Chương 136: Giao dung
“Linh Nguyệt, ta tìm ra cách trợ giúp ngươi khôi phục nội lực”.
Bạch Linh Nguyệt nghe vậy ánh mắt hơi sáng lên, tuy không thất thố hay vội vàng truy vấn, nhưng nhìn ra nàng rất chờ mong.
Khoảng thời gian này có buông lỏng một chút nhưng Thanh Thu vẫn bỏ thời gian ra nghiên cứu Ngọc Nữ Quyết cùng Tiên Đồng Quyết, đã có chút thành tựu về việc truyền đi nội lực cho người khác mà không làm hại bản thân.
Đến hiện tại Bạch Linh Nguyệt cũng chưa được xem Ngọc Nữ Quyết cho nên không biết phương pháp Thanh Thu tìm ra là gì, lòng chờ mong liền bị kéo căng. Thanh Thu đã quyết định liền không chần chờ, kéo Bạch Linh Nguyệt đi lên trên giường.
Đẩy Bạch Linh Nguyệt nằm xuống, hai tay chậm rãi cởi bỏ ngoại bào của đối phương, sau đó kéo cao nội bào lên, cởi đai lưng ra để lộ bụng nhỏ bằng phẳng láng mịn.
Chỉ thấy ở vị trí huyệt khí hải liền tồn tại một cái chấm tròn cỡ ngón tay út, tím thẫm giống như một vết bớt thấm trong da thịt. Dấu vết này không phải một hình tròn hoàn hảo mà giống như một nụ hoa chưa nở, vô số đường vân ẩn tàng dưới màu sắc đậm nhạt khác biệt, nếu không thật sự chăm chú nhìn thì còn lâu mới phát hiện ra được.
Thanh Thu quay đầu nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt, chỉ thấy Bạch Linh Nguyệt đang mở to đôi mắt nhìn về phía Thanh Thu. Không biết sao Thanh Thu lại có cảm giác đang lừa gạt thiếu nhi làm chuyện xấu, đôi mắt mở to tròn của Bạch Linh Nguyệt quá mức ngây thơ.
Hắng giọng một cái, Thanh Thu nói.
“Đừng vận chuyển công pháp, cũng đừng chống cự, thả lỏng là được”.
Bạch Linh Nguyệt gật đầu chờ đợi động tác của Thanh Thu.
Thanh Thu hít sâu một hơi, hai ngón tay đặt vào vị trí tụ tập của độc tính. Nội lực từ khí hải vận chuyển một vòng sau đó hội tụ đến đầu ngón tay, cuối cùng truyền vào trong cơ thể của Bạch Linh Nguyệt, nhắm thẳng đến khí hải.
Nội lực của Thanh Thu truyền ra lúc này giống như một đám sương mù chứ không phải sợi tơ, không màu cũng không nóng không lạnh, hoàn toàn là một loại nội lực đặc thù có thể dung hợp với bất cứ loại nội lực nào.
Bạch Linh Nguyệt thấy cảm giác buồn buồn từ bụng truyền đến, giống như có vật gì đang xâm nhập vào cơ thể mình, buồn buồn ngứa ngứa lại còn trướng. Theo lượng nội lực tăng nhiều, thậm chí còn sinh ra cảm giác tê tê dại dại vô cùng kỳ quái.
Rất nhanh trong khí hải cũng truyền đến cảm giác khác thường, giống như biển lặng đột nhiên nổi lên sóng lớn mãnh liệt, trùng kích tầng tầng lớp lớp không ngừng.
Bạch Linh Nguyệt ghi nhớ lấy lời nhắc nhở của Thanh Thu, áp chế không vận chuyển công pháp, kiên nhẫn chờ đợi, răng khẽ cắn chặt môi dưới, hai mắt mông lung ánh nước.
Khuôn mặt của Bạch Linh Nguyệt chậm rãi phơn phớt hồng, đây là biểu hiện của việc khí huyết bị khuấy động đưa đến.
Bạch Linh Nguyệt không biết đã qua bao lâu, cảm giác kích thích từ bụng truyền khắp người làm cho nàng không thể cảm nhận được thời gian. Cho dù Thanh Thu rút tay lại thì cảm giác này cũng không rút đi, kéo dài rất lâu.
Đến khi cảm giác kích thích rút đi, Bạch Linh Nguyệt chậm rãi tỉnh táo lại, chỉ là trong ánh mắt giống như kéo thành sợi tơ, mông lung lại nhập nhòe mị ý, khuôn mặt giống như có thể bóp ra nước.
“Nhanh điều hòa nội lực”.
Bạch Linh Nguyệt cố nén đầu óc mông lung vận chuyển Thiên Độc Quyết. Chỉ thấy vết bớt dưới rốn giống như có vô số cánh hoa nhỏ đang lay động, chập chờn như có gió thổi qua. Từ vết bớt tán ra mấy sợi tơ màu tím rất nhạt, như sương như khói tỏa khắp cơ thể sau đó liền biến mất, hiển nhiên “vết bớt” này không phải cố định mà có thể di chuyển.
Thực tế đây chính là Thiên Độc Quyết của Bạch Linh Nguyệt làm ra động tĩnh, từ khi kết hợp với Dược Vương Điển thì nó đã không giống với Thiên Độc Quyết nguyên bản rồi, một khi vận chuyển thì khí huyết cũng bị dẫn động theo sau.
Theo nội lực bị vận chuyển tuần hoàn khắp thân thể, nội lực chậm rãi bị chuyển hóa mang theo độc tính, vết bớt dưới rốn cũng vì thế mà chậm rãi co rút lại, cho đến khi toàn bộ nội lực bị luyện hóa thì vết bớt nhỏ đi một phần mười.
Nội lực của Bạch Linh Nguyệt cũng tăng một một mảng lớn, trực tiếp đạt đến ba mươi đấu, đồng thời cũng bị thấm đẫm lên độc tính như nội lực nguyên bản của nàng.
Không phải Thanh Thu không truyền đi được nhiều nội lực hơn, chỉ là nội lực đột nhiên tăng mạnh mười mấy đấu cần phải để Bạch Linh Nguyệt thích ứng, sau đó đột phá đến cấp độ nhất lưu.
Kỳ thực độc tính trên người Bạch Linh Nguyệt đã đủ đột phá đến cấp độ nhất lưu rồi, trước khi tán công thì nàng cũng đạt đến cấp độ này, thêm thời gian này không ngừng hấp thu độc dược thì không có chuyện không đủ được.
Chẳng qua muốn để cơ thể thích ứng độc tính mới ngừng lại ở mức độ này. Ngoài ra Bạch Linh Nguyệt đã nói có thể dùng một loại độc dược mãnh liệt hỗ trợ đột phá, từ đó khiến cho độc tính trong nội lực trở nên mãnh liệt hơn, lúc đó thực lực sẽ tăng mạnh.
“Thật nhiều”.
Bạch Linh Nguyệt ngồi dậy cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, nội lực trong khí hải cuồn cuộn không khỏi cảm khái. Nhận được nội lực không phải luyện hóa một lần là xong, cần phải rèn luyện không ngừng mới có thể hoàn toàn biến thành của mình. Nếu như sử dụng hết thì có thể khôi phục nhanh chóng chứ không phải dùng xong là thôi.
Thanh Thu đưa cho Bạch Linh Nguyệt mười mấy đấu nội lực, đổi lại là võ giả khác chính là tổn thất to lớn, thậm chí nội lực có thể vì vậy mà thoái hóa. Nhưng mà đối với Thanh Thu thì không tính là gì, giống như tiêu hao thông thường thôi, bỏ ra một chút thời gian là có thể khôi phục.
Đồng thời vòng xoáy nội lực sẽ không làm nội lực tán loạn, càng đừng đề cập đến việc nội lực của Thanh Thu ngưng tụ trở thành sợi tơ, sẽ không vì số lượng mà ảnh hưởng đến chất lượng cho dù có trải qua bao nhiêu lâu.
Lại nói Thanh Thu mở ra thận khiếu, hiện tại có thể cưỡng ép thân thể ngưng tụ ra khí huyết, sau đó chuyển đổi khí huyết thành nội lực, muốn khôi phục nội lực chỉ là chuyện trong tầm tay, không cần kéo dài đến mấy ngày.
Có thể nói Thanh Thu có thể cung cấp nội lực vô hạn, chỉ là khí hải không chứa nổi cho nên mới giới hạn nội lực của hắn. Trong khi đó Bạch Linh Nguyệt không có phiền lòng này, được Thanh Thu trợ giúp rất nhanh liền đạt đến ngưỡng cửa đột phá, chỉ cần điều chỉnh thì trở thành võ giả nhất lưu trong tầm tay.
Lấy thực lực của Bạch Linh Nguyệt bây giờ hoàn toàn có khả năng đối kháng với võ giả nhất lưu, chẳng qua vẫn có nguy hiểm nhất định. Bạch Linh Nguyệt nghĩ nghĩ quyết định lập tức đột phá.
Không phải đột phá tích lũy số lượng tạo thành biến đổi về chất lượng, chuyện này quá đơn giản. Bạch Linh Nguyệt muốn làm một vố lớn, nuốt một loại kỳ độc từ đó làm cho nội lực bùng nổ trong quá trình thuế biến.
Kỳ độc này Bạch Linh Nguyệt đã chuẩn bị từ lâu, hiện tại chính là thời điểm rồi. Ban đầu Bạch Linh Nguyệt tính toán đến gần Quần Lang Lĩnh mới bắt đầu đột phá, khi đó mới chuẩn bị độc dược thì không kịp cho nên mới chuẩn bị từ trước. Không nghĩ đến Thanh Thu lại có thể giải quyết vấn đề nội lực, lúc này mới vừa vặn có thời cơ.
Bạch Linh Nguyệt lấy từ tay nải của mình ra một cái hộp gỗ, Thanh Thu cũng không biết nàng chuẩn bị món đồ này từ bao giờ nhưng chuyện tu luyện của đối phương thì Thanh Thu thường không can thiệp. Ngoài ra đưa một số kiến nghị cùng lời khuyên thì hắn không có làm điều thừa thãi, dù sao Bạch Linh Nguyệt mới là người hiểu rõ tình thình thân thể của bản thân nhất.
Mặc dù hắn cảm thấy hành động này quá nguy hiểm đột phá một cách bình thường là được, nhưng Bạch Linh Nguyệt mong muốn vậy thì hắn không có lý do gì để ngăn cản cả.
Chỉ thấy trong hộp gỗ bày một gốc linh chi, chỉ là gốc linh chi này toàn thân đen nhánh, nếu chỉ là “hắc chi” thì không có gì đáng nói, đáng nói là từng đường vân của linh chi lại là màu đỏ thẫm như máu.
Đường vân màu đỏ rất mảnh chẳng khác nào sợi tóc, nếu như không phải góc độ thích hợp thì sẽ không phát hiện ra được. Ngoài ra thì gốc linh chi này rất xốp, giống như chứa đầy nước, nhưng một khi cầm nắm lại sinh ra cảm giác rắn chắc.
Bạch Linh Nguyệt thấy Thanh Thu đang quan sát liền lên tiếng giải thích.
“Đây là Hỏa Nham Chi, mùi vị giống với nấm thông thường lại ẩn chứa hỏa độc. Nếu như ăn vào thì không thể tiêu hóa hay đào thải mà tích tụ vào như than, tăng cường hỏa độc trong người cho đến khi hoàn toàn bị phát nhiệt mà chết”.
Nói xong Bạch Linh Nguyệt cười cười nói.
“Bất quá ta không cần lo lắng cái này, Dược Vương Điển có thể tiêu hóa hết, hỏa độc chính là thứ mà ta cần”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!