Chương 132: Thành Thái Lộc
Đông Tuyết Tương càng uống càng lạnh nhưng không thương đến thân thể, đơn giản là để người ta hạ nhiệt thôi, sẽ không bị đông cứng. Thậm chí cảm giác mát lạnh kích thích da thịt cùng đầu óc cũng mang đến cảm giác rất đặc biệt, ít có loại rượu nào làm được.
Cuối cùng tin tức gì cũng không nghe ngóng được, uống hết mười mấy bình Đông Tương Tuyết liền trở về phòng nghỉ. Lấy võ công của hai người thì uống bằng đó mới chỉ có cảm giác nhẹ mà thôi, còn chưa chếnh choáng. Cùng lắm làm làm việc hơi xung động chứ không thể nói là say được.
Đồng thời nếu vận chuyển công pháp cố ý xua tan hơi rượu thì có thể trở về trạng thái đỉnh phong ngay lập tức. Nhưng thưởng thức rượu, thưởng thức một chút cảm giác rượu mang đến, vận công xua tan hơi men thì còn uống làm gì.
Thả lỏng cả thể xác cùng tinh thần, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt không có nói chuyện quá nhiều, đơn thuần nằm ở trên giường nhìn về phía trần nhà, ánh mắt mông lung.
Không biết qua bao lâu, Bạch Linh Nguyệt đột nhiên nói.
“Kỳ thực chúng ta không cần phải bị kéo vào chuyện này đúng không”.
Thanh Thu im lặng một chút không nói gì, kỳ thực tránh đi đối phương giống như khi tránh đi Tri Kiếm Phái không phải không được. Phiền phức theo sau chỉ cần rời xa vùng Thái Bắc liền không có gì đáng sợ. Thậm chí Thanh Thu còn biết mấy năm nữa giang hồ sẽ loạn cả lên, chuyện của bọn hắn liền trở thành vụn vặt.
Nhưng mà có ai lại cam tâm bản thân bị oan uổng đâu, Thanh Thu nhẹ nhàng nói.
“Yên tâm, muốn oan uổng chúng ta không phải chuyện đơn giản như vậy. Muốn đạp chúng ta để giương danh cũng không thể cứ tính như vậy”.
Bạch Linh Nguyệt nheo mắt lại, giống như con mèo được vuốt ve đến thoải mái, trong lòng ấm áp. Từ nhỏ nghe đến rất nhiều lời đồn đoán ác ý, lần đầu tiên có người để tâm đến oan uổng của nàng.
Tất nhiên không phải chỉ mình nàng bị oan uổng, nhưng đúng là cảm giác rất khác biệt. Cho dù năm xưa cha nàng cùng với gia a cũng không mang lại cảm giác này, bọn hắn có thấu hiểu lại chưa từng hành động bảo vệ nàng.
Không phải Bạch Linh Nguyệt trách móc, nàng chỉ hiểu rõ sự xúc động của mình sinh ra ở đâu mà thôi. Bạch Linh Nguyệt hơi nhích đầu lại gần Thanh Thu, mặc dù là đang ngằm nhưng khẽ nghiêng đầu liền tựa lên bờ vai của Thanh Thu, nhẹ nhàng cọ xát giống như đang làm nũng.
Thanh Thu hơi nghiêng đầu chỉ thấy được đỉnh đầu tóc đen, thấy Bạch Linh Nguyệt chỉ khẽ dựa đến thôi thì hắn không phản ứng gì, yên lặng một hồi sau liền không biết đã thiếp đi từ lúc này.
Cả hai yên ổn liền chìm vào giấc ngủ.
…
Thúy tụ hiểu vân hoành, hồ quang nhất kính minh.
Bên trong Linh Trúc Viên, gió thu mang se lạnh, hoa cỏ không rộn ràng. Bên trong Thủy Vân Đình đang ngồi một nữ tử tự mình bày bố một bàn tướng, không phải bày binh bố trận như thông thường mà có đại bộ phận quân cờ lật úp, chỉ có mấy quân cờ là ngửa lên, phân bố kỳ dị.
Thị nữ từ phía sau lấy ra áo lông nhẹ nhàng khoác lên vai của thiếu nữ, quan tâm nhắc nhở.
“Tiểu thư coi chừng trời lạnh”.
Thiếu nữ ho khan hai cái, sắc mặt tái nhợt, thân hình như liễu rủ trong gió, xanh xao mỏng manh bất cứ lúc nào cũng có thể đổ gục. Điều chỉnh lại áo choàng, thiếu nữ lại hỏi thăm thị nữ.
“Mọi chuyện chuẩn bị thế nào rồi?”
Thị nữ đứng sang một bên, cung kính nói.
“Hai nữ nhân kia hôm nay đã vào ở Kim Ngư Khách Sạn, có lẽ mấy ngày tới đối phương sẽ xuất hiện ở rừng đào”.
Lạc cạch!
Thiếu nữ nhẹ nhàng di chuyển hai quân cờ, sau khi lật lên vậy mà một xe một pháo, đều là binh chủng cường đại. Một đợt tung hoành quấy loạn toàn bộ sân đối thủ. Thiếu nữ nhẹ nhàng nói.
“Không nghĩ đến các nàng thật sự dám đến, quả thật không tầm thường. Như vậy mới càng có khả năng thành công”.
Thị nữ ấp úng một chút, vô vàn xoắn xuýt ở trong lòng, cuối cùng mới hỏi.
“Tiểu thư, làm như vậy…rất có thể khiến hai người kia trả thù…”
Thiếu nữ gõ gõ ngón tay vào quân cờ, lạnh nhạt nói.
“Không sao, Phùng gia không phải dễ đối phó, các nàng chưa chắc đã thoát thân được”.
Có điều mà thiếu nữ không nói, nếu như các nàng có thể thoát thân thì có làm sao. Không nói đến kế hoạch của nàng vô cùng kín đáo, rất khó có khả năng bị phát hiện. Cho dù bị phát hiện cũng chẳng có vấn đề gì, chỉ cần kế hoạch có thể thành công vậy thì mọi chuyện đều không tiếc.
Nghĩ trong lòng như vậy nhưng mặt ngoài không biểu thị gì, nữ tử phân phó thị nữ.
“Tên mập kia bị cấm túc đủ lâu rồi, nên để cho tiểu tử Đặng gia mời khách một phen. Để Lan Hương sắp xếp thời gian trống, có thể đánh đàn trợ hứng”.
Thị nữ chắp tay cúi đầu cung kính vâng một cái, không nghi ngờ hay phỏng đoán gì, mệnh lệnh của tiểu thư chỉ cần chấp hành là được. Nhiều năm chấp hành đã trở thành bản năng, đồng thời cũng kiểm chứng rằng mệnh lệnh của tiểu thư luôn đúng, không thể nghi ngờ.
Cứ như vậy một loại đám người không đáng chú ý, đủ loại thân phận bắt đầu hành động, tỏa khắp thành trì giống như những con nhệ nhỏ dệt thành một cái lưới lớn. Mỗi người chỉ phụ trách một chi tiết, cho nên kế hoạch tổng thể thế nào cũng không biết được. Chỉ khi sự việc thành công mới suy đoán được một chút.
…
Sơ tinh đạm nguyệt, phong du yểu yểu.
Nghỉ ngơi cả một buổi chiều, cho đến khi tỉnh lại Thanh Thu liền thấy Bạch Linh Nguyệt đầu tựa vào vai mình, một tay vòng qua eo, hết sức thân cận.
Bình thường các nàng đều nằm yên tại chỗ, tuy rằng chung giường nhưng không phải đắp chung một chăn, ngoại trừ vai kề vai thì không có đụng chạm quá nhiều. Hoàn toàn không giống như ngày hôm nay.
Tất nhiên Thanh Thu không có nảy ra suy nghĩ kỳ lạ gì, nằm ngủ cựa quậy một chút không phải rất khác người, trái lại nằm ngủ yên tĩnh như bọn hắn mới là điều không thường gặp.
Cả gian phòng nghỉ tối om, cửa sổ không mở, cửa chính đóng chặt, ánh đèn bên ngoài cũng không thể soi sáng vào trong được. Thanh Thu lưỡng lự một chút quyết định nằm im, không quấy rầy Bạch Linh Nguyệt nghỉ ngơi.
Nhưng mà có thể là hơi thở của hắn thay đổi nhịp độ, Bạch Linh Nguyệt rất nhanh liền tỉnh lại. Cũng không có tỏ ra kinh ngạc hoảng loạn gì, rất bình thản thu tay xoay người sau đó ngồi dậy, ánh mắt mông lung nhìn về phía Thanh Thu.
Khi thấy được đôi mắt trong suốt sáng ngời, Bạch Linh Nguyệt hỏi.
“Chúng ta ngủ đến lúc nào rồi?”
Thanh Thu thật sự nhìn thấy một chú hào quang màu tím trong đồng tử của Bạch Linh Nguyệt, đôi mắt tuyệt đẹp này thật sự phát sáng trong bóng tối, túy rằng rất nhạt lại rất nổi bật.
Hắn cũng chống người ngồi dậy, suy đoán nói.
“Ước chừng tám chín giờ tối rồi, ngủ không bao lâu”.
Tương đương với giấc ngủ của một người bình thường, thật sự ngủ chưa bao lâu chứ không phải Thanh Thu nói bừa. Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt không nằm ì trên giường mà nhanh chóng đứng dậy.
Châm nến mở đèn, toàn bộ gian phòng đều sáng lên. Sau đó gọi tiểu nhị đổ đầy nước nóng vào bể tắm, thêm hương liệu cùng cánh hoa. Hai giờ đồng hồ sau thì cả Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đã thanh tẩy xong mùi rượu, lau khô mái tóc cùng chỉnh lý lại thành kiểu dáng đẹp mắt.
Kỳ thực là Bạch Linh Nguyệt chỉnh lý chứ Thanh Thu chỉ biết buộc đơn giản mà thôi, kiểu tóc cầu kỳ liền chịu thua.
Bữa trưa chỉ ăn một chút, chủ yếu là uống rượu cho nên lúc này bụng đã trống rỗng. Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt liền đi tới tửu điếm, vừa gọi món ăn vừa tiếp tục mục đích ban đầu.
Nghe ngóng tình báo.
Thanh Thu không mang áo choàng, Bạch Linh Nguyệt không đội mịch ly, hai nữ tử hoa dung nguyệt mạo xuất hiện lập tức làm cho cả tửu lâu bừng sáng lên, làm cho rất nhiều người không rời nổi mắt.
Thật sự thì dung mạo của hai người quá xuất chúng. Thanh Thu không còn bộ dáng bệnh dề dề, làn da trắng hồng khỏe mạnh, khí chất thanh lãnh hờ hững cũng không dọa lùi được ai.
Bạch Linh Nguyệt cũng không có dấu vết nám do độc tính ảnh hưởng, toàn bộ dung mạo tỏa sáng. Thân là cháu gái của thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, từ vóc dáng đến dung mạo đều khó có người sánh kịp. Một bộ bạch y duyen dáng tràn đầy hoạt bát càng để người ta không thể rời mắt.
Hai người xuất hành, thật sự quá chói sáng.
Cả hai đều biết hồng nhan họa thủy, nếu không thì sẽ không luôn đội mũ chùm cùng mịch ly, không phải cố ý che giấu tai mắt mà chỉ không muốn có phiền phức quấn thân mà thôi.
Nhưng ban đêm vẫn che đậy thì sẽ lộ ra kỳ quái, hấp dẫn nhiều sự chú ý hơn. Đồng thời cũng ngăn cản cảm quan của chính mình, cản trở thành động, bất tiện cho đề phòng.
Biết rõ hồng nhan họa thủy nhưng cả hai vẫn coi nhẹ dung mạo của chính mình. Thời gian dài ở cạnh nhau, cả hai đều biết dung mạo của đối phương rất đẹp nhưng không có sự so sánh trực tiếp, không biết dung mạo này đặt ở giang hồ kinh diễm bậc nào.
Bây giờ bộc lộ, liền có phiền phức theo gót mà đến.
…