Chương 137: Hai nhất lưu
Bạch Linh Nguyệt đột phá không có bất cứ điều ngoài ý muốn gì, hỏa độc trên người Bạch Linh Nguyệt nở rộ làm cho độc tính trong người nàng bộc phát. Vết bớt dưới rốn của nàng từ màu tím thẫm, lại đan xen một đường hoa văn màu đỏ thẫm, nổi bật chói lọi.
Bạch Linh Nguyệt mở mắt, tay trái vươn về phía trước khẽ vận nội lực lên tụ vào trên lòng bàn tay. Nội lực chậm rãi hội tụ lại, theo số lượng tăng nhiều mà từ từ biến chuyển màu sắc.
Từ tím nhạt cho đến tím thẫm, dần dần pha trộn từng sợi màu đỏ thẫm. Xen lẫn hòa trộn lại không hoàn tan vào nhau mà tồn tại nổi bật rõ ràng, giống như hoa cùng lá, bổ trợ cho nhau.
“Thành công”.
Bạch Linh Nguyệt nở một nụ cười tươi quay sang nói với Thanh Thu. Thanh Thu bảo hộ ở bên cạnh một đêm, cảm ứng được Bạch Linh Nguyệt vận nội lực liền quay đầu nhìn sang, quả nhiên thấy được nội lực đã hoàn toàn biến đổi.
Cảm ứng một phen cũng thấy một cỗ khô nóng, không phải nóng bỏng như lửa mà là một loại nóng khô khốc giống như phơi mình trong sa mạc, gay gắt mà ác liệt.
Thanh Thu nhìn về phía khối nội lực mà Bạch Linh Nguyệt vừa ngưng tụ, trầm ngâm một chút rồi hỏi.
“Nội lực của ngươi đã rất mạnh, không cần phải tiếp tục hấp thu độc dược rồi chứ?”
Bạch Linh Nguyệt thu hồi nội lực, lắc lắc ngón tay nói.
“Điểm mạnh nhất của Thiên Độc Quyết không phải nội lực mang độc tính mà là cải tạo thể chất kháng độc. Bách độc bất xâm đã là thành tựu mà đại đa số người không đạt đến được, nhưng ta vẫn muốn thử xem vạn độc bất xâm là cái gì”.
Vạn độc bất xâm không phải thật sự hấp thu vạn loại độc vật mà là theo Thiên Độc Quyết, khi nội lực hấp thu nghìn loại độc vật liền có thể miễn nhiễn đại đa số chất độc.
Hơn nữa khi hấp thu số lượng chất độc đến số lượng nhất định, cơ thể từ miễn dịch chất độc đơn độc chuyển biến thành đủ loại hợp chất độc dược. Lúc đó không phải hấp thu một loại chất độc liền miễn dịch một loại chất độc mà là miễn dịch nhiều loại chất độc.
Một khi Thiên Độc Quyết đại thành, một nghìn loại độc vật hỗn hợp chính là có thể chống cự vạn độc, đồng thời thông qua nội lực phát giải ảnh hưởng của chất độc.
Theo công pháp miêu tả là như vậy, nhưng Thanh Thu biết Bạch Linh Nguyệt không thể luyện thành. Không nói vạn độc bất xâm có phải sự thật hay không, dựa theo nguyên tác thì Bạch Linh Nguyệt bị Lý Thiên Dương hạ độc chết, cho nên Thanh Thu cảm thấy cái gọi là vạn độc bất xâm không đáng tin.
Nhưng Thanh Thu không biết dùng lý do gì thuyết phục Bạch Linh Nguyệt, dù sao rất nhiều tình tiết đã khác xa so với “nguyên tác” lại thêm thuyết phục người ta nghe lời hoang đường này chắc hẳn ai cũng khó mà tin được.
Thanh Thu liền bỏ đi ý định thuyết phục, nói.
“Vạn sự cẩn thận, chớ dày vò thân thể”.
Bạch Linh Nguyệt cười cười liền không nói thêm gì nữa. Nàng chưa từng nói có Dược Vương Điển kết hợp vào bên trong mới làm cho bản thân có tự tin hấp thu nghìn loại chất độc.
Nhưng mà hiện tại cũng có một vấn đề nhỏ, những độc dược bình thường đều bị Bạch Linh Nguyệt hấp thu hết, về sau chỉ có thể sử dụng những độc dược mãnh liệt hơn hoặc là đổi một hệ liệt chất độc khác.
Nghĩ đến đây, Bạch Linh Nguyệt không khỏi nảy ra một ý nghĩ…
Trời đã sáng, Thanh Thu mặc dù canh chừng Bạch Linh Nguyệt nhưng cũng vận chuyển công pháp một đêm, cho dù không ngủ cũng không thấy mệt mỏi, tinh thần sáng láng liền chuẩn bị ra ngoài ăn sáng.
Bạch Linh Nguyệt tất nhiên thu xếp đi theo sau, vừa đột phá đã bình ổn khí tức không cần phải tham công mà tiếp tục tu luyện, tránh cho tổn thương kinh mạch. Dù sao dùng Hỏa Nham Chỉ bộc phát độc tính trong nội lực cũng không phải chuyện nhẹ nhàng, kinh mạch đã sớm hoạt động quá sức, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng không phải chuyện xấu.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt không ngủ lại trải qua một đêm an tường, nhưng nhiều người không thể có một đem an giấc.
Nhất là Phùng gia trực tiếp loạn thành một bầy, tìm người lại tìm y sư, lại thu xếp đao mổ lại nấu thuốc, bận rộn mấy tiếng đồng hồ mới cứu chữa xong. Sau khi đảm bảo Phùng Chí Bảo không còn nguy hiểm đến tính mạng liền bắt đầu hỏi thăm kỹ càng tình huống, sau khi biết Trương Đạo An cũng xuất thủ lại không chiếm được lợi lộc liền không khỏi đối đãi một cách nghiêm túc.
Không tiện tìm Trương Đạo An hỏi thăm tình huống thực tế, chỉ có thể gọi người ở Kim Ngư Khách Sạn để hỏi kỹ càng, dù sao công tử nhà họ Đỗ kia cũng bị Thanh Thu đánh thành trọng thương rồi, không thể hỏi thăm.
Cuối cùng làm rõ tình huống của Thanh Thu, tất nhiên là bày ra phương án trả thù trở về. Phùng gia cũng không phải nhà sẽ chịu ăn thua thiệt, càng đừng nói Thanh Thu đánh chính là Phùng Chí Bảo.
Con trai độc nhất, gia chủ tương lai, từ nhỏ nhận hết cưng chiều của Phùng gia. Nghe tên “Phùng Chí Bảo” cũng biết địa vị của đối phương ở Phùng gia. Mặc dù cả gia tộc không có khả năng đồng lòng nhất chí, nhưng cũng chỉ dám âm thầm bất mãn thôi, nếu không sẽ bị gia chủ chèn ép đến không sống nổi.
Suy tính một đêm, cuối cùng gia chủ Phùng gia đích thân đến. Bọn hắn biết Thanh Thu là võ giả nhất lưu, lại còn giao thủ mấy chiêu với Trương Đạo An cho nên không dám coi thường, một loạt hộ vệ đều là võ giả nhị lưu, nhiều đến tám người.
Trực tiếp xông vào Kim Ngư Khách Sạn, vượt qua tửu lâu phía trước đi đến gian nhà trọ, người của Kim Ngư Khách Sạn cũng thuộc về Phùng gia quản lý, tất nhiên không có khả năng ngăn cản.
Không thể không nói rất biết chọn thời điểm, đều trúng vào thời gian mà Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt dùng bữa. Chỉ là lần này Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đã ăn xong chuẩn bị trở về.
Mặc dù hôm qua xảy ra một chút chuyện lại không ảnh hưởng đến việc Thanh Thu ăn sáng ở khách sạn này, chủ quán cùng tiểu nhị tất nhiên không dám không phục vụ.
Vừa chuẩn bị đứng dậy liền bị một loạt võ giả vây quanh, đề phong gắt gao. Từ trong đám người tách ra một khe hở, gia chủ Phùng gia “long hành hổ bộ” đi đến, đường đường là võ giả nhất lưu lâu năm, khí thế căng đầy.
Gia chủ Phùng gia đánh giá Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, trong lòng không khỏi kinh nghi vì hai người quá trẻ tuổi, đồng thời cũng bị dung mạo của hai người kinh diễm một phen, thậm chí nghi ngờ về việc ở độ tuổi này có thể trở thành võ giả nhất lưu.
Nhưng tâm tình chập trùng chỉ là thoáng qua liền thôi, hắn uy nghiêm lạnh lùng chất vấn.
“Chính là các ngươi đả thương con trai của ta?”
Thanh Thu đã đoán ra đối phương là ai nhưng vẫn coi như không biết, thản nhiên nói.
“Phải thì thế nào?”
Thanh Thu vốn không quá e ngại Phùng gia, hôm nay nhìn thấy đội hình của đối phương thì thậm chí hắn còn sinh ra một chút cảm giác thất vọng. Đối phương không mạnh như mình tưởng tượng, không đáng để Bạch Linh Nguyệt dùng phương pháp mạo hiểm đột phá đến võ giả nhất lưu.
Lúc trước Thanh Thu nghĩ kéo dài thời gian vớt chỗ tốt rồi bứt ra, hiện tại hắn lại cảm thấy trực tiếp đụng độ cũng không phải không được, bên này có hai võ giả nhất lưu ở đây thì sợ gì.
Gia chủ Phùng gia thấy thái độ của Thanh Thu “phách lối” như vậy, sắc mặt càng âm trầm hơn, nói.
“Tiểu cô nương rất phách lối đấy. Đừng tưởng là võ giả nhất lưu rất ghê gớm”.
Thanh Thu nhếch nhếch miệng nói.
“Đúng vậy a. Võ giả nhất lưu có gì ghê gớm đâu, mượn hơi võ giả nhất lưu đi ra ngoài gây sự bị đánh chết cũng không có gì oan đâu”.
Gia chủ Phùng gia bị lời nói của Thanh Thu làm cho tức giận đến muốn bốc khói, bàn tay siết chặt khiến khớp xương vang khanh khách. Bị người trào phúng trực tiếp như vậy, gia chủ Phùng gia sao có thể chịu được, mặc dù có chút kiêng kỵ bối cảnh của Thanh Thu, trẻ tuổi như vậy có thể đạt đến võ giả nhất lưu sao có thể không có lai lịch.
Nhưng mà đi ra xông pha giang hồ, mưu cầu chính là danh lợi. Hiện tại nếu như hắn rụt rè thì Phùng gia còn mặt mũi nào ở thành trì này, sau này hành tẩu giang hồ cũng sẽ bị người khinh bỉ.
Gia chủ Phùng gia quát lớn.
“Ngươi! Khinh người quá đáng. Kiêu ngạo như vậy không biết năng lực có bao nhiêu”.
Nói xong giơ tay chính là một chưởng, lực lượng hùng hồn từ lòng bàn tay đập ra ngoài, nhắm thẳng vào Thanh Thu.
…
p/s: Cầu đề cử!!!