Chương 131: Đến
Đã thống nhất phương pháp xử lý thì Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt sẽ không lằng nhằng. Nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau Thanh Thu sắp xếp đồ đạc, Bạch Linh Nguyệt phụ trách chỉnh sửa lại chăn đệm của hai nữ tử, làm thành hai bộ y phục đơn giản bao bọc lấy các nàng.
Để tránh cho có gì ngoài ý muốn phát sinh, Thanh Thu còn vận dụng Phong Thiên Châm Pháp ngăn chặn một số huyệt vị, hạn chế nội lực tiết ra ngoài lại phong tỏa sinh cơ của các nàng, có thể kéo dài sự sống lâu nhất có thể.
Sau đó đưa các nàng lên xe ngựa, hai người nằm vào bên trong làm cho Bạch Linh Nguyệt chỉ có thể ngồi ở gần cửa xe ngựa, cách Thanh Thu một cái rèm cửa, vừa đi vừa thuận tiện hàn huyên một chút chuyện không đâu.
Chủ yếu là Bạch Linh Nguyệt đang nói còn Thanh Thu phụ trách lắng nghe, bàn luận một chút lại quay trở về vấn đề võ học.
Cứ như vậy thời gian trôi qua rất nhanh, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt lại đi đến một tòa thành nhỏ, so với thành Hồng Vân còn nhỏ hơn mấy phần, càng không so sánh được thành Bạch Thiển.
Thành trì tuy nhỏ nhưng cũng có một nhà tiêu cục gọi là Phúc Thành Tiêu Cục. Bạch Linh Nguyệt đi đàm phán áp tiêu, Bạch gia mở tiêu cục của mình, Bạch Linh Nguyệt không hiểu rõ cặn kẽ nhưng cũng biết một chút, đàm phán với người áp tiêu rất thuận lợi.
Chuẩn bị riêng một đội xe, để hai nữ tử lên xe ngựa sau đó giao phó bảo vệ cẩn thận, đồng thời trong vòng một tuần phải đưa đến, cũng chính là trước ngày mười tháng mười, ngày tụ hợp ở rừng đào.
Áp tiêu di chuyển chậm rãi cho nên mấy trăm dặm di chuyển trong một tuần coi như vừa vặn, dọc đường sẽ hơi thư thả một chút.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt liền nhàn hạ nghỉ ngơi trong thành trì một vài ngày. Đồng thời Thanh Thu đi tìm một lượt, cuối cùng cũng thấy được Phù Vân Trà Quán.
Mặc dù quán trà này khá nhỏ, thậm chí hơi cũ nát nhưng sạch sẽ, không trang nhã lại rất thân dân bình dị, khác biệt với Phù Vân Trà Quán ở thành Bạch Thiển, làm cho Thanh Thu lưỡng lự đôi chút.
Cũng may mà không sai lầm gì, Thanh Thu đưa ra lệnh bài sau đó đưa một bức thư để cho Phù Vân Trà Quán lan truyền tin tức, không cần tỏa khắp giang hồ nhưng toàn bộ vùng Thái Bắc cần phải nắm rõ tin tức.
Tất nhiên Thanh Thu không dung danh nghĩa của mình trong thư trực tiếp ký tên “Lý Đạo Linh”. Đối phương hành tẩu giang hồ nhiều năm nhưng Thanh Thu không biết ngoại hiệu của nàng là gì, lại không có phù ấn huy hiệu của Lý gia cho nên không thể mượn dùng tên “Thanh Dương Bạch Vân” cuối cùng chỉ có thể viết tên thật.
Ai bảo lúc trước đối phương dẫn dụ người đến hồ Nguyệt Nha, kém chút làm bọn hắn gặp phải tai bay vạ gió. Tuy có Bạch Khuynh Nhiễm trợ giúp ngăn đón, nhưng cũng làm cho Thanh Thu mất đi cảm giác tội lỗi khi giả danh đối phương.
Phù Vân Trà Quán là tuyến tình báo của Lý gia, rất nhanh sẽ có người biết được chuyện này nhưng Thanh Thu không quan tâm lắm, hắn chỉ cần tin tức trong thư lan truyền khắp nơi này là được, vậy mới có thể “ép buộc đạo đức” Thái Bắc Đại Hiệp, đạt đến mục đích của mình.
Về phần Lý gia hay Lý Đạo Linh sẽ đến tìm phiền phức, đó chỉ là chuyện nhỏ thôi. Đừng có lao vào đại bản doanh của người ta thì không có gì cần phải lo lắng.
Sắp xếp xong kế hoạch, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt liền an tâm dạo phố. Mặc dù có không ít người chú ý đến các nàng nhưng không có ai chạy đến tìm phiền phức, hai người cũng không tính toán.
Trong lúc này Bạch Linh Nguyệt còn trợ giúp Thanh Thu thay đổi một chút kích thước y phục, chuyện này đúng là chỉ có thể nhờ cậy đối phương, Thanh Thu hoàn toàn không có năng lực ở lĩnh vực này.
Thậm chí cả nội y thì Bạch Linh Nguyệt cũng trợ giúp một chút, Thanh Thu có hơi ngượng ngùng nhưng không xoắn xuýt quá nhiều, chỉ là quá trình đo đạc hơi..ám muội. Không biết là Bạch Linh Nguyệt vô tình hay là cố ý trêu chọc để Thanh Thu không hiểu thấu.
Không thể không nói tay nghề của Bạch Linh Nguyệt rất tốt, so với Tiểu Linh không hề thua kém, mặc lên vừa vặn, không hề khó chịu chút nào. Bạch Linh Nguyệt cũng tự mình làm y phuc, tham khảo kiểu dáng y phục của Thanh Thu, từ nội y cho đến nội bào cùng ngoại bào, chỉ là không làm áo choàng, kiểu dáng ngoại bào thay đổi nhỏ cùng với màu sắc trắng tinh.
Thanh Thu không biết vì sao Bạch Linh Nguyệt lại ưa thích màu trắng, hành tẩu giang hồ thật sự không tiện lợi, dễ dàng lưu lại vết bẩn.
Bạch Linh Nguyệt cũng rõ ràng nhưng ưa thích là một chuyện, bọn hắn lại không thiếu tiền, không thể thanh tẩy liền thay đổi một bộ khác, không phải vấn đề gì. Hai ngày trôi qua rất nhanh, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt dự định tiếp tục lên đường.
Suốt một tháng này bọn hắn càng đi càng chậm, giống như đã quên mất mục tiêu ban đầu. Rõ ràng không quên nhưng Bạch Linh Nguyệt không quá nóng lòng, một phần là thực lực của nàng chưa khôi phục đến đỉnh phong, một phần là không cần vội vàng, từ từ sẽ kết thúc được ân oán, đối phương không chạy thoát được.
Xuất phát chậm hơn nhưng Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt rất nhanh liền bắt kịp đoàn người của Phúc Thành Tiêu Cục. Bọn hắn chưa gặp qua Thanh Thu cùng xe ngựa cho nên không nhận ra, Bạch Linh Nguyệt thì ngồi trong xe ngựa không lộ diện.
Chỉ có một con đường tiến lên, đội tiêu hết sức cảnh giác nhìn chăm chú lên Thanh Thu. Đến giữa trưa khi đoàn người nghỉ ngơi thì Thanh Thu đánh ngựa đi thẳng, toàn bộ hành trình không có giao lưu, cũng không áp sát quá gần tránh xung đột.
Tiêu sư dẫn đầu cũng không tiến lên chào hỏi, không làm quen hay dẫn phát phiền phức.
Lại qua hai ngày, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt liền đi đến thành Thái Lộc. Đây là một thành trì lớn, ngựa xe như nước, phố xá sầm uất, cảnh vật rực rỡ. Đi ở trên đường liền gặp được vô số người giang hồ đeo đao mang kiếm, vóc người vạm vỡ kết bại qua lại.
Quán trà tửu lâu mọc lên vô số, khách sạn quán trọ nhiều đến không đếm hết được.
Thanh Thu lựa chọn Kim Ngư Khách Sạn, chất lượng rất tốt nhưng giá cả cũng không rẻ, một ngày tiêu hao năm lượng bạc, bù lại chăm ngựa cùng nước nóng đều miễn phí.
Phòng ở trọ thật rộng, trọn vẹn năm gian, giường cùng tủ đồ ở một bên, tiếp đó là bút mực giấy nghiên ở ngoài. Tiếp đến là bàn ăn ở giữa phòng, ở góc bên cạnh mới là phòng tắm.
Đích xác là một gian phòng tắm, bình phong ngăn trở, có bể tắm, nơi thay giặt quần áo cùng với chổ để đặt một số đồ tắm như khăn lông cùng với bàn chải, kem đánh răng các thứ.
Năm lượng bạc một đêm, đáng giá.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt chỉnh lý một chút liền đi ra ngoài, rời khỏi phòng ở xuyên qua một đoạn hành lang dài liền đến quầy tửu lâu ở bên ngoài. Kim Ngư Khách Sạn tiêu phí cao như vậy trang hoàng rất sang trọng.
Đương nhiên thời thế như vậy, tầng một tầng hai vẫn bàn luận rôm rả, không khí ồn ào náo động. Nếu như ai không ưa thích bầu không khí này có thể đi đến bao sương tách biệt, có thể ngăn cản âm thanh ồn ào.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt gọi món ăn trưa, ngồi ở một bàn trên tầng hai, vừa có thể nhìn xuống phía dưới, lại có thể thông qua cửa sổ nhìn đến đường phố. Hai người muốn nghe ngóng một chút tin tức giang hồ, nhất là đám người nhận được thiếp mời đến rừng đào.
Nhưng mà món ăn của khách sạn rất tốt, Thanh Thu ăn thử một chút liền không nhịn được mà gọi rượu lên, thật sự muốn thưởng thức một bữa ăn ngon. Bạch Linh Nguyệt thấy vậy liền ngăn Thanh Thu lại, không cho hắn uống Thu Sương Lộ mà gọi lên một bình Đông Tuyết Tương.
Đồng dạng là một trong tứ mỹ tửu nhưng mùi vị hoàn toàn khác biệt, lạnh căm nhưng uống xuống lại không rét buốt cổ họng, trái lại rất êm dịu đồng thời mát lạnh tỏa khắp toàn thân.
Hương vị nội liễm nồng đậm, dư vị kéo dài, hậu vị vô tận lại thấm vào sâu tận xương tủy. Giống như đêm đông giá rét, để người khó mà quên được.
Thật sự danh bất hư truyền.
…