Chương 139: Vô Thanh
Phùng Thiên Hành rút tay về, một đao vừa rồi bổ ra chưởng lực xong cũng tan đi nhưng vẫn chấn động đến tay của hắn khẽ run lên. Còn tốt Thanh Thu đánh ra chỉ là nội lực bóp thành khí nhận chứ không phải đao khí, nếu như có đao khí gia trì sắc bén vận thì Phùng Thiên Hành còn lâu mới ngăn cản dễ dàng như vậy.
Đáng tiếc Thanh Thu luyện đao lâu như vậy cũng không luyện ra đao khí ngưng ngân, cho nên chém ra khí nhận chỉ giống như đem nội lực vo lại rồi ném ra ngoài, lực lượng có thể rất mạnh nhưng không có đặc thù gia trì.
Vậy mới thấy Bạch Linh Nguyệt chỉ dùng thời gian rất ngắn liền làm được kiếm khí ngưng ngân là thiên tài bậc nào, so với Hà Kim Phượng phải thiên tài hơn một chút, dù cho người kia sáng tạo ra một chiêu tuyệt học.
Tất nhiên không có đao khí ngưng ngân vậy thì ít dùng nội lực ngoại phóng lại, tiêu hao nhiều mà hiệu quả không được quá cao. Vừa rồi Thanh Thu lợi dụng đối phương lui lại cho nên bắt buộc đối phương đón đỡ chứ không tránh được, coi như chọn đúng thời điểm lấy được một ưu thế nhỏ.
Có ưu thế liền phải tận dụng, dũng mãnh tiến lên, đoản đao như vũ bão đổ xuống, lập tức thi triển cuồng phong đao pháp.
Trục Phong, Phá Lãng, Truy Mang.
Ba đao liên tiếp đổ xuống, thanh thế hùng vĩ, kình lực bắn ra bốn phía cũng mang theo sắc lẹm đem Phùng Thiên Hành bao phủ vào trung tâm vũ bão. Đối mặt với Cuồng Phong Đao Pháp chính là một bước lui liền phải từng bước lui, không ngừng bị dồn ép, rất khó có lực hoàn trả.
Mặc dù cuồng phong đao pháp không phải tuyệt học, nhưng lợi dụng binh khí sắc bén cùng lực lượng của võ giả nhất lưu thì đè lên đối thủ không phải chuyện khó khăn gì. Chẳng quá chênh lệch với tuyệt học vẫn rất rõ ràng, Phùng Thiên Hành rơi vào thế yếu lại có thể ứng đối điêu luyện, ngoại trừ y phục bị vạch phá ra thì không có bất cứ vết thương nào. Nhìn chật vật mà thôi, không tạo thành tổn thương thực tế.
Chưởng chỉ quyền trảo liên tục biến đổi đánh chệch ra lưỡi đao, Phùng Thiên Hành phòng thủ kín kẽ đủ thấy lão giang hồ này có không ít kinh nghiệm thực chiến, chỉ là Thanh Thu không biết danh tiếng của đối phương mà thôi.
Thanh Thu biết cứ dồn ép liên tục mà không chiếm được thành quả cụ thể là một tín hiệu không tốt, có khả năng sẽ không theo kịp tiết tấu mà lộ ra sơ hở. Cuồn phong đao pháp diễn luyện lần lượt các loại liên chiêu, thuần túy bằng vào cơ sở lực lượng của Thanh Thu đánh cho Phùng Thiên Hành liên tiếp bại lui, sau đó thế công của Thanh Thu đột ngột im bặt.
Giống như cuồng phong đang làm cho rừng trúc kêu rên ào ào lại đột ngột biết mất, trời yên sóng lặng, không còn bất cứ âm thanh nào truyền ra, để cho người ta hoảng hốt bất chợt.
Cuồng phong đao pháp – Vô Thanh.
Lưỡi đao giấu trong cuồng phong, giống như bóng đêm lướt qua, giống như giữa số ba và số bốn vụng trộm thêm vào một con số, người bình thường khó mà phát hiện được.
Một đao này chém ra, phong thanh mới dừng hết, toàn bộ khí thế tán đi, có thể coi như sát chiêu ẩn tàng trong cuồng phong đao pháp. Làm đối thủ trực tiếp, Phùng Thiên Hành là người cảm nhận rõ ràng nhất một chiêu này kinh khủng, không phải lực lượng hay tốc độ có gì vượt trội so với những chiêu thức khác.
Chủ yếu chính là tiết tấu phù hợp, giống như trộn lẫn, hòa hợp vào trong nhịp điệu tấn công làm cho người ta coi nhẹ đòn tấn công này, không có âm thanh, không có hình ảnh, không có khí thế, lộ ra yên lặng âm thầm mà đến, nhắm thẳng chí mạng. Chỉ là Phùng Thiên Hành có kinh nghiệm sinh tử, trong bất giác cảm thấy nguy hiểm rợn cả người liền vội vàng lui lại đồng thời đánh ra một chưởng ngăn cản.
Máu tươi phun trào, lòng bàn tay của Phùng Thiên Hành bị chém ra một vết thương lớn, sâu đến tận xương. Nếu không có một chưởng này thì lưỡi đao kia có thể nhắm thẳng đến cổ họng của hắn, trực tiếp để đầu của hắn dọn nhà.
Phùng Thiên Hành loạng choạng lui lại, máu tươi từ bàn tay phun trào như mưa, vội vàng điểm huyệt cầm máu. Đám hộ vệ vốn giãn vòng vây, vào lúc này cũng không dám đứng nhìn, vội vàng vung đao đến bảo hộ Phùng Thiên Hành.
“Ngươi dám đả thương người! Đáng chết”.
“Nạp mạng đi!”
Phốc!
Có người cấp bách xông lên trước nhất, vừa hô xong một tiếng liền phun ra máu tươi, ngã xuống, cơ thể lăn hai vòng cuối cùng trợn trừng trừng mắt lắn đến trước mũi giãy của Thanh Thu.
Định thần lại mới thấy trên cổ của đối phương cắm vào một cây đũa, trực tiếp xuyên thấy từ trước ra sau, một kích mất mạng. Nếu như chỉ là bắn xuyên thông thường thì còn có thể sống thêm mười mấy giây, hoặc dựa vào ngoan cường của nội lực sống lâu mấy phút. Nhưng người này trực tiếp mất mạng, hai mắt trợn tròn, sau đó mạch máu chậm rãi căng lên nổi đầy khuôn mặt.
Mạch máu từ xanh chậm rãi chuyển sang màu tím, cuối cùng hóa thành màu đen, triệt để bao trùm toàn bộ thi thể, chỉ trong mấy giây ngắn ngủi liền biến bộ thi thể trở thành màu đen cứng ngắc.
Tất cả mọi người thấy vậy liền kinh nghi nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt, thấy Bạch Linh Nguyệt đang thản nhiên xoay chuyển hai thanh đũa trên đầu ngón tay liền toát ra kiêng kỵ. Phùng Thiên Hành càng là tức giận quát.
“Ma nữ hèn hạ, lại dám dùng ám khí có độc! Các ngươi chính là ác nữ họa loạn giang hồ”.
Vù vù!
Cây đũa phá không bắn đến, Phùng Thiên Hành vùng tay trái ra đập nát thanh đũa. Hắn lạnh mặt nhưng cũng bị cắt đứt lời nói, đồng thời trong lòng vừa kinh vừa nghi, không thể nắm chắc được thực lực của Bạch Linh Nguyệt.
Thanh Thu lúc này tiến lên, tử la đề ngang trước mặt, lạnh lùng hỏi.
“Thế nào? Ngươi còn muốn đánh?”
Giao thủ hơn sáu mươi chiêu liền lạc bại, Phùng Thiên Hành thật không dám tiến lên. Cho dù có đám hộ vệ hỗ trợ, nhưng Bạch Linh Nguyệt không rõ sâu cạn ở bên cạnh nhìn xem, hắn không dám lỗ mãng.
Sắc mặt biến chuyển một hồi, Phùng Thiên Hành hừ một tiếng.
“Các ngươi chờ đó”.
Nói xong quay người rời đi, để cho một đám hộ vệ ngơ ngác nhìn nhau, thận trọng rút lui theo sau, từng người không quên đề phòng nhìn về phía Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, mãi cho đến khi ra đến cửa mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Nhưng còn chưa đi xa liền nghe được một âm thanh hùng hồn nói.
“Phùng gia chủ đây là thế nào? Sao lại bị thương đổ máu như vậy?”
Phùng Thiên Hành nhìn về phía Trương Đạo An, hừ lạnh một tiếng liền dẫn người rời đi. Rõ ràng đôi bên có mâu thuẫn, Trương Đạo An vừa rồi cũng nói châm chọc Phùng Thiên Hành chứ không phải thật sự quan tâm.
Trương Đạo An nhìn Phùng Thiên Hành rời đi, ánh mắt sâu xa phức tạp, không biết đang suy nghĩ gì. Thuộc hạ của hắn ở phía sau tiến lên một bước, đứng song hành với Trương Đạo An, nhỏ giọng nói.
“Vừa rồi lão già kia đến tìm hai cô nương đó gây phiền phức mới bị chặt thương tay phải, nghe nói bên trong còn chết mất một thuộc hạ. Chính là Yến Tử có khinh công tương đối xuất sắc kia”.
Thì ra đã có thuộc hạ bẩm báo lại tình huống trong tửu lâu cho vị này, sau đó mới tiến lên nói cho Trương Đạo An. Trương Đạo An nghe vậy cũng không bất ngờ, hôm qua giao đấu hai chiêu với Thanh Thu thì hắn cũng rõ ràng đối phương không đơn giản, chỉ là không nghĩ đến Phùng Thiên Hành cũng bị thiệt thòi lớn.
Trương Đạo An nghĩ nghĩ liền nói.
“Đi truyền lời một chút, hai ma nữ này phách lối như vậy liền để Đồ Ma Đại Hội sớm cử hành”.
Người kia nghe vậy hơi lưỡng lự một chút mới nói.
“Đại ca, chuyện này có phải quá mạo hiểm rồi không? Hai nữ nhân kia thực lực không thể coi thường. Lại nói lời đồn kia…cũng phải xem thực hư chứ?”
Trương Đạo An âm trầm nói.
“Hai nữ nhân hôn mê kia thật sự đang được đưa đến bên này?”
Tiểu đệ kia lập tức nói.
“Đoàn người của Phúc Thành Tiêu Cục đã không xa, về phần có phải hai nữ tử kia hay không thì không nghe ngóng được, đội tiêu phòng thủ rất chặt”.
Trương Đạo An suy nghĩ một chút, quyết định nói.
“Trước hết chế phục hai người này, ác ý đả thương người đã đủ lý do để mời các lộ quần hùng xuất thủ. Sau đó liền chờ đội tiêu kia đến, để Bàn Quỳnh sẵn sàng cứu chữa, dù sao truyền ngôn cũng không thể mặc kệ được”.
Tiểu đệ gật đầu, lui ra phân phó thuộc hạ chia ra hai đường đi thực hiện kế hoạch. Trương Đạo An thì dẫn những người khác đi vào tửu lâu, tìm đến trước mặt Thanh Thu.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt còn chưa trở về phòng, bị Trương Đạo An vừa vặn chắn lại. Trương Đạo An dẫn nhiều người hơn Phùng Thiên Hành nhưng một mảnh ô ương, mỗi người ăn mặc một kiểu lại khí tức không đồng đều, thậm chí có người còn không phải võ giả.
Ngoại trừ người nhiều thì cái gì cũng không phải.
Thanh Thu đã cất đao vào sau lưng, người đứng trước mặt rất khó phát hiện được hay là nhìn thấy loáng thoáng chứ không rõ ràng. Nhìn thấy Trương Đạo An đi đến, Thanh Thu rất lạnh nhạt hỏi.
“Trương đại hiệp sợ bản lĩnh của mình không đủ nên phải dẫn nhiều người gia tăng lòng tin sao?”
Không hiểu sao người khác nói “Trương đại hiệp” thì rất bình thường, từ miệng Thanh Thu nói ra lại làm cho Trương Đạo An cảm thấy đang bị mỉa mai. Trương Đạo An hừ lạnh một tiếng nói.
“Thân phận của các ngươi không minh bạch, lại ở trong thành gây một loạt chuyện cho nên ta cùng toàn bộ Võ Lộc Minh hợp tác, đến trụ sở của chúng ta ngồi một phen”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!