Chương 133: Phùng Chí Bảo
“Làm phiền hai vị tiểu thư, công tử nhà ta cho mời”.
Mới ngồi không bao lâu liền có một người đến chắp tay chào hỏi, lời nói nghe rất khách khí nhưng thái độ hơi kiêu căng, giống như muốn nói “các ngươi biết điều thì mau di chuyển”.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt liếc nhau một cái, trong mắt Thanh Thu thì toát ra vẻ bất đắc dĩ. Không phải vì ai đó cho mời mà là một bữa ăn bị người làm phiền, không được yên ổn.
Trước kia người ta làm phiền bữa ăn đều phải lâm vào chém giết, mất hết khẩu vị. Lần này có vẻ không phải tìm đến chém giết mà bởi vì ngoại hình mà đến, chẳng biết vì lý do gì, vẫn rất mất khẩu vị.
Bạch Linh Nguyệt thì không có phiền lòng, chỉ là lạnh nhạt hỏi.
“Công tử nhà ngươi? Ai vậy?”
Người này có lẽ là gia đinh, nghe Bạch Linh Nguyệt hỏi liền ưỡn thẳng sống lưng đáp.
“Hai vị có lẽ vừa mới đến thành Thái Lộc cho nên có điều không biết, công tử nhà ta chính là đại thiếu gia nhà họ Phùng, toàn bộ thành trì này không ai mà không cho thiếu gia mấy phần mặt mũi”.
Bạch Linh Nguyệt buông đũa, nhếch nhếch miệng nói.
“Thì ra là người có thân phận, chẳng trách vô lễ như vậy, quấy rầy nhã hứng của người khác”.
Bị Bạch Linh Nguyệt nói như vậy, gia đinh vô cùng tức giận, sắc mặt lạnh xuống quát.
“Ngươi! Dám vọng nghị công tử nhà ta, thật đúng là không biết điều”.
Cơ thể tức giận đến run rẩy, giống như muốn động thủ với Bạch Linh Nguyệt, không rõ là muốn đánh hay là bắt đi. Bạch Linh Nguyệt tất nhiên không sợ, hăng hái nhìn xem đối phương, chỉ chờ đối phương động thủ mà thôi.
Nhưng mà lúc này có một âm thanh vang lên, cắt đứt không khí căng thẳng.
“A Phúc, không được vô lễ”.
Từ đầu cầu thang đi xuống một nam tử, cẩm y không che được bụng của hắn, mạt ngạch không bó được hai má của hắn. Người biết ăn nói sẽ khen hắn phúc hậu, người thẳng tính sẽ nói hắn béo, so với người bình thường thì béo gấp hai lần.
Không những béo mà còn lùn, võ giả không xưng được “nam nhi tám thước” thì cũng không xê xích gì nhiều, đây đường đường võ giả nhập lưu lại chỉ cao có một thước năm kèm theo cân nặng hơn trăm cân, thật sự không chê không được.
Người này còn không tự biết lấy mình, vừa bước xuống bậc thang vừa phe phẩy quạt xếp, bày ra một bộ dáng tự cho là anh tuấn tiêu sái, hai mắt như hạt đậu lại nhìn chằm chằm Bạch Linh Nguyệt, khóa chặt vào vị trí nhạy cảm.
Giả bộ “phiên phiên giai công tử” khoan thai đi đến thực tế bước chân phù phiếm không giống người luyện võ, thật sự không muốn nhìn nhiều.
Đi đến gần bàn ăn, khẽ vỗ quạt vào lòng bàn tay trái, thu quạt nhưng không phải chắp tay mà một tay nắm nan quạt một tay cầm cán quạt, cười nói.
“Gia đinh không hiểu chuyện mong hai vị lượng thứ. Tại hạ Phùng Chí Bảo, không biết có thể mượn một chén rượu để tạ lỗi hay không?”
Lúc này hắn lại “giật mình” nhận ra trên bàn không có rượu, xoay người về phía lan can nhìn xuống đại sảnh cùng phía bên bên kia của giếng trời, lớn tiếng hỏi.
“Không biết có vị bằng hữu nào có thể cho Phùng mỗ mượn một chén rượu hay không?”
Tửu lâu vốn tương đối ồn ào nhưng lời nói của Phùng Chí Bảo vốn không nhỏ, lại thêm danh tiếng của hắn cho nên khi nói xong, toàn bộ tửu lâu liền lặng ngắt trong giây lát.
Sau đó là vô số tiếng hò reo.
“Thì ra là Phùng đại thiếu gia, một chén rượu có là gì, tại hạ xin mời”.
“Ha ha, thì ra là Phùng đại thiếu gia, tại hạ ngưỡng mộ đã lâu, chén rượu này xin mời ngài”.
“Tiểu nhị, đưa rượu lên!”
“…”
Trong lúc nhất thời giống như thanh danh vang dội toàn trường mà Phùng Chí Bảo hóa thân thành nhân vật chính của cả tòa tửu lâu. Đồng thời rất nhiều người sẵn sàng tặng rượu. Nhưng mà có người hành động nhanh hơn bọn hắn. Chỉ thấy ở phía đối diện, cách một cái giếng trời có nam tử áo xanh cũng đang ngồi uống rượu liền bưng một cái chén ngọc, nhẹ nhàng bắn ra ngoài, nhắm thẳng Phùng Chí bảo.
Chén rượu kèm theo âm thanh truyền đến.
“Phùng công tử tiếp lấy”.
Âm thanh vừa đến thì chén rượu cũng đến nơi, không giống như là mời rượu mà càng giống như phá đám. Nhưng mà Phùng Chí Bảo không kinh không sợ, quạt xếp khẽ bày ra đỡ lấy ly rượu.
Cánh quạt cùng nan quạt khẽ cong lại đỡ ngang chén rượu, Phùng Chí Bảo xoay tròn một vòng tại chỗ tháo đi lực lượng của chén rượu, tay trái đã đỡ lấy đáy ly, mặt rượu hơi rung rinh một chút nhưng không có giọt nào chảy ra ngoài, đón đỡ một cách vững vàng.
Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh chỉ trong vòng mười mấy giây, nối tiếp mượt mà như tơ lụa, tầng tầng như sóng vỗ, thể hiện trọn vẹn chuyển đổi từ danh vọng đến thực lực của Phùng Chí Bảo.
Ngoại hình không tốt nhưng khí nhiều năm rèn luyện ra được, không thể không nói trải qua một loạt quá trình thể hiện, Phùng Chí Bảo có thể lưu lại ấn tượng rất tốt với bất cứ nữ tử bình thường nào.
Từ hiện thân quở trách gia đinh, lời nói ôn tồn lễ độ, thanh danh vang dội người người nể mặt cùng với thực lực “phi phàm”. Một loạt quá trình có thể gọi là “liên chiêu” đủ để đánh cho người ta choáng váng đầu óc.
Nhưng mà ai bảo ngồi ở bàn ăn là hai võ giả mạnh hơn hắn nhiều lần cơ chứ. Bất kể là ánh mắt không có hảo ý hay là người ném chén rượu kia đã căn chuẩn lực lượng đều không thể qua mắt được các nàng.
Phùng Chí Bảo chỉ phụ trách bắt lấy ly rượu một cách thật đẹp mắt mà thôi, động tác kệch cỡm, bước chân phù phiếm hoàn toàn không có tác dụng tháo bỏ lực lượng.
Một chút chiêu thức vụng về, sao qua mắt được Tri Nhân Quyết, càng không cần đề cập đến Thanh Thu có động thái thị lực mạnh hơn hẳn thường nhân.
Diễn kích kệch cỡm mà thôi.
Không biết trong lòng Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đã đưa ra kết luận cho mình, Phùng Chí Bảo tiếp tục biểu diễn. Lớn tiếng nói một câu đa tạ, sau đó Phùng Chí Bảo xoay người nâng chén nói với Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt.
“Tại hạ mượn chén rượu này tạ lỗi với hai vị cô nương”.
Nói xong uống cạn chén rượu, tiểu nhị lúc này liền bưng ấm ngọc đựng rượu lên, nhanh chóng rót rượu cho Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt. Hiển nhiên đã nhận được chỉ điểm của Phùng Chí Bảo.
Thanh Thu cũng buông đũa xuống, đã xem một hồi biểu diễn đặc sắc nhưng tiếp theo chính là rắc rối dính đến hắn. Nếu như chỉ là người đứng xem thì Thanh Thu rất sẵn lòng bỏ ra thời gian, nhưng mà bị cuốn vào rắc rối thì không tốt chút nào.
Thanh Thu lắc lắc ngón trỏ, lạnh nhạt nói.
“Lời tạ lỗi này ta nhận, ngươi có thể đi”.
Phùng Chí Bảo bị lời nói này giật mình, chưa bao giờ nghĩ đến sẽ bị đáp lại như thế, bàn tay lắc một cái kém chút liền bóp nát chén rượu. Kém chút ở đây chính là kém về lực lượng, dù có là chén ngọc rất mỏng thì Phùng Chí Bảo không vận dụng toàn lực rất khó mà bóp nát được.
Dưới cơn nóng giận thì Phùng Chí Bảo chỉ bộc phát mấy phần lực lượng mà thôi, dù sao căn cơ của đối phương bạc nhược như vậy, sao có thể trong cơn nóng giận trở nên mạnh hơn.
Gia đinh phía sau tức giận đến sắc mặt trở nên tái xanh, bộ dáng rất giống muốn nhảy lên cắn người ngay lập tức. Phùng Chí Bảo cũng âm trầm, giọng nói trở nên lạnh lùng hỏi.
“Cô nương đây là có ý gì? Coi thường Phùng mỗ đúng không?”
Thanh Thu cong ngón tay búng bay chén rượu, chén rượu xuyên thẳng qua giếng trời đánh về bàn phía đối diện. Không phải nhắm vào người mà đánh thẳng vào bàn thức ăn.
Bàn gỗ vững chắc giống như bị cả một con trâu va chạm vào, trong chớp mắt liền vỡ tan tành, gãy gập vào bên trong, mảnh vụn cùng thức ăn bắn ra bốn phía, tiếng nổ vang làm cho toàn trường lặng ngắt như tờ.
Không gian lặng ngắt làm cho lời nói của Thanh Thu trở nên vô cùng vang vọng rõ ràng.
“Hiện tại ngươi có thể xéo đi được rồi”.
Ừng ực!
Phùng Chí Bảo vô ý nuốt một ngụm nước bọt, hai chân run run muốn lui lại, nhưng có gia đinh chống đỡ ở phía sau lại làm cho hắn không lui được, chỉ có thể nhấc chân lên lại đặt xuống.
Sau đó là vô biên xấu hổ cùng tức giận tràn đến, sắc mặt vừa đỏ vừa xanh, thẹn đến bốc khói. Phùng Chí Bảo nghiến chặt răng, thịt mỡ hai bên má xô vào với nhau ép đến đôi mắt trở nên càng nhỏ bé, lộ ra vô cùng dữ tợn.
Hắn quát lớn.
“Rất tốt! Đã ngươi không nể mặt, vậy chớ trách ta động thủ!”
“Người đến, bắt các nàng lại cho ta!”
…
p/s: Cầu đề cử!!!