Chương 140: Phân chia võ giả nhất lưu
Bình thường thì Thanh Thu sẽ từ chối ngay, chỉ là lần này hắn hơi suy nghĩ. Phùng gia ở đây gặp phải trắc trở, người thúc đẩy âm mưu sẽ tiếp tục có động tác gì. Ở thành Thái Lộc này có ba thế lực kiềm chế lẫn nhau chính là Phùng gia, Đỗ gia cùng Võ Lộc Minh.
Võ Lộc Minh do Trương Đạo An dẫn đầu, kỳ thực là thế lực ngoại lai, liên hợp với những nhân sĩ giang hồ chống lại Đỗ gia.Về sau Võ Lộc Minh phát triển quá mạnh mẽ, thực lực của Trương Đạo An cũng vượt trội hơn khiến cho Phùng gia cùng Đỗ gia liên hợp lại với nhau mới ép được Võ Lộc Minh.
Người kia muốn nhắm vào Phùng gia không thể nào là kế hoạch đột phát được, Thanh Thu cùng lắm là dây dẫn nổ thôi. Cho nên Phùng gia chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, không biết nội loạn vẫn là xung đột với thế lực khác.
Cho nên Thanh Thu mới cân nhắc đi đến Võ Lộc Minh, trí thân sự ngoại. Nhưng mà nghĩ kỹ lại liền không muốn đi, không ưa thích đám người này quản thúc. Nhất là đối phương thậm chí còn không phải thế lực chấp pháp, chỉ là nói nghe mà hay thôi, thực tế vẫn là lợi ích của thế lực bản thân.
Thanh Thu lạnh nhạt nói.
“Nếu như bọn ta không phối hợp đâu?”
Sắc mặt của Trương Đạo An hết sức khó coi, từ khi lãnh đạo Võ Lộc Minh còn không có người nào không nể mặt mũi của hắn đến vậy, thậm chí từ khi trở thành võ giả nhất lưu thì đến đâu cũng có người khách khách khí khí.
Thanh Thu lại trực tiếp đối chọi, vừa làm người phát bực lại khó xử vì không có đường lùi. Mặc dù đã suy nghĩ đến sẽ gặp phải khó khăn nhưng lúc này vẫn rất khó chịu.
“Chuyện này không phụ thuộc vào các ngươi, hôm nay các ngươi phải đi cùng chúng ta”.
Thanh Thu nhún vai, không biết vì sao đối phương lại tự tin một cách thái quá. Mặc dù hôm qua thăm dò hai chiêu có thể kết luận đối phương cũng mang tuyệt học trong người, thực lực hẳn là mạnh hơn Phùng Thiên Hành nhưng còn chưa đủ để hành xử “bá đạo” như vậy.
Ít nhất Thanh Thu đã thể hiện ra thực lực đủ để người kiêng kỵ, Trương Đạo An lại cứ muốn thể hiện ra thái độ cứng rắn không nhún nhường, va chạm trực tiếp, thật sự rất kỳ quái không giống là lão giang hồ.
Tất nhiên Thanh Thu cũng không phải lão giang hồ, đồng dạng rất lười suy nghĩ tính kế gì đó. Nếu không phải còn có một người đang bày kế thì vừa rồi hắn đã dùng toàn lực chém giết Phùng Thiên Hành, sao có thể để đối phương rời đi được.
Lời đã nói ra rồi, Trương Đạo An không chịu thua vậy thì va chạm thử xem. Bạch Linh Nguyệt trở thành võ giả nhất lưu, đủ để không sợ bất cứ người nào, cho dù đánh không lại thì cùng lắm là bỏ chạy.
Lại nói khả năng thua còn rất nhỏ, ít nhất thì Thanh Thu không cảm thấy Trương Đạo An có thể chịu nổi tổn thất, không đánh chết được Trương Đạo An hắn còn không giết được hết đám người Võ Lộc Minh này hay sao.
Chỉ cần giết đủ nhiều, đám người này liền sợ. Dù sao Võ Lộc Minh chỉ là một cái liên minh, tụ tập lại giống như bang phái chứ không phải tông môn truyền thừa lâu đời hay là gia tộc, lòng trung thành hẳn là không so sánh được.
Trương Đạo An không thể trơ mắt nhìn huynh đệ chết hết, chỉ cần hắn vừa rút lui thì đám người cũng sẽ không do dự mà lui theo sau. Nếu như giết chết Trương Đạo An, đại bộ phận cũng sẽ sợ hãi mà chạy mất.
Đầu óc của Thanh Thu rất tỉnh táo, suy tính rõ ràng nhưng Trương Đạo An nghĩ như thế nào thì hắn đúng là không biết được. Hắn trực tiếp bày ra tư thế xuất quyền, nội lực vận chuyển vào hai tay.
Thanh Thu trực tiếp rút đao, hắn biết quyền pháp của Trương Đạo An lợi hại cho nên không cần phải thăm dò. Mở đầu chính là một đao lướt ngang, Truy Mang.
Đao nhanh như gió, nhẹ nhàng mà cấp tốc, nhắm thẳng cổ họng đánh tới. Nhưng hắn không nghĩ được là Trương Đạo An trở tay chính là một quyền, trực tiếp đánh vào trên lưỡi đao.
Bang lang!
Va chạm trực tiếp mà mạnh mẽ, xúc cảm từ lưỡi đao truyền về lòng bàn tay làm cho Thanh Thu cảm thấy rất ngoài ý muốn. Không giống với Phùng Thiên Hành dùng góc độ đánh lệch ra, Trương Đạo An trực tiếp đánh vào góc cạnh sắc bén cho nên mang đến cảm giác rất khác biệt.
Chủ yếu là có thể dùng tay không cản lại đao kiếm chém đến không phải chuyện đơn giản, đặt ở giang hồ cũng phải được người xưng “đồng bì thiết cốt” “đao thương bất nhập” đủ để trở thành cao thủ một phương.
Trong lòng kinh ngạc nhưng Thanh Thu xoay chuyển cổ tay, một đao bổ xuống, thế nặng lực trầm, chính là Phá Lãng thức.
Trương Đạo An trở tay một chưởng đánh thẳng ra, lòng bàn tay vậy mà mơ hồ nổi lên một màu đỏ cam giống như miếng sắt bị nung nóng. Lần này Thanh Thu thấy rõ ràng, bàn tay của Trương Đạo An cũng không hoàn toàn tiếp xúc với lưỡi đao, có một tầng nội lực nóng đỏ rất mỏng bao phủ bên trong ngoài bàn tay, lớp nội lực này rất mỏng, giống như một cái găng tay bảo vệ lấy bàn tay.
Lớp nội lực này mới là thứ chặn lại lưỡi đao, không để lưỡi đao chém đến da thịt. Chắc chắn là một loại võ công kỳ diệu nào đó, dù sao Thanh Thu ngưng tụ ra đủ số lượng sợi tơ nội lực cũng có thể chặn lại được lợi khí.
Chỉ là một tầng nội lực mỏng lại rắn chắc như vậy mới là nguyên nhân để Thanh Thu cảm thấy không tầm thường.
Trong lòng có rất nhiều suy nghĩ nhưng động thủ lại không chậm chút nào, tay phải cầm đao đưa về phía sau, cơ thể mượn lực hơi lui lại nửa bước sau đó vung đao chém đến, chỉ cần một động tác đơn giản là đưa đao về phía sau, nội lực liền có thể chồng chất đủ sáu tầng.
Phượng Vũ Lục Đạo.
Trương Đạo An thấy rợn cả người, tóc gáy không khỏi dựng đứng cả lên, cảm giác nguy hiểm trí mạng áp sát làm cho hắn không dám đón đỡ một đao này, lập tức nhảy về phía sau tránh đi.
Ầm ầm một tiếng nổ vang, sàn nhà lại một lần nữa gặp phải trọng kích, trực tiếp bị tạc ra thêm một cái lỗ hổng lớn ba bốn thước, không chỉ làm cho Trương Đạo An lui bước mà đánh thuộc hạ cũng vội vàng tránh lui, cả kinh đến khuôn mặt trắng bệch.
Người đông thế mạnh tăng lên dũng khí là một chuyện, bị sức mạnh to lớn đánh tỉnh cũng là một chuyện hoàn toàn khác, không có gì mâu thuẫn với nhau. Đám người của Võ Lộc Minh đúng là có ý định tiến lên giúp đỡ, nhưng hai người giao thủ quá nhanh, chưa kịp tiến đến liền bị một đao của Thanh Thu bổ cho sợ hãi.
Nhìn tầng hai của từu lâu lúc này đã có hai cái hố lớn nằm rất gần nhau, đám người không khỏi nuốt một ngụm nước bọt. Chênh lệch giữa bọn hắn cùng với võ giả nhất lưu quá lớn, cho dù dư âm của chiến đấu cũng có khả năng làm cho bọn hắn trọng thương chứ đừng nói đến nhúng tay vào chiến đấu.
“Nặng tựa ngàn cân” thường dùng để chỉ người có sức mạnh phi phàm, thậm chí nếu thật sự nâng được ngàn cân thì có thể được xưng “trời sinh thần lực”. Lực lượng của Thanh Thu thật sự không đến ngàn cân, nếu để cho hắn đi nâng vật nặng thì ước chừng đạt đến hơn bảy trăm đến gần tám trăm cân mà thôi, kể cả vận dụng nội lực cùng thân thể.
Nhưng thông qua võ kỹ có thể phát huy ra lực lượng gần đến một ngàn năm trăm cân, đủ thấy Phượng Vũ Lục Đạo mang đến trợ giúp lớn thế nào. Nhất là Thanh Thu đã thông thạo đến chỉ cần một động tác là có thể chồng chất đủ sáu tầng nội lực, hao phí thời gian chỉ hơn một giây một chút, đủ để vận dụng trong chiến đấu.
Loại lực lượng này đúng là không kẻ nào ở đây dám đón đỡ, cho dù Trương Đạo An cũng không được. Kỳ thực mỗi võ giả nhất lưu đều có thể thông qua tích lũy lâu dài đều có thể để lực lượng đạt đến nghìn cân, thông qua tuyệt học có thể bộc phát ra hai nghìn thậm chí ba nghìn cân.
So sánh như vậy có thể thấy Trương Đạo An kỳ thực không tính hàng đầu trong võ giả nhất lưu, chỉ coi như trung bình chếch lên một chút. Nhưng mà lực lượng không phải là tất cả, chỉ cần không phải võ giả luyện thể thì chỉ cần lực lượng ngàn cân đã đủ tạo thành vết thương trí mạng, cho nên thực lực tổng hợp còn cần phải xem xét lại, trình độ của Trương Đạo An trong võ giả nhất lưu không phải trung bình chếch lên mà phải nâng lên một cấp bậc.
Tiệm cận với những võ giả nhất lưu đỉnh cao nhất.
…
p/s: Đã trở lại, sẽ cố gắng bù mấy ngày hôm trước :”) hicc hicc Cầu đề cử!!!