Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tan-the-tinh-tinh-ta-co-mot-cai-khe-uoc-thu-quan-doan

Tận Thế Tinh Tinh: Ta Có Một Cái Khế Ước Thú Quân Đoàn

Tháng 2 3, 2026
Chương 1517: Hắc Long thi thể Chương 1516: Mộc tộc 2586 văn minh trung cấp
ta-my-nu-bang-son-lao-ba

Ta Mỹ Nữ Băng Sơn Lão Bà

Tháng mười một 24, 2025
Chương 4297 chương đại kết cục hạ Chương 4296 chương đại kết cục bên trong
tay-du-diet-ta-ca-nha-ta-tra-nguoi-vo-luong-luong-kiep.jpg

Tây Du: Diệt Ta Cả Nhà, Ta Trả Ngươi Vô Lượng Lượng Kiếp

Tháng 1 30, 2026
Chương 271: Diệt ta Thí Thiên nhất mạch, ngươi cũng xứng? Chương 270: Thiên Đình huyết chiến, thần bảng Khốn Long!
do-thi-toi-cuong-cuong-te.jpg

Đô Thị Tối Cường Cuồng Tế

Tháng 1 22, 2025
Chương 1502. Một nhà đoàn tụ Chương 1501. Rốt cuộc xuất hiện
tan-thoi-la-vong-nguoi.jpg

Tần Thời La Võng Người

Tháng 1 24, 2025
Chương 124. Lời cuối sách một Chương 123. Không phụ phương hoa
eddb7409c593b600a97cfc87e515a094

Hồng Hoang Chi Vận Mệnh Ma Thần

Tháng 1 15, 2025
Chương 502. Vũ trụ sinh ra Chương 501. Điên cuồng La Hầu!
thien-phu-thuc-tinh-can-quet-tu-tieu-bo-khoai-bat-dau.jpg

Thiên Phú Thức Tỉnh: Càn Quét Từ Tiểu Bổ Khoái Bắt Đầu

Tháng 2 1, 2026
Chương 315: điều tra Chương 314: ám lưu hung dũng
vo-hiep-bat-dau-kim-cuong-bat-hoai-mot-duong-day-ngang.jpg

Võ Hiệp: Bắt Đầu Kim Cương Bất Hoại, Một Đường Đẩy Ngang

Tháng 2 4, 2025
Chương 526. Một chưởng kết thúc, đánh xong kết thúc công việc Chương 525. Hồng Hoang
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 134: Khó nhằn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 134: Khó nhằn

Mười mấy hộ vệ lập tức từ các tầng chạy đến, bao vây tầng hai của tửu lâu, đeo đao mang gậy một bộ dáng hung thần ác sát.

Thanh Thu quét mắt một vòng, đám người này vậy mà đều là võ giả nhập lưu, trong đó thậm chí có hai võ giả nhị lưu, chỉ làm hộ vệ đã coi như đội ngũ rất mạnh mẽ.

Nếu như có chừng năm sáu võ giả nhị lưu thì còn có khả năng uy hiếp được võ giả nhất lưu, chứ đội hình mười mấy võ giả này chỉ có thể kéo dài chút thời gian, gây ra rắc rối mà thôi.

Càng đừng đề cập đến Thanh Thu không phải võ giả nhất lưu bình thường, Bạch Linh Nguyệt thì có thể dùng một chiêu giết một người, bất luận là nhị lưu vẫn là nhất lưu.

Cho nên cả hai đều ung dung không kinh hoảng, lạnh nhạt quan sát, nhìn đám người tập hợp vào với nhau.

“Bắt lại cho ta”.

Phùng Chí Bảo vỗ vỗ quạt xếp ra lệnh, không thể lừa gạt được đến can tâm tình nguyện thì dùng sức mạnh, gặp phải chống cự cũng coi như tình thú, có cảm giác đặc biệt.

Chuyện như thế này Phùng Chí Bảo đã làm không ít, mỗi lần đều có thu hoạch khác biệt, trải nghiệm đều rất tuyệt vời cho nên đối với đêm nay hắn vẫn giữ vô hạn chờ mong.

Hiện tại thái độ kiêu ngạo như vậy, miệng lưỡi sắc bén như vậy thì lát nữa trên giường phải để đối phương cầu xin tha thứ mà không được, miệng lưỡi cũng phải phát huy lợi hại mới có thể hạ hỏa.

Trong đầu vô hạn huyễn tưởng, Phùng Chí Bảo thậm chí không kiềm chế được lại nuốt một ngụm nước bọt.

Ầm ầm!

Phùng Chí Bảo chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên sau đó là bóng tối bao trùm, hai chân cách mặt đất, nửa người mất trọng lượng trong khi trước mặt thì bị vật nặn đè ép.

Sau đó là một cỗ lực lượng to lớn từ lưng của hắn truyền đến, giống như muốn làm cho cả cơ thể của hắn vỡ tan thành từng mảnh. Hai thân thể chồng lên nhau đè sập nửa bức tường của tửu lâu, nếu không phải cột trụ chống đỡ thì cả hai đã xuyên ra một lỗ hổng chứ không phải bị cản lại ở đây.

Liên tiếp mấy tiếng nổ vang, mười mấy võ giả chỉ cần bước vào phạm vi hai thước quanh bàn ăn liền bị đánh bay, có người thì bị đánh vào trong vách tường, có người xui xẻo hơn liền bay qua lan can rơi xuống tầng một.

Chỉ trong chốc lát mười mấy võ giả chỉ còn hai ba người đứng trước mặt Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt. Không phải bọn hắn mạnh đến thế nào mà bởi vì bọn hắn lưỡng lự chưa kịp xuất thủ, đám người vọt lên trước đều bị đánh bay hết cho nên chỉ còn sót lại bọn hắn.

Thanh Thu xuất thủ còn tốt, nội lực ngưng tụ thành roi đánh bay đám người mà thôi, mặc dù lực lượng mạnh đến không ít người bị đánh phun máu gãy xương nhưng ít nhất bảo vệ lại nửa cái mạng.

Có hai tên không có mắt lao về phía Bạch Linh Nguyệt liền không may mắn như vậy, trực tiếp bị Bạch Linh Nguyệt đá bay, hiện tại toàn thân đã tím tái sùi bọt mép, hù dọa một đám khách nhân vội vàng tránh xa.

Thông qua nội lực đánh vào thân thể người khác còn chưa làm được chết ngay lập tức nhưng cũng đánh mất sức chiến đấu một cách rõ ràng.

Mười mấy người không ai chịu được đến chiêu thứ hai, rất hời hợt mà bị người đánh hạ, trong đó hộ vệ đầu tiên là Thanh Thu cố ý đánh về phía Phùng Chí Bảo. Quả nhiên công phu của đối phương chẳng ra sao cả, hoàn toàn không kịp phản ứng mà bị cuốn bay vào tường.

Mặc dù phiền phức không lớn nhưng bữa cơm này lại không thể tiếp tục ăn được nữa, thật là chưa kịp no bụng. Không giống với mấy lần trước còn kịp nửa bữa ăn, lần này thì Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt vừa mới ngồi ăn không bao lâu, đúng là làm người ta phiền lòng.

Ban đầu Thanh Thu dự định bỏ qua mấy tên hộ vệ này cho nên bọn hắn mới có thể còn đứng ở đây, nhưng mà phiền lòng nổi lên, Thanh Thu liền phất thất tay, nội lực hóa thành một chiếc roi đánh vào trên mặt bọn hắn, đem bọn hắn đánh bay ra ngoài.

Hắn không được thoải mái, vậy thì ai cũng đừng thoải mái.

Thanh Thu bước ra mấy bước, đi đến gần vị trí của Phùng Chí Bảo. Mặc dù bị đánh bay nhưng Phùng Chí Bảo không phải bị tấn công trực tiếp, ngoại trừ hơi đau một chút thì không bị tổn thương gì, nhìn vào hơi chật vật mà thôi.

Vừa mới đẩy ra hộ vệ bị đánh chết ngất, còn chưa kịp đứng dậy thì Thanh Thu liền đi đến, nhấc chân đạp mạnh liền đem đầu của đối phương dẫm vào trong sàn nhà. Sàn gỗ khó mà chịu được lực lượng to lớn liền gãy vỡ tan tành, đập ra không thiếu máu tươi trộn lẫn trong răng môi.

Mặc dù không hạ tử thủ nhưng một cước dẫm xuống đủ để Phùng Chí Bảo đau đớn rất lâu mới có thể lành lặn được. Mũi chân xoay chuyển nhẹ nhàng hất về phía trước, trực tiếp đá gãy mấy cây xương sườn của Phùng Chí Bảo, đồng thời để hắn bay xa bốn năm thước, trực tiếp rơi xuống sần tầng một.

Thanh Thu xoay người phủi phủi tay, cất giọng lạnh lùng nói.

“Tửu lâu chính là làm ăn như vậy sao?”

Để mặc khách nhân bị quấy rối, Thanh Thu lên tiếng đòi thuyết pháp rất hợp lý. Nhưng mà toàn bộ tửu lâu đã sớm bị động tác của hắn dọa đến lặng ngắt như tờ, toàn bộ ánh mắt đều tập trung đến nhưng không dám nói lời nào.

Chủ quán cũng không dám ló đầu ra, tiểu nhị đều ẩn nấp ở từng góc rẽ im thin thít. Thanh Thu không biết Kim Ngư Khách Sạn này là sản nghiệp của Phùng gia, lúc này chủ quán đa sớm cho người đi mật báo, đồng thời triệu tập nhân thủ.

Dám đánh thiếu gia ở trong “nhà người ta” thật sự chính là đến trước mặt khiêu khích. Thấy không có người nào đáp lại, Thanh Thu không khỏi mắng một câu.

“Một đám không biết sống chết”.

Nói xong liền muốn dẫn Bạch Linh Nguyệt rời đi, không nghĩ đến lúc này liền có một vị công tử đi từ bậc thang tầng ba xuống, tướng mạo không tệ lắm, khí chất vậy mà có mấy phần tương tự với Phùng Chí Bảo. Thậm chí có khả năng rất lớn là Phùng Chí Bảo đi bắt chước người này, bởi vì khí chất của đối phương tự nhiên hơn Phùng Chí Bảo nhiều.

Người này không có phe phẩy quạt xếp, bộ dáng tương đối đường hoàng, chỉ là nụ cười treo trên mặt để cho Thanh Thu có cảm giác rất giả dối, tựa như “tiếu diện hổ” cảm giác thật không tốt.

Nam tử này tiến đến cách Thanh Thu một khoảng, không dám tiếp cận quá gần liền nói.

“Vị cô nương này, ngươi hùng hổ dọa người như vậy không tốt lắm đâu. Lại còn đả thương người thì không thể cứ tính như vậy”.

Thanh Thu lạnh nhạt liếc đối phương một cái, thản nhiên hỏi.

“Tên kia là bằng hữu của ngươi?”

Nam tử thấy vậy, chắp tay nói.

“Tại hạ Đặng Bách Xuyên”.

Thanh Thu gật đầu, không mặn không nhạt bình phán một câu.

“Cùng rác rưởi làm bạn cũng không xê xích gì nhiều”.

Nói xong muốn đi qua cửa để từ hành lang trở về phòng trọ, không nghĩ đến nam tử kia còn rất dũng, vậy mà cản đường của Thanh Thu, giống như muốn làm rõ chuyện đến cùng.

Thanh Thu lạnh lùng nói.

“Chớ có cản đường”.

Nam tử kia lại rất ung dung đáp lời.

“Vị cô nương này vẫn phải thật tốt nói chuyện mới được, nơi này cũng không thể vô pháp vô thiên đâu. Các đồng đạo giang hồ hẳn rất sẵn lòng bênh vực chuyện bất bình”.

Thanh Thu không hiểu nhưng không có ý định đi hiểu, phất tay áo một cái trực tiếp đánh vào trên người đối phương. Hiện tại khoảng cách đôi bên đã thu hẹp lại chỉ hơn hai thước, cho nên nội lực của Thanh Thu đánh thẳng vào trên người nam tử.

Người giang hồ có bênh vực chuyện bất bình hay không là chuyện của bọn họ, hắn đứng gầy như vậy là sợ Thanh Thu không kịp đánh đến đối phương hay sao. So với tên ngu xuẩn kia thì kẻ bên ngoài cười gian, trong lòng đầy ý nghĩ xấu càng đáng ghét hơn, Thanh Thu hạ thủ càng nặng.

Nội lực từ bàn tay phóng ra ngoài, nội lực ngoại phóng làm cho không khí chợt lạnh xuống. Lực lượng khổng lồ xông thẳng ra, giống như một con trâu đâm vào lồng ngực của mình, nam tử chỉ cảm thấy buồn bực xông đến sau đó cơ thể liền bay ngược ra ngoài, va vào trên bậc thang đập ra từng tiếng kẽo kẹt.

Nam tử phun ra một ngụm máu, xương sườn cũng nứt gãy không ít, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt, muốn nói gì cũng không mở miệng được.

Lúc này đột nhiên có một tiếng quát truyền đến.

“Yêu nữ to gan! Chớ có ngông cuồng!”

Âm thanh đầu tiên còn ở rất xa, cho đến câu chữ cuối cùng thì tiếng xé gió đã sát bên tai. Thanh Thu không cần suy nghĩ liền xoay người đánh ra một chưởng, cùng với chưởng lực của người vừa đến va chạm thẳng vào nhau.

Một tiếng nổ như sấm vang, cả gian tửu lâu giống như khẽ rung một cái, mặt sàn dưỡi chân Thanh Thu liền có vết nứt trải rộng. Mà nam tử vừa mới tung ra một chưởng liền bị đánh lui lại hai ba thước mới chạm chân xuống đất, sắc mặt không che giấu được kinh ngạc.

Thanh Thu rút tay trở về, từ lòng bàn tay truyền đến cảm giác đau rát làm cho hắn khẽ nhíu mày một cái. Vừa rồi đối chưởng làm cho hắn có cảm giác như đánh vào trên một tấm sắt nóng, rõ ràng chưởng lực của đối phương không tầm thường, ít nhất cũng là một môn tuyệt học.

Lực lượng của đối phương lại không kém, chưởng vừa rồi Thanh Thu chỉ dùng sáu phần lực lượng lại chỉ có thể cân sức ngang tài, hiểu nhiên đây là một võ giả nhất lưu, hơn nữa còn không phải võ giả tầm thường mà là có tuyệt học trong tay.

Là một đối thủ khó nhằn.

…

p/s: Cầu đề cử!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tram-lai-dot-pha.jpg
Trẫm Lại Đột Phá
Tháng 4 2, 2025
ky-nang-thien-phu-cua-ta-bien-di-roi
Kỹ Năng Thiên Phú Của Ta Bị Biến Dị
Tháng 1 6, 2026
cao-vo-tan-hon-ngay-dau-tien-ban-thuong-hon-don-than-the.jpg
Cao Võ: Tân Hôn Ngày Đầu Tiên, Ban Thưởng Hỗn Độn Thần Thể
Tháng 1 17, 2025
sat-phat-thanh-to.jpg
Sát Phật Thánh Tổ
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP