Chương 145: Đào Hoa Dẫn
Phùng gia có biến cố cũng không làm xáo trộn kế hoạch của Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt. Buổi sáng ngày này, hai người bọn họ ngồi xe ngựa đi về phía nam.
Đương nhiên có không ít người lưu ý hành tung của hai người, các phương nhân sĩ còn chưa suy nghĩ nên làm ra phản ứng thế nào liền lại nhận được tin tức, có người xuất thủ chặn đường xuất thủ.
Thanh Thu đánh xe ngựa còn chưa ra khỏi đường phố liền có người chặn lại giữa đường. Người này thân hình cao gầy, sắc mặt trắng bệch, rất trắng như đắp phấn lên. Đôi mắt hẹp dài, môi rất đỏ giống như vẽ lên, đứng ở trong đám người lộ vô cùng rõ ràng.
Người này lại đứng ở giữa đường, khí thế khóa chặt đến trên người Thanh Thu để cho hắn cảm giác được giống như có một con rắn đang nhìn chăm chú lên mình, sát ý âm độc quanh quẩn để báo động trong lòng không ngừng cảnh báo.
Nam tử kia ngẩng dầu lên, ánh mắt quá mức hẹp dài cho nên Thanh Thu cũng không biết là đối phương mở mắt hay nhắm mắt, nhưng từ cảm giác liền có thể thấy được đối phương “nhìn chăm chú”.
Chỉ thấy nam tử kia nâng tay lên, hùng hồn đẩy về phía trước. Khoảng cách đôi bên rõ ràng còn ngoài mười thước nhưng chưởng lực lại có thể xuyên thẳng qua khoảng cách này đánh vào trên xe ngựa.
Thanh Thu tất nhiên sẽ không để đối phương được như ý, từ bên hông rút ra Tử La, tay đưa về phía sau, nội lực chồng chất sau đó mạnh mẽ chém về phía trước, toàn lực một đao.
Phượng Vũ Lục Đạo.
Ầm ầm!
Kình lực va chạm giữa không trung phát ra một tiếng nổ vang, xung lực quét ngang hóa thành cuồng phong thổi cho bốn phía chao đảo.
Nam tử kia giống như không ngoài ý muốn, thân hình của hắn chập chờn như gió, lao vút lên lại giống như biến thành hư hảo, chỉ trong chớp mắt liền áp sát đến trước mặt Thanh Thu. Năm ngón tay vươn ra áp xuống, năm ngón tay dài nhọn giống như năm thanh sắt cứng rắng muốn xuyên thủng tất cả, đánh nát tất cả.
Thanh Thu không cần phải nghĩ ngợi, cổ tay xoay chuyển đâm đao về phía trước, thẳng đến bàn tay của đối phương.
Khanh!
Bàn tay vẫn vô tình hạ xuống, lưỡi đao trực tiếp bị đánh lệch ra mà không thể ngăn cản một chút nào. Lực lượng của đối phương lớn đến thái quá, hoàn toàn nghiền ép Thanh Thu không có sức lực chống lại.
Bàn tay còn cách đỉnh đầu của Thanh Thu ba tấc, từ rèm che cửa toát ra một vệt kiếm ngân, lưỡi kiếm lách qua bàn tay nhắm thẳng vào cổ họng của nam tử. Nam tử không thể làm gì khác là đổi tay thành chưởng đánh ngang ra, làm chếch đi mũi kiếm sau đó mượn lực rút lui lại mấy thước, tránh đi lưỡi đao mà Thanh Thu chém đến.
Thanh Thu cảm thấy cánh tay của mình hơi tê dại, vừa rồi va chạm trực tiếp thì hắn có thể đoán chừng lực lượng của đối phương ít nhất cũng hơn hai nghìn năm trăm cân, thậm chí là ba nghìn cân, thỏa đáng cực hạn của võ giả nhất lưu, so với Thanh Thu thì mạnh đến gấp đôi.
Bạch Linh Nguyệt hạ xuống bên cạnh Thanh Thu, ngồi ở thềm ngoài của toa xe ngựa, thần tình nghiêm túc nhìn Thanh Thu đang thích ứng trạng thái của cánh tay, đợi Thanh Thu nhìn lại thì nàng liền nói.
“Kẻ này không đơn giản”.
Nam tử ung dung hạ xuống đất, chắp tay sau lưng nói, đôi mắt hẹp dài ẩn chứa ác ý giống như muốn hóa thành thực chất. Bàn tay của hắn lướt qua hông, từ thắt lưng rút ra một thanh nhuyễn kiếm, theo nội lực vận chuyển lập tức làm cho nhuyễn kiếm thẳng băng, hàng mang sắc bén bắn ra bốn phía.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Thanh Thu liền thấy thanh nhuyễn kiếm chậm rãi trở nên thẳng, theo lưỡi kiếm duỗi thẳng dần dần có từng bông hoa xông ra khỏi lưỡi kiếm, giống như nụ hoa mới nhú sau đó lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể so sánh được mà nở rộ.
Chỉ trong chốc lát, từ một thanh kiếm liền hóa thành một nhành hoa, hoa đào nở rộ, đẹp mắt mà ưu mỹ, lại hoàn toàn không phù hợp với khí chất của nam tử kia. Nhưng mà nam tử kia không có cảm thấy chuyện này có vấn đề gì, nâng kiếm lên nhẹ nhàng chém xuống.
Một loạt bông hoa khẽ động, cánh hoa theo gió cuốn tới bay đầy trời, trong chớp mắt bao phủ toàn bộ xe ngựa. Cánh hoa bay tà tà lại có thể phủ khắp thiên địa, chậm rãi rơi xuống lại làm cho người ta không có chỗ nào để trốn, mỗi một cánh hoa đều mang theo cảm giác nguy hiểm trí mạng.
Kiếm chiêu Đào Hoa Vũ.
Phạm vi bao phủ của cánh hoa cả một vùng rộng lớn, trước hết phong tỏa phương vị, sau đó mới bao trùm toàn bộ phạm vi để người ta không có đường để trốn. Mặc dù nhìn có chút lòe loẹt nhưng cảm giác sẽ không lừa người, Thanh Thu không dám khinh thường mà vận chuyển Cuồng Phong Đao Pháp, đánh ra liên miên chiêu thức ngăn cản lại vô số cánh hoa.
Mỗi một đao chém trúng cánh hoa đều vang lên tiếng kim loại giao thoa, theo tốc độ đao của Thanh Thu càng lúc càng nhanh, âm thanh gió rít càng lúc càng lớn, cánh hoa cũng bị thổi tung ra ngoài, không thể áp sát đến Thanh Thu hay Bạch Linh Nguyệt mảy may.
Bạch Linh Nguyệt không có nhàn rỗi, Thanh Thu phụ trách phòng thủ thì Bạch Linh Nguyệt lập tức tấn công đến, thi triển khinh công vọt ra khỏi xe ngựa, mũi kiếm đâm thẳng.
Nam tử kia lại giống như không nhìn đến Bạch Linh Nguyệt hay là không kịp phản ứng, mũi kiếm của Bạch Linh Nguyệt trực tiếp xuyên thấu thân thể của nam tử, không chỉ kiếm xuyên thấu mà cả thân thể cũng trực tiếp xuyên qua.
Bạch Linh Nguyệt kinh ngạc xoay người, bởi vì xúc cảm phản hồi không đúng, cho nên nàng liền biết mình không đánh trúng mục tiêu. Nhưng không nghĩ đén Bạch Linh Nguyệt lại trông thấy thân thể của nam tử kia bị đục ra một cái lỗ thủng lớn, sau đó toàn bộ cơ thể hóa thành vô số cánh hoa nổ bung ra đầy bầu trời.
Giống như đối phương đã biến thành hoa, thật sự mượn nhờ trở thành cánh hoa mà tránh thoát tổn thương.
“Kiếm chiêu Đào Phong Mộng”.
Âm thanh mỏng nhẹ lại sắc lẹm, không có cảm tình chỉ có ác ý. Tiếng nói như gần như xa, giống như vang vọng khắp bốn phía lại giống như gần sát bên tai, làm cho người ta sởn cả gai ốc.
Cảm giác nguy hiểm áp sát làm cho Bạch Linh Nguyệt không thể không xoay người đâm ra một kiếm, kiếm từ dưới đâm lên trên lại hơi xéo từ phải qua trái lại nửa đường đột ngột rẽ ngoặt cắt ngang ra.
Nếu như có người ở phía đối diện thì một kiếm này sẽ đâm từ eo thẳng lên ngực, sau đó mũi kiếm dừng ở vị trí cố định để lưỡi kiếm lướt ngang, mở ngực mổ bụng đem toàn bộ nội tạng lôi ra ngoài từ vết cắt.
Nhưng mà ở phía đối diện của Bạch Linh Nguyệt không có người nào, một kiếm này rơi vào khoảng không lại không phải không có tác dụng gì. Ít nhất thì Bạch Linh Nguyệt cảm nhận được phong thanh rét lạnh lướt qua bên cạnh mình, chặt đứt mấy sợi tóc mái.
Nếu không có một kiếm vừa rồi thì rất có khả năng đầu của hắn đã bị người cắt ra làm đôi chứ không phải chỉ đứt mấy sợi tóc. Thanh Thu lúc này đã không có cánh hoa nào uy hiếp, hắn sẽ không đứng yên nhìn Bạch Linh Nguyệt lâm vào hiểm cảnh, lập tứ thi triển khinh công lao ra ngoài.
Nhưng mục đích của Thanh Thu không phải đến bên cạnh Bạch Linh Nguyệt mà là tiến vào một vị trí nào đó, nội lực vận chuyển vào trong đao, toàn lực chém xuống.
Kiếm chiêu Đào Hoa Khai Thuẫn.
Đột ngột một đóa hoa đào nở rộ giữa không trung, không có cây lá cành mà cứ đột ngột nở rộ giữa không gian như vậy, vừa lúc ngăn trở lưỡi đao Tử La. Bông hoa đào chỉ bằng hai ngón tay lại chắc chắn như một tấm thuẫn, vững vàng như tựa vào cả một ngọn núi, không thể rung chuyển cũng không bị tổn hại.
Lưỡi đao bị cản giữa không trung, bông hoa sau khi nở rộ thì cánh hoa chậm rãi bóc ra, năm cánh hoa lơ lửng giữa không trung, sau đó đột ngột phóng về phía Thanh Thu, giống như năm mũi tên tự mình hành động.
“Kiếm chiêu Đào Hoa Biện Phi Yên”.
Bốn phía tràn ngập mùi thơm hoa đào, năm cánh hoa lướt ngang nhanh như phi tinh, long lanh chói lóa đẹp mắt đến để người không thể không chú ý. Lấy kinh nghiệm cùng phản ứng của võ giả, một khi chú ý đến nguy hiểm thì lập tức sẽ có phản ứng. Né tránh hoặc lui bước đều dựa vào võ giả rèn luyện ra ngoài, thậm chí không cần phải suy nghĩ.
Nhưng mà Thanh Thu lại không làm ra bất cứ phản ứng gì, mặc kệ năm cánh hoa đào bắn về phía cơ thể của mình. Không phải không làm gì, chỉ là không né tránh mà thôi, vẫn có nội lực phòng hộ thân thể.
Lời nói của nam tử vừa dứt, năm cánh hoa cũng xuyên qua khoảng cách cực ngắn, đâm vào cơ thể của Thanh Thu, va chạm với nội lực hộ thể trên người Thanh Thu đập ra từng tầng gợn sóng nhẹ.
Thanh Thu thấy nội lực hộ thể của mình không bị phá, khóe miệng khẽ cong lên, trong lòng càng thêm chắc chắn.
“Quả nhiên”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!