năng cảm nhận nội lực của Thanh Thu, lúc trước bị hoa đào bao trùm toàn bộ không gian, mỗi cánh hoa đều gánh chịu lượng lớn nội lực quấy nhiễu đến khả năng cảm ứng của hắn cho nên hắn không nhận ra khác thường.
Lúc mà Thanh Thu cảm ứng nội lực tìm được vị trí của nam tử, mặc dù nơi đó tụ tập rất nhiều nội lực lại không thấy được hình dáng, Thanh Thu lựa chọn tin tưởng cảm ứng của mình chứ không phải đôi mắt.
Cho nên hắn gặp được Đào Hoa Khai Thuẫn, từ đó càng củng cố lòng tin cho Thanh Thu, cuối cùng mới không né tránh năm cái cánh hoa kia, từ đó nghiệm chứng được suy đoán.
Đối phương dùng huyễn thuật, chính là kết hợp các thao tác tạo thành ảo ảnh để mê hoặc đối thủ mà thôi, không phải thật sự xuất quỷ nhập thần, biến thành cánh hoa hay hoa đào đầy trời.
Ngoại trừ nội lực cùng kiếm là thật ra, những bông hoa cùng cánh hoa kia đều là ảo ảnh, thông qua mùi hương, âm thanh, lời nói đi lừa gạt đối thủ. Tất nhiên không phải nói đối phương lừa gạt nghĩa là uy lực của chiêu thức rất yếu, trái lại nam tử kia rất mạnh, lực lượng đúng là mạnh gấp đôi Thanh Thu.
Nhưng huyễn thuật tạo ra ảo ảnh có thể để chiêu thức khi thực khi hư, sát chiêu ẩn náu sau tầng ảo ảnh để người ta khó lòng phòng bị, tiêu hao nội lực cũng cực kỳ khổng lồ.
Trong cảm nhận của Thanh Thu thì nội lực của nam tử này thật sự giống như một vùng biển mênh mông vô bờ, không phải dùng số lượng có thể hình dung được. Lấy nội lực của Thanh Thu làm mốc để ước lượng, vậy thì số nội lực của nam tử này phải nhiều gấp gần hai mươi lần, thật sự là một con số vô cùng khủng khiếp.
Trước hết không nói giới hạn nội lực của võ giả là chừng trăm đấu nội lực, cứ cho là người này trời sinh có giới hạn khác hẳn với thường nhân thì vẫn còn một vấn đề to lớn chính là nội lực của hắn…từ đâu ra?
Sáu bảy trăm đấu nội lực, không phải con số ít. Cho dù là tu luyện Đại Hải Quy Nguyên Quyết thì cũng phải hút lấy bốn mươi mấy võ giả nhất lưu trở lên mới có khả năng góp đủ, thậm chí là nhiều hơn, đủ thấy con số này khổng lồ đến bậc nào.
Thanh Thu đến gần, tránh đi nội lực tràn lan khắp thiên địa mới có thể cảm ứng tinh tường nội lực của nam tử, trong đầu hắn suy nghĩ một lượt liền có suy đoán. Bởi vì chỉ có một xíu cảm giác quen thuộc cho nên Thanh Thu không nhận ra ngay, chỉ có thể suy đoán nam tử này tu luyện chính là Tiên Đồng Quyết, hấp thu nội lực của không biết bao nhiêu người mới có thành tựu như ngày hôm nay.
Chặn lại lưỡi đao của Thanh Thu không phải hoa đào gì mà là thanh kiếm kia, chỉ là lực lượng của đối phương hơn xa Thanh Thu cho nên mới có thể lù lù bất động. Lúc này đao kiếm giằng co, Thanh Thu đang nghĩ phương thức xuất thủ.
Bạch Linh Nguyệt đã sớm chú ý đến động tĩnh bên này, để tạo ra ảo ảnh cần có hương khí làm dẫn, mà hương khí này cũng là một loại độc, chỉ là tác dụng tương đối đặc biệt mà thôi. Bạch Linh Nguyệt chỉ bị mê hoặc chớp nhoáng liền đã thanh tỉnh, tất nhiên còn có âm thanh cùng nội lực chiết xạ hình ảnh, cho nên Bạch Linh Nguyệt vẫn bị huyễn thuật gây ảnh hưởng.
Chỉ là không có hương khí làm dẫn thì ảo ảnh lộ ra rất méo mó mông lung, một mắt là có thể phân biệt ra thật giả.
Mắt thấy đao kiếm giằng co, Bạch Linh Nguyệt liền vung kiếm chém tới, nơi đó tuy không có bóng ngời nhưng quang ảnh vặn vẹo, như mờ như ảo, hiển nhiên có vật gì đó.
Mũi kiếm đâm đến, nam tử đành vận chuyển nội lực vào tay trái, đánh ra một chưởng muốn ngăn cản mũi kiếm. Nhưng mà kiếm chiêu của Bạch Linh Nguyệt không giống với Thanh Thu, kiếm đi kỳ quỷ, nhanh mạnh lại liệu địch tiên cơ. Nam tử vừa có động tác, Bạch Linh Nguyệt đã biến chiêu, cuối cùng mũi kiếm cắt ngang cổ tay của đối phương, giống như đối phương tự mình đưa tay ra đập vào mũi kiếm.
Tiếng lợi khí cắt qua da thịt, máu tươi vương vãi khắp nơi, mỗi một giọt máu rơi xuống lại hóa thành một bông hoa đào nở rộ. Nam tử vội vàng rút lui, nhuyễn kiếm như rắn độc uốn lượn từ một phương hướng kỳ dị đánh đến.
Bạch Linh Nguyệt lại chỉ lui nửa bước, lưỡi kiếm cắt qua liền đánh bay nhuyễn kiếm, nhẹ nhàng không gặp bất cứ khó khăn gì. Nhuyễn kiếm nhìn như biến ảo khó lường, thực tế khủy tay, cổ tay cùng mũi kiếm có liên động với nhau, chỉ cần nắm rõ khiếu môn liền có thể lường được biến hóa.
Vừa vặn, năng lực quan sát cùng suy tính của Bạch Linh Nguyệt rất tốt, có Tri Nhân Quyết phụ trợ thì đọc được chuyển động của nhuyễn kiếm là chuyện vô cùng dễ dàng, né tránh hay đón đỡ đều có thể tìm được điểm yếu nhược, dùng ít sức nhất để đánh ra hiệu quả tốt nhất.
Thanh Thu không tinh thông suy tính như Bạch Linh Nguyệt, nhưng khả năng cảm ứng nội lực cũng mang lại ưu thế rất lớn. Thanh Thu thấy chiêu thức của đối phương ngoại trừ lòe loẹt trong ảo ảnh ra thì không có ưu điểm gì, mặc dù lực lượng to lớn nhưng ra chiêu không đủ tinh xảo.
Đổi lại là người khác có năng lực tạo ảo ảnh che lấp thì đã sớm dùng một chiêu kết liễu đối thủ rồi, sao còn kéo dài đến hiện tại.
Có lực lượng lớn mà không phát huy ra được, chỉ có đi thẳng về thẳng, cho dù mượn ảo ảnh che lấp lại vẫn bị bản năng cảm ứng nguy hiểm tránh né…Thanh Thu càng nghĩ càng cảm thấy nam tử này có phong cách chiến đấu rất giống hắn.
Không tiếc tiêu hao nội lực, đi thẳng về thẳng, đại lực xuất kỳ tích chứ không biết chiêu thức biến ảo tinh diệu gì, chỉ là đối phương có nhiều nội lực hơn Thanh Thu, lực lượng to lớn hơn mà thôi.
Nhằm vào kẻ địch có đặc điểm giống mình, chuyện này chẳng phải vô cùng đơn giản hay sao. Thanh Thu sấn người tiến lên, cuồng phong đao pháp điên cuồng chém ra ngoài, mỗi đao vừa nhanh vừa mạnh, mặc dù bị đối phương phòng thủ không lọt nhưng Thanh Thu vẫn duy trì tấn công liên miên bất tuyệt, không để cho đối phương rảnh tay phản kích.
Nếu như nam tử dùng lực lượng tạm thời đánh lui Thanh Thu thì Bạch Linh Nguyệt lập tức bổ khuyết đến, một trái một phải kết hợp công kích làm cho nam tử chỉ có thể không ngừng phòng thủ.
Gặp phải khó khăn nhưng không có dấu hiệu bại lui, cũng không quá chật vật, chỉ là bị hai người kéo ở tại chỗ mà thôi. Thấy ảo ảnh của mình không tạ oddwojc tác dụng gì nữa, nam tử quả quyết thu hồi nội lực, vận chuyển toàn bộ sức mạnh dùng nhuyễn kiếm chém ra, kiếm ảnh một phân thành ba, ba đóa hoa đào nở rộ phóng về phía trước.
Bộ dáng hoa đào là huyễn thuật tạo ra ảo ảnh nhưng ba bông hoa này lại ẩn chứa nội lực nồng nặc, hiển nhiên chính là kiếm chiêu đánh ra ngoài, uy lực không thể coi thường.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt tất nhiên sẽ không đi đón đỡ chiêu thức này, lực lượng của đối phương quá lớn cho nên đối đầu trực tiếp sẽ chỉ tội bị nghiền ép mà thất bại.
Thanh Thu lách mình đi sang một bên, thậm chí trực tiếp vọt qua vị trí của nam tử, đi đến phía sau của hắn. Bạch Linh Nguyệt thì khẽ xê dịch vị trí, mũi kiếm chém ngang ra, từ góc độ cùng vị trí đặc biệt đánh trúng vào khí nhận làm cho nó bị đánh bay chếch đi, cuối cùng va chạm vào khí nhận ở giữa mà nổ tung, lôi kéo cả kiếm nhận ở góc ngoài cùng không thể gây nên phá hoại mà chỉ còn dư âm quét ngang.
Bởi vì thu hồi nội lực, không có ảo ảnh quanh thân làm điểm tựa cho nên ảo ảnh lập tức tan hết. Đường phố vẫn là mảnh đường phố kia, chỉ là gạch đá lát đường đã bị đập ra vô số hố nhỏ, rất nhiều dấu vết bị lợi khí vạch phá. Ngoài ra chính là mảnh vụn tung bay, quầy hàng vỡ nát một loạt làm cho một mảnh đường phố này đã trở thành phế tích.
Thậm chí xe ngựa của Thanh Thu cũng bị chém đứt mấy góc, lộ ra rách nát không chịu nổi, vừa rồi bị nổ tung tác động đến khiến cho con ngựa ngã lăn lộn, bây giờ xe ngựa càng trực tiếp tràn đầy vết rách, chẳng khác nào đống sắt vụn, khó mà dùng tiếp được.
Không có thời gian đi chú ý xe ngựa, Thanh Thu đã vòng đến sau lưng của nam tử nhưng hắn không có phát động tấn công, chỉ đề ngang đoản đao lộ ra một tư thế phòng ngự.
Nam tử xoay người, thấy động tác của Thanh Thu thì khóe miệng không khỏi toát ra một nụ cười ác liệt, nâng kiếm, hạ thủ, đồng thời lên tiếng khàn khàn nói.
“Các ngươi dám phá hại sắp đặt của ta trong khuê lâu, liền dùng chính các ngươi để bù đắp lại thôi”.
Kiếm chiêu – Kiếm Bái Hoa Đào!
…
p/s: Cmn ai đánh cắp thời gian của ta rồi? Hôm qua gõ được hơn 1k chữ, dự định hôm nay sẽ có 2 chương nhưng đến giờ này mới gõ xong chương này :”)) hmu thật sự là gõ không kịp rồi, có lẽ ngày mai sẽ có hai chương, cố gắng đến cuối tuần sẽ trả hết các chương đang thiếu :”( hmu hmu Cầu đề cử nha!!!