Chương 147: Chém giết
Một kiếm này hạ xuống, lực lượng ba nghìn cân va đập, cho dù Thanh Thu là võ giả nhất lưu cũng không thể đỡ được, chắc chắn sẽ bị đánh thành trọng thương thậm chí trực tiếp mất mạng.
Bởi vì bày ra tư thế phòng thủ cho nên có muốn tránh cũng không kịp, chưa kể đến một chiêu này đồng dạng bao phủ phạm vi rất lớn, khoảng cách đôi bên lại gần như vậy, hoàn toàn trong tầm tay với, không thể né tránh được.
Nhưng mà Thanh Thu vốn không định né tránh, vừa rồi hắn đánh ra Cuồng Phong Đao Pháp không phải bất lực cuồng nộ hay làm việc vô ích, vòng ra sau lưng nam tử bày ra tư thế phòng ngự không phải chờ đợi đối phương xuất thủ.
Chỉ thấy nội lực của nam tử đã ngưng tụ vào trên kiếm, nhuyễn kiếm kéo thẳng băng giống như cương kiếm, uy áp nặng nề từ nội lực gần như hóa thành thực chất, biến thành gió thổi phần phật lại đột ngột biến mất.
Giống như bể nước tích lũy sắp đầy ắp đột ngột bị người chọc thủng đáy, toàn bộ nước trong bể đều bị thoát đi, bể nước trống rỗng khí thế cũng vì vậy mà tan đi.
Nam tử chỉ cảm thấy hai chân đau xót, giống như trong lúc nhất thời xuất hiện vô số vết cắt nhỏ, đau xót xông lên che lấp cảm giác của hai chân, chỉ thấy lạnh lẽo như đã mất đi cảm ứng của hạ thể.
Nếu chỉ là vết thương da thịt nhỏ còn không đến mức để nam tử cắt đứt chiêu thức, đối với võ giả mà nói chiêu thức đã vận đến trên tay tựa như tên ở trên cung, không thể không phát, cực kỳ hiếm khi thu hồi chiêu thức, nếu không sẽ tự gây nội thương cho bản thân.
Nam tử cũng không có cưỡng ép thu hồi chiêu thức, hắn thiếu kinh nghiệm chiến đấu nhưng còn không ngốc như vậy. Sở dĩ chiêu thức bị phá giải bởi vì dưới chân của hắn cắm vào vô số sợi tơ, sợi tơ đan vào với nhau, chằng chịt đến giống như có mấy con rắn độc lớn siết vào trên chân.
Tất nhiên đây không phải rắn cắn, cũng không có độc nhưng mấy nghìn sợi tơ xuyên vào trong da thịt của nam tử, hóa thành đỉa đói hút lấy nội lực của hắn làm cho nội lực nghịch hành, từ cánh tay rút xuống hai chân sau đó bị rút ra khỏi cơ thể, làm cho chiêu thức bị phá giải.
Sắc mặt của nam tử vốn gầy gò trắng bệch, lúc này lộ ra trắng xám, hai má hóp lại, gò má nổi lên cao. Nam tử kinh hoảng gằn từng chữ nói.
“Ngươi dám hút nội lực của ta?”
Mặc dù bị hút nội lực đến méo cả mặt nhưng hắn vẫn còn lên tiếng được, bởi vì nội lực của nam tử quá mức dồi dào, trong thời gian ngắn thì Thanh Thu không hút hết được.
Cũng bởi vì có rất nhiều nội lực, nam tử vẫn lên tiếng được, đồng thời còn rảnh rỗi mà suy nghĩ phương pháp ứng đối. Tuy rằng Tiên Đồng Quyết ngưng tụ nội lực thành hạt giống, lại chỉ có thể hút trở về nội lực của nữ tử tu luyện Ngọc Nữ Quyết, cho nên không có tác dụng với việc chống cự việc hút mất nội lực.
Cùng lắm thì hạt giống sẽ không bị tác động, vững vàng ở trong thức hải. Nam tử vung kiếm chém xuống, chặt đứt sợi tơ nội lực. Nhưng mà từ vết cắt thì vô số sợi tơ liền tiếp tục kéo dài, cắm vào trên chân của nam tử, hoàn toàn không để hắn kịp tránh đi, thậm chí số sợi tơ càng lúc càng nhiều.
Những sợi tơ này chính là từ trên người của Thanh Thu phóng ra ngoài, một phần thì ẩn giấu trong đất khi hắn thi triển Cuồng Phong Đao Pháp, một phần là sợi tơ mới khi không cần tiếp tục phải ẩn giấu, bắn thẳng đến trên người nam tử, muốn đem hắn bao bọc lại.
Về phần tại sao những sợi tơ này có thể hút đi nội lực, đây chính là Đại Hải Quy Nguyên Quyết hiện tại, nếu không phải thời gian nghiên cứu còn chưa đủ lâu thì công dụng không chỉ dừng ở chỗ này thôi đâu.
Nam tử thử mấy lần không thể dùng một lần chặt đứt toàn bộ sợi tơ, cho dù chỉ có rất ít sợi tơ thì nội lực vẫn bị hút đi mất nội lực liền không còn thử đến nữa. Mặc dù nội lực của hắn dồi dào nhưng bây giờ đã bị hút mất một phần mười, không còn nhiều thời gian để lãng phí.
Một phần mười nội lực của nam tử này có thể sánh bằng hai võ giả nhất lưu chứ không phải một con số ít, đổi lại là người khác thì đã sớm bị hút khô mấy lần.
Nam tử kia mặc dù không thoải mái, không thể dùng võ kỹ nhưng chỉ cần vận chuyển đủ nhiều nội lực thì miễn cưỡng có thể phát huy ra một phần sức mạnh thật lớn, ít nhất không có đánh mất năng lực chiến đấu.
Nhưng mà những sợi tơ này cắm vào da thịt ở trên đôi chân không chỉ hút nội lực mà còn có lực lượng gò bó, khóa chặt nam tử ở tại chỗ không thể di chuyển, cơ bản không đi đến tấn công Thanh Thu được.
Đột nhiên nam tử nhếch lên khóe miệng, trong lòng thầm nói.
“Đã ngươi thích hút như vậy thì để cho ngươi hút”.
Nội lực trong người của nam tử chủ động vận chuyển xuống hai chân, để cho Thanh Thu có thể dễ dàng hút đi nội lực.
Rất nhanh Thanh Thu cảm thấy không được bình thường, bởi vì hắn hút đi một đoàn nội lực cực kỳ cô đọng, cho dù thông qua sợi nội lực hấp thu đến kém xa tiếp xúc trực tiếp nhưng dù vậy vẫn rút trọn vẹn khối nội lực này trở về cơ thể mà không tổn hao chút nào.
Thanh Thu cũng tham khảo qua Tiên Đồng Quyết, lập tức biết đây là cái gì, trong lòng lập tức hiện lên ghét bỏ. Đồ vật này đáng lý cần giao hoan mới có thể gieo đến trên người nữ tử, nhưng mà ai bảo hắn chủ động hút nội lực của đối phương, đối phương thuận thế ném hạt giống ra ngoài chứ.
Mặc dù chỉ là nội lực đặc thù một chút, không có lẫn thêm đồ vật dơ bẩn kia nhưng trên mặt tâm lý vẫn không khỏi để Thanh Thu cảm thấy ác tâm. Nhưng mà ác tâm thì ác tâm, hạt giống này thật không có khả năng làm gì được Thanh Thu, trực tiếp xử lý theo dây chuyền, hút vào nội lực, ném qua tỳ khiếu chuyển đổi thành khí huyết, sau đó tuần hoàn theo tiểu chu thiển chuyển đổi trở về nội lực, bù đắp nội lực tiêu hao.
Giao thủ mấy chục chiêu với nam tử này đã tiêu hao gần một đấu nội lực, thêm thời gian kiềm chế đối phương cũng tiêu hao hơn một đấu nội lực nữa, trước đây truyền nội lực cho Bạch Linh Nguyệt tiêu hao không ít chưa hoàn toàn khôi phục, lại thêm hai trận chiến với võ giả nhất lưu…
Thanh Thu cần rất nhiều nội lực để bổ khuyết, nhưng mà nhu cầu của hắn cũng không lớn bằng lượng nội lực mà nam tử đang sở hữu. Thanh Thu không thể làm gì khác là lặp lại chiêu cũ, chuyển hóa nội lực hút được trở thành khí huyết, sau đó dùng khí huyết rèn luyện thân thể.
Nhất tâm tam dụng nhưng điều khiểu khí huyết rèn luyện thân thể là một chuyện rất khó khăn, khí huyết không thể thao túng tỉ mỉ như nội lực được, tính chất cũng tương đối nặng nề cuồng bạo cho nên muốn rèn luyện tỉ mỉ từng chi tiết là chuyện không thể nào, miễn cưỡng chia ra từng bộ phận.
Lúc trước rèn luyện hai ngón tay, hiện tại Thanh Thu muốn rèn luyện toàn bộ bàn tay, sau đó là cánh tay. Nếu có thể hút được toàn bộ nội lực của nam tử, chuyển đổi thành khí huyết thì không chỉ bàn tay có thể được rèn luyện mà toàn bộ thân thể cũng sẽ đạt được một lần lột xác.
Lại một lần nữa Thanh Thu tiếc nuối vì bản thân không có công pháp luyện thể nào, hiệu quả rèn luyện sẽ rất kém cỏi, lãng phí công sức cùng thời gian.
Thanh Thu tạm thời khống chế được nam tử, Bạch Linh Nguyệt mặc dù không hiểu thao tác của đôi bên nhưng nàng nhìn thấy cơ hội chém giết đối thủ. Không chần chờ, Bạch Linh Nguyệt cầm kiếm giết đến.
Không thể di chuyển, chỉ có thể dùng kỹ xảo chứ không vận chuyển nội lực bộc phát ra lực lượng lớn nhất, cho nên nam tử chống đỡ có chút chật vật, càng bộc lộ ra chiêu thức của nam tử này thô ráp, kinh nghiệm chiến đấu trực diện không nhiều.
Nghĩ lại cũng không có gì kỳ quái, có huyễn thuật tạo ảo ảnh, đổi lại là bất cứ người nào bị kéo vào ảo ảnh liền rất khó có lực chống đỡ, một kiếm bổ xuống liền kết liễu đối thủ, lấy đâu ra kinh nghiệm chiến đấu để diễn luyện chiêu thức.
Nếu như Bạch Linh Nguyệt không bài trừ được hương độc, nếu Thanh Thu khôn có khả năng cảm ứng nội lực, vậy thì cả hai hoàn toàn không có cơ hội phản kích, đã sớm trở thành vong hồn dưới kiếm đối phương rồi.
Chật vật chống đỡ mời mấy chiêu, Bạch Linh Nguyệt liền đánh vào mu bàn tay của nam tử, đánh bay nhuyễn kiếm của đối phương, sau đó mũi kiếm như độc xà cuốn dọc theo cánh tay tiến lên, đâm thẳng vào cổ họng của nam tử.
Một kiếm phong hầu, mũi kiếm cắt đứt cổ họng của nam tử khiến cho máu tươi tuôn trào như thác, ướt đẫm cổ áo thậm chí trào ngược đến trên mũi miệng. Nam tử bưng kín cổ họng của mình, đôi mắt hẹp dài hiện tại miễn cưỡng mở to hơn một chút, ôi ôi mấy tiếng liền ngã xuống, không còn sinh tức.
…
p/s: Tối nay còn có một chương :”)) hmu hmu thật sự cảm thấy tình tiết hơi chậm, có lẽ sẽ dịch chuyển mốc thời gian một chút.