Chương 135: Chẳng phân tốt xấu
Lần đầu tiên đụng tới võ giả có thể làm cho nội lực nóng bỏng như vậy. Nội lực bình thường có một chút ấm áp nhưng còn lâu mới đạt đến hiệu quả nóng rực như vậy, va chạm liền có thể làm bỏng người khác.
Nhưng nghĩ đến Lý Đạo Linh có thể một chưởng đóng băng người khác thì liền không lấy làm kỳ quái. Xét cho cùng nội lực mang đến nóng cùng lạnh còn dễ hiểu hơn việc vận chuyển công pháp làm cho cơ thể nặng tựa ngàn cân cùng nhẹ nhàng như yến.
Nội lực của Thanh Thu cũng tự mang đến cảm giác mát lạnh, khẽ đảo qua liền xua tan nóng rát, bàn tay cũng không hề bị tổn thương. Dẫu gì hắn cũng đánh vỡ một lần giới hạn của thân thể, không luyện ra mình đồng da sắt nhưng cũng hơn hẳn người thường. Bình thường nhìn da mịn thịt mềm nhưng bên trong ẩn chứa lực lượng không nhỏ chút nào, một chưởng kia còn lâu mới đả thương được Thanh Thu.
Thanh Thu lạnh lùng nhìn đối phương, ngữ khí bất thiện hỏi.
“Ngươi lại là kẻ nào?”
Nam tử có mặt chữ điền, râu quai nón thưa thớt, mái tóc buộc gọn đầu đội mạt ngạch, thân mặc bộ quần áo thô. Lưng hùm vai gấu, cường tráng rắn rỏi. Nam tử cất tiếng vang trầm, lực lượng hùng hậu giống như chuông đồng nói.
“Trương Đạo An”.
Thanh Thu nghe vậy khẽ bật cười, rõ ràng là cười lại giống như châm chọc. Âm thanh của hắn vẫn lạnh lùng, nhưng mà ý châm chọc càng đậm, đậm đến vừa nghe liền hiểu ngay.
“Thì ra cái gọi là đại hiệp chính là không biết phải trái, tùy ý làm bậy mà đạt được, chỉ là hạng mua danh chuộc tiếng mà thôi”.
Cái tên Trương Đạo An ở vùng Thái Bắc này không phải tất cả mọi người đều biết, nhưng ngoại hiệu của hắn lại không ai không hay. Hắn chính là Thái Bắc Đại Hiệp, cũng chính là người phát thiếp mời anh hùng trong thiên hạ đến chuẩn bị thảo phạt “ma nữ”.
Trương Đạo An nghe được Thanh Thu châm chọc khiêu khích, làn da màu đồng liền biến thành màu đen, nắm tay bóp ra tiếng nổ vang dội. Hắn tức giận quát.
“Hồ ngôn loạn ngữ, ngươi muốn vô cớ ô danh Trương mỗ, càng là vô cớ hành hung đả thương người khác, thật sự chính là yêu nữ”.
Nói đến đây đã là muốn xuất thủ, Thanh Thu cũng không sợ đối phương, muốn đánh chưa chắc ai thua ai thắng. Nhưng mà Thanh Thu chợt nhớ đến tính toán của mình, liền nhanh chóng lên tiếng.
“Ô danh của ngươi? Vô cớ đả thương người? Ý ngươi nói chính là hắn sao?”
Thanh Thu chỉ về phía nam tử nửa nằm nửa ngồi ở bậc thanh, sau đó thản nhiên nói.
“Chẳng phân biệt được tốt xấu liền chạy đến chặn đường, không phải ngu ngốc chính là có mưu đồ. Bằng hữu của hắn quấy rối ta hắn không ra ngăn cản, khi bị đánh cũng không lên tiếng, xong xuôi mọi việc mới đứng ra. Loại người như vậy ta không giết hắn đã là nương tay, ngươi còn nói ta vô cớ đả thương người lại còn xuât thủ, chẳng phải không phân tốt xất thì là gì?”
Trương Đạo An không biết phản bác như thế nào, chỉ có thể cứng miệng nửa ngày mới nói.
“Người ta chỉ đi lên chào hỏi, ngươi lại hạ thủ nặng như vậy, chính là ác ý hành hung”.
Thanh Thu lạnh giọng nói.
“A? Chào hỏi? Cho nên theo ý của ngươi chính là dung mạo của bọn ta bị hắn quấy rối chính là đáng đời, muốn bị dùng vũ lực bắt đi cũng nên cam tâm tình nguyện? Mẹ ngươi bị nam tử vừa ý dùng một loạt thủ đoạn câu dẫn lẫn lừa gạt, mẹ ngươi vui vẻ đồng ý nên sinh ra ngươi hay sao?”
“Ngươi!”
Trương Đạo An bị nói đến tức giận muốn thổ huyết, người trên giang hồ mắng chửi người nào có ai lại nhắc đến cha mẹ của đối phương vào, thật sự chính là sự sỉ nhục to lớn.
Cho dù trước đó không có thù thì hiện tại cũng bị Thanh Thu nói đến ghi hận trong lòng, nội lực vận chuyển cuồn cuộn vung tay đánh tới. Lại không nghĩ tốc độ của Thanh Thu thật nhanh, chớp mắt đến trước mặt của hắn sau đó hai ngón tay kẹp lại điểm về cánh tay của Trương Đạo An.
Trương Đạo An đã vận nội lực nhưng chưa phát ra, bị Thanh Thu điểm một cái liền chặt đứt đường phát lực, chỉ có thể nhanh chóng lui lại để lấy khoảng trống, sau đó mới làm ra phản kích.
Nhưng mà Thanh Thu đã rút tay lại, chắp tay sau lưng nói.
“Này liền tức giận? Không phải ngươi nói chỉ đi lên chào hỏi thôi hay sao?”
Nơi này nhiều võ giả như vậy, tiếng nói của Thanh Thu lại không che đậy cho nên tất cả đều nghe rất rõ ràng. Nghĩ đến chuyện này chắc chắn sẽ bị truyền đi khắp giang hồ, Trương Đạo An tức giận đến muốn phun máu, lắp bắp nửa ngày không nói nên lời chỉ có thể run rẩy chỉ vào Thanh Thu.
Chết người nhất chính là đại đa số người ở đây đều biết Phùng Chí Bảo là người như thế nào, thành ra lời nói của Thanh Thu được càng nhiều người nhận đồng. Một khi sự việc truyền đi, sẽ càng truyền càng thái quá. Lúc đó thanh danh của Thái Bắc Đại Hiệp lại bị người nói là “không phân phải trái, ỷ thế hiếp người” kiểu gì cũng tung bay đầy trời.
Vừa nghĩ đến viễn cảnh kia, Trương Đạo An đã cảm thấy hai mắt tối sầm lại, hận không thể giết chết đối phương. Nhưng nếu hắn tiếp tục dồn ép, có trời mới biết được nữ nhân trước mặt sẽ nói ra lời lẽ kinh thiên gì nữa, thành ra hắn muốn tiến không được, mà lui càng không ổn.
Thanh Thu thấy đối phương không có chiến ý, hừ lạnh một tiếng.
“Nghe gió tưởng là mưa cũng dám xưng đại hiệp”.
Nói xong liền quay người ra hiệu Bạch Linh Nguyệt rời đi. Trương Đạo An không ngăn cản, cuối cùng vội vàng nhấc lên vị công tử kia rời khỏi Kim Ngư Khách Sạn. Hai vị đại cao thủ rời đi, toàn bộ tửu lâu mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, len lén bàn luận lên sự việc vừa rồi.
Rất nhanh toàn bộ tửu lâu bắt đầu náo nhiệt lên, đám tiểu nhị không biết từ lúc nào lại xuất hiện. Nến dọn dẹp liền dọn dẹp, nên phục vụ liền phục vụ.
Mà ở một bao sương riêng biệt, cửa sổ khẽ hé mở quan sát toàn bộ tình cảnh vừa rồi. Bàn ăn bên cạnh cửa sổ có hoa cỏ trang trí che lấp không nhìn rõ người ở bên trong.
Chỉ là trong phòng có ba nữ tử, hai người ngồi đối diện nhau, một người đứng ở phía sau tựa như thị nữ. Trên bàn cũng không bày đồ ăn hay rượu gì mà chỉ có một ấm trà nóng, hương trà nhẹ nhàng lan tỏa khắp phòng.
“Trước khi đi có phải cố ý liếc chúng ta một mắt hay không?”
Người đối diện lại chính là tiểu thư ở Thúy Vân Đình. Nàng nhẹ nhàng gật đầu một cái nhưng ngữ khí thản nhiên nói.
“Có lẽ đã phát hiện cho nên mới không đánh với Trương Đạo An, quả thật không dễ an bài cho lắm”.
Người ngồi đối diện với vị tiểu thư này nghe vậy mới rời tầm mắt trở về, thở dài nói.
“Ngươi không nên trêu chọc các nàng. Các nàng thật hung ác, thật sự dám hạ tử thủ”.
Tiểu thư nghe vậy không nói gì, trong mắt lấp lóe lại không có bất ngờ gì, chỉ ẩn chứa rất nhiều suy nghĩ phức tạp.
…
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt trở về phòng trọ, mặc dù không có người nào chặn lại hay theo dõi nhưng cả hai cũng không dừng lại, đồng thời vào phòng đóng cửa cẩn thận.
Thanh Thu lấy ra một hộp nhân sâm, bữa tối không ăn no liền có thể sử dụng thảo dược bù đắp lại, có thể vận chuyển công pháp nhanh chóng tiêu hóa thảo dược trở thành khí huyết, không cần lo lắng tạo thành điều bất lợi.
Bạch Linh Nguyệt cũng nhai nuốt một thanh nhân sâm, mùi vị chẳng ra sao cả nhưng dinh dưỡng hơn hẳn một bữa ăn no, dù gì cũng là nhân sâm có dược lực ba mươi mấy năm, dinh dưỡng vô cùng dồi dào.
Qua loa kết thúc bữa tối, Thanh Thu dùng khăn lau sạch bàn tay sau đó nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt nói.
“Chuyện hôm nay có chút kỳ quái, sắp tới có lẽ phải đối mặt với rắc rối rất lớn”.
Bạch Linh Nguyệt chỉ thản nhiên gật đầu, không cảm thấy có gì kinh ngạc hay hoảng loạn, cũng không thấy Thanh Thu hành xử như vậy có gì không đúng. Kỳ thực không phải Thanh Thu xúc động, hắn có thể âm thầm lơ đi sau đó xử lý việc trong âm thầm.
Nhưng hắn vẫn lựa chọn xung đột trực tiếp, thái độ có thể coi là phách lối thậm chí trực tiếp gây ra xích mích lớn với Phùng gia. Kỳ thực nếu không có người tính kế ở trong bóng tối thì Thanh Thu sẽ không hành xử như vậy.
Đã có một cái âm mưu tính kế đến đám người này, vậy thì tương lai sẽ có rắc rối quấn thân, Thanh Thu chỉ cần thuận theo âm mưu đạt được lợi ích sau đó nhanh chóng bứt ra rồi rời đi là được, dù sao hắn không có ý định ở lại nơi này lâu dài.
Về phần bọn hắn có thể thắng được âm mưu hay không thì chẳng liên quan gì đến Thanh Thu cả, bọn hắn thua vậy thì không còn có chuyện gì, bọn hắn thắng vậy thì phải xem đối phương có dám đuổi theo không bỏ hay không.
Chỉ cần chống đỡ mấy ngày, Phùng gia liền không có khả năng cuốn lấy hắn, chắc chắn sẽ bị phiền phức tìm đến cửa.
Mặc dù không biết Phùng gia có năng lực cỡ nào, nhưng có thể làm bá chủ một phần của tòa thành trì này thì trong nhà hẳn phải có võ giả nhất lưu. Nếu chỉ có một người thì không đủ gây sợ, nếu có hai ba người thì Bạch Linh Nguyệt sẽ khá nguy hiểm.
Đừng nhìn ở thành Hoàng Liên nhiều võ giả nhất lưu như vậy, vị trí của thành Hoàng Liên tương đối đặc thù, tính toán một chút có thể coi như quanh quẩn khu vực trung tâm của toàn bộ đại lục này. Vị trí đắc địa như thế thì Lạc gia mới lựa chọn chuyển đến, mạnh mẽ chiếm cứ một vùng để phát triển.
Phải biết Lạc gia truyền thừa cực kỳ lâu đời, không có ngàn năm cũng phải bảy tám trăm năm mới khiến cho gia tộc có nội tình để bồi dưỡng nhiều võ giả nhất lưu.
Về phần Lý gia cùng Hà gia cũng truyền thừa trên dưới bốn trăm năm, hai bên vừa hợp tác vừa cạnh tranh mới thúc đẩy lẫn nhau lớn mạnh, đến thế hệ này đạt đến đỉnh điểm mới làm cho mỗi nhà đều có sáu bảy vị võ giả nhất lưu, không phải gia tộc khác trên giang hồ có thể so sánh được.
Cho nên sức mạnh của Phùng gia thế nào khó mà so sánh, nhưng tuyệt đối không vượt qua ba vị võ giả nhất lưu, nếu không thanh danh sẽ truyền xa hơn cả Tri Kiếm Phái mới phải.
Nghĩ như vậy, muốn phòng ngừa chu đáo, Thanh Thu liền không chần chờ mà hạ quyết định.
…
p/s: Hôm qua mưa lũ kiểu gì toàn tuyết wifi cả tỉnh mất internet luôn mà :”) hicc nay mới đăng chương được!!!
p/s: Cầu đề cử!!!