Chương 138: Cao thủ chân chính
Gia chủ nhà họ Phùng hùng hồn đẩy ra một chưởng, nội lực nổi lên vậy mà thật sự hóa thành hình dáng một bàn tay đập xuống, năm ngón tay rõ ràng bao phủ toàn bộ năm thước trước mắt.
Thanh Bích Chưởng – Điêu Sơn.
Vừa ra tay chính là tuyệt học, chỉ có tuyệt học mới có thể tạo thành hình dáng nội lực khi phóng xuất ra ngoài, nếu không cũng chỉ có “kiếm khí ngưng ngân” mới có thể tạo hình dáng nội lực ngoài cơ thể.
Chưởng lực vừa ra, Thanh Thu liền biết mình khinh thị đối phương hơi sớm, ít nhất đối thủ này cũng là kẻ có năng lực chứ không phải tích lũy mò mẫm mấy chục năm mới trở thành võ giả nhất lưu.
Nhưng mà Thanh Thu cũng không lo lắng, đưa tay phải ra, hai ngón tay kẹp lại nhẹ nhàng điểm về phía trước, nội lực quấn quanh ngón tay mà không phải phóng ra ngoài, chính xác điểm vào trên chưởng lực.
Ầm ầm!
Không khí nổ tung như sấm, kình lực hóa thành cuồng phong quét ngang, lan can cũng bị kình lực xung kích gãy thành mấy mảnh. Bàn ăn của Thanh Thu lại gió yên sóng lặng, ngoại trừ lắc lư một cái hoàn toàn không bị tác động đến.
Đũa hơi lăn, bát hơi rung, mái tóc của Bạch Linh Nguyệt cũng chỉ nhẹ nhàng phe phẩy giống như có gió nhẹ lướt qua.
Chưởng lực tan rã, gia chủ Phùng gia sấn người tiến lên, bàn tay kẹp chặt lại, năm ngón tay như mũi thương đâm về phía trước.
Thanh Bích Chưởng – Xuyên Sơn.
Chưởng pháp này sắc bén, khí thế mạnh mẽ, Thanh Thu cũng không ám đón đỡ trực tiếp, lách mình sang một bên, tay phải đồng dạng đưa ra một chưởng nhắm thẳng lồng ngực đối thủ. Không phải võ kỹ gì chỉ thuần túy vận dụng toàn bộ lực lượng bản thân đánh đến tạo ra thanh thế không nhỏ.
Gia chủ nhà họ Phùng lật tay một cái, hóa chưởng thành đao chém xéo xuống, từ bàn tay thật sự thoát ra một vòng khí nhận như lưỡi liềm chém về phía Thanh Thu. Thanh Thu lui lại hai bước, bàn tay đẩy ra chưởng lực cũng không thu lại, đánh thẳng vào trên khí nhận.
Thanh Bích Chưởng – Đoạn Nhai.
Một tay chụp nát khí nhận, làm cho góc áo bị gió thổi bay lên, Thanh Thu bóp bóp nắm tay hỏi.
“Chưởng như đao thương Thanh Bích Chưởng? Ngươi là hậu nhân của Thanh Vân Thương Phùng Thiên Tứ?”
Thu hồi chưởng lực, hai tay chắp sau lưng, gia chủ Phùng gia hơi nâng cằm nói.
“Có chút nhãn lực, lão phu chính là Phùng Thiên Hành”.
Thanh Thu nghe vậy cũng không sợ, mặc dù danh tiếng của hai người kia rất lớn nhưng bản lĩnh nhưng đã là chuyện của mấy chục năm trước, hiện tại hắn đối mặt là Phùng Thiên Hành, mà bản lĩnh của đối phương không đủ gây sợ. Thanh Thu thản nhiên hỏi.
“Thanh Vân Thương, Bích Du Đao vang danh một đời sáng chế ra Thanh Bích Chưởng đúng là tuyệt học nhưng mạnh hay yếu còn phải xem người sử dụng, mà ngươi, chỉ thường thôi”.
Phùng Thiên Hành thật sự bị Thanh Thu chọc giận đến tím cả mặt, chân chính mang ý nghĩa da mặt biến thành màu tím bởi vì khí huyết của hắn dồn lên mặt, lại thêm làn da phong sương kết hợp với ánh sáng không rõ ràng tạo thành loại màu sắc này.
“Muốn chết!”
Thanh Thu không ngừng kích động đối phương, đổi lấy chính là nộ khí cuồn cuộn. Phùng Thiên Hành giơ tay thành trảo, lấn người bắt về phía trước, năm ngón tay như móc câu bắt vào cổ của Thanh Thu.
Thanh Bích Chưởng – Tỏa Liên.
Thanh Thu thấy một trảo này thật sự phong tỏa thiên địa, từ trên bắt xuống không đường nào có thể tránh, rõ ràng chưởng lực chưa phát lại giống như đã hóa thành lồng giam bao trọn không gian xung qunah Thanh Thu.
Thanh Thu cảm thấy rất khó trốn thoát nhưng hắn không có ý định trốn, hai ngón tay nhẹ nhàng điểm ra ngoài, nội lực như thác đổ từ đầu ngón tay phóng ra điểm thẳng vào lòng bàn tay của Phùng Thiên Hành.
Hai tay va chạm trực tiếp vang lên âm thanh như kim loại giao kích, lực lượng đôi bên vậy mà tương đương làm cho cả hai không khỏi hơi trừng mắt. Phùng Thiên Hành không nghĩ đến Thanh Thu lại dùng phương thức này phá chiêu, bàn tay chuyển động muốn bắt lấy cổ tay của Thanh Thu sau đó vặn gãy.
Thanh Thu thì không nghĩ đến tuyệt học phát huy ra lực lượng lớn như vậy, phải biết lực lượng thân thể của hắn đã tiếp cận cực hạn lần thứ hai, khoảng cách đánh vỡ giới hạn tiếp theo vẫn rất xa nhưng kết hợp lực lượng từ nội lực thì một chỉ điểm ra cũng đạt đến hơn chín trăm cân.
Lực lượng lớn như vậy cũng chỉ có thể ngang hàng với Phùng Thiên Hành, sao có thể không kinh ngạc được.
Càng đáng nói là hai ngón tay của Thanh Thu bị khí huyết rèn luyện đến cực hạn, chưa đánh vỡ giới hạn lại có thể gánh chịu toàn bộ lực lượng của cơ thể. Nhưng va chạm với lòng bàn tay của Phùng Thiên Hành lại không chiếm được thượng phong.
Hai ngón tay của Thanh Thu không nói là “đồng bì thiết cốt” nhưng làn da, bắp thịt, gân xương đều vô cùng chắc chắn, thậm chí da thịt dùng dao cắt cũng chỉ lưu lại bạch ngấn. Cũng chỉ có hai ngón tay của Thanh Thu đạt đến được điểm này, vậy bàn tay của Phùng Thiên Hành có gì mà lại cân sức ngang tài.
Kinh ngạc lóe lên ở trong đầu nhưng động tác của Thanh Thu không có chậm, cánh tay rút về đồng thời nghiêng người hoàn toàn tránh đi bàn tay của đối phương. Hai tay chắp sau lưng, nghiêng trái nghiêng phải, bước chân không ngừng rất nhẹ nhàng mà tránh đi, vô cùng ung dung.
Động tác này rất giống với khiêu khích, dù sao chắp hai tay né tránh công kích lại hời hợt lui lại rất dễ làm người ta tức giận. Tất nhiên Thanh Thu không phải đang khiêu khích, mặc dù từ đầu có ý định để cho đối phương tức giận đến dễ dàng lộ ra sơ hở, nhưng lúc này không phải.
Thanh Thu chắp tay sau lưng là bởi vì hắn rút đao.
Không sai, Thanh Thu mang theo đao.
Không giống với hôm qua, hôm nay Thanh Thu biết sẽ có người đến gây chuyện, sao lại không mang theo vũ khí cơ chứ.
Chỉ rút lui hai bước, cách hộ vệ của Phùng gia còn có một đoạn thì Thanh Thu liền đứng vững gót chân, tay phải nắm lấy chuôi đao, cấp tốc rút ra vung đao chém tới.
Tử La không phản quang, mặc dù lưỡi đao giống trời đêm có vô số ngôi sao lóng lánh nhưng đao ra khỏi vỏ không hề phản chiếu ánh sáng, lưỡi đao giống như mà đêm tĩnh lặng không có âm thanh.
Đao như gió nhẹ nhàng lướt qua.
Phùng Thiên Hành cả kinh, cơ thể nhảy vọt về phía sau, tốc độ nhanh đến có thể lưu lại tàn ảnh, lưỡi đao của Thanh Thu vậy mà chỉ chém trúng vào tàn ảnh nhưng mà cũng chém ra một góc tay áo, mảnh vải vụn lắc lư rơi rụng.
Sàn gỗ nơi vị trí vải vụn rơi xuống đột ngột vỡ vụn, một dấu chân in sâu vào sàn gỗ cuốn lên một đợt cuồng phong, cuốn lên mảnh vải bay ra chỗ khác.
Phùng Thiên Hành nhìn góc tay áo bị gọt mất, sắc mặt hết sức khó coi. Đang giao đấu mà đối thủ đột nhiên rút đao ra, bất cứ ai đều sẽ sinh ra cảm giác khó chịu. Tất nhiên cái này không tiện nói gì, mặc dù có vẻ âm hiểm nhưng ở giang hồ lại thường xuyên xảy ra.
Bỏ qua các loại ám khí, người giang hồ còn sử dụng mẫu tử kiếm, trượng kiếm, tử mẫu hoàn,…đủ các loại vũ khí kỳ quái có thể đột ngột rút ra một thanh vũ khí khác để chiến đấu. Ngoài ra còn có mấy loại bí thuật, không phải bí pháp mà là một vài loại phương thức giấu vũ khí như Tàng Kiếm Thuật, rõ ràng có vũ khí trên người nhưng người khác không thể nhìn ra, đột ngột đánh bất ngờ.
Lợi khí nơi tay, Thanh Thu lập tức tăng vọt niềm tin, thân hình đuổi sát Phùng Thiên Hành, tay phải giương về phía sau. Khi đến trước mặt Phùng Thiên Hành liền vung đao chém xuống, nội lực vậy mà đã tích lũy đầy sáu tầng, năm trăm sợi nội lực làm cho tay cầm đao rung động vù vù.
Dao cắt ra ngấn không có nghĩa là có thể chống đỡ được võ giả dùng lực lượng to lớn chém đến, Phùng Thiên Hành sao mà dám ngăn đón, vội vàng né tránh.
Một đao chém xuống, nội lực theo lưỡi đao phóng ra ngoài trực tiếp chặt đứt lan can cùng với sàn nhà, thậm chí sàn tầng một cũng bị chém ra một vết đao cạn.
Lực lượng gần một ngàn năm trăm cân bổ xuống, không nói toái kim đoạn ngọc nhưng chất gỗ đúng là có thể bị chém một cái đứt. Một đao không trúng, Thanh Thu xoay lưỡi đao chém ngang ra, nội lực trực tiếp hóa thành đao nhận lướt ngang giữa không trung.
Phùng Thiên Hành giơ tay, lại là một chưởng Điêu Sơn, muốn đem đao nhận đánh nát. Nhưng mà lực lượng của Thanh Thu quá lớn, trực tiếp bổ ra chưởng lực, nhưng mà đao nhận cũng tiêu tan mất, ai cũng không làm gì được đối phương.
…
p/s: Cầu đề cử!!!