Chương 121: Tra hỏi
Toàn bộ tửu lâu người lăn lộn đầy mặt đất, chỉ có Lâm Thanh Bình còn đứng, bị người điểm huyệt trở thành một bức tượng.
Tiếng kêu rên không ngừng, nhưng nhìn thấy thảm trạng của hai võ giả nhị lưu liền không có ai dám đứng dậy, lăn lộn liền chậm rãi đi về phía cửa ra vào, muốn tìm cơ hội trốn chạy.
Thanh Thu mới không để ý đến đám người này, hắn nhìn về phía Lâm Thanh Bình, lạnh nhạt hỏi.
“Nói một chút chuyện về Tri Kiếm Phái đi”.
Lâm Thanh Bình im lặng không nói gì, mặc dù bị đánh bại nhưng không chịu khuất phục, lộ ra can dảm cứng cỏi. Thanh Thu không nhận được câu trả lời khẽ nhăn mày mày cái, tay phải đưa ra khẽ đè ép xuống.
Một cỗ lực lượng to lớn đè ép xuống bả vai, hai đầu gối khuỵu xuống đâm vỡ sàn gỗ. Đau đớn xông thẳng lên đầu khiến cho khuôn mặt của Lâm Thanh Bình khẽ nhăn nhó, nghiến chặt hàm răng.
Thanh Thu vươn tay khẽ kéo một cái, một võ giả tam lưu đang lăn lộn trên mặt đất liền từ khoảng cách bốn năm thước bị nhấc bổng lên, hút vào trong lòng bàn tay của Thanh Thu.
Bàn tay mảnh khảnh, năm ngón tay thon dài như ngọc khẽ bóp chặt, nắm lấy cổ của võ giả giống như xách một con gà. Nội lực từ cánh tay tràn ra, cắm vào cơ thể đối phương, phong tỏa huyệt vị, khóa chặt khí huyết cùng nội lực. Làm xong thì Thanh Thu liền ném đối phương xuống bên cạnh Lâm Thanh Bình, lạnh lùng nói.
“Ngươi đến nói thử xem”.
Võ giả kia bị tóm đến lại bị bóp cổ đến đỏ bừng, nghe được Thanh Thu tra hỏi liền run lên, ngập ngừng một chút liền cắn răng nói.
“Ngươi..ngươi còn muốn ta nói gì? Tháng trước các ngươi tranh chấp cùng Tri Kiếm Phái liền một đường truy sát từ thành Bạch Thiển đến tận sơn môn, cuối cùng đem toàn bộ môn phái tiêu diệt. Dám làm lại không cho người ta nói hay sao?”
Lông mày của Thanh Thu hơi nhấc lên nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt, Bạch Linh Nguyệt cũng chuyên chú lắng nghe, nhìn về phía Thanh Thu, tiếng nói rất nhỏ hỏi.
“Chuyện này là chúng ta làm?”
Thanh Thu thản nhiên nói.
“Rõ ràng có người đem chuyện này chụp vào trên đầu của chúng ta”.
Lời nói của Thanh Thu cũng không truyền ra thành tiếng mà truyền thẳng vào trong tai của Bạch Linh Nguyệt. Người ngoài chỉ thấy Thanh Thu khẽ mấp máy môi nhưng không có âm thanh gì.
Đây là một phương pháp “truyền âm” mà Thanh Thu lục lọi suy nghĩ ra, tận dụng khả năng nội lực ngưng tụ lại thành sợi, lại có thể điều khiển tỉ mỉ trong vòng ba thước quanh thân thể, từ đó thu được cách vận dụng này.
Võ giả nhất lưu khác phải lấy được bí pháp đặc biệt mới có thể làm được “truyền âm” không phải cao thủ không thể làm được. Thanh Thu lại có ưu thế từ công pháp, một sợi nội lực tùy ý căng từ cổ họng của mình đến tai của người khác, thậm chí độ chính xác cùng với kín đáo không phải ai cũng so sánh được.
Bởi vì chỉ vừa mới bắt đầu luyện tập ra cho nên Thanh Thu vẫn cần phải mấp máy môi để nói chuyện, còn chưa làm được dùng “tiếng bụng” người ngoài nhìn vào sẽ thấy tương đối kỳ quái.
Tất nhiên hiện tại không có ai đang quan sát Thanh Thu cả, cho nên không ai thấy được môi của hắn khẽ mở khẽ hợp. Chỉ có Bạch Linh Nguyệt biết được nội tình, nhưng nàng không tu luyện Nguyệt Liên Quyết, nội lực cũng chưa đạt đến cấp độ nhất lưu cho nên không học được phương thức tu luyện của Thanh Thu.
Bạch Linh Nguyệt đã quen thuộc hành động của Thanh Thu, dù sao từ suy nghĩ đến luyện thành phải trải qua quá trình luyện tập không ngắn, Bạch Linh Nguyệt nghiễm nhiên trở thành đối tượng luyện tập.
Đáp lời một câu, Thanh Thu lại nhìn về phía Lâm Thanh Bình.
“Nói một chút chuyện của Thái Bắc Đại Hiệp xem?”
Xông xáo giang hồ truy cầu danh và lợi, trước phải có danh sau mới có lợi. Cho nên một khi đã xông ra danh tiếng, cũng cần phải bảo vệ danh tiếng này. Nếu như hôm nay biểu lộ ra “ham sống sợ chết” vậy thì sau này sao có thể tiếp tục ở trên giang hồ được nữa, sẽ bị người khinh bỉ đến chết.
Vì duy trì danh tiếng Cô Hồng Kiếm, Lâm Thanh Bình tất nhiên biểu hiện quật cường, sẽ không lên tiếng. Thanh Thu khẽ nhíu mày, người giang hồ là một đám lỗ mãng, không phải kẻ ngu nhưng rất cứng đầu cứng cổ, rất khó uy hiếp được, chỉ có thể lừa dối.
Nhưng Thanh Thu lại không có kiên nhẫn đi lừa dối đám người này. Hắn nhớ đến đối phương nói đến rừng đào bên ngoài thành Thái Lộc, không rõ ngày tháng năm nào nhưng chắc sẽ không quá lâu.
Từ nơi này đến thành Thái Lộc chỉ cách nhau gần hai trăm dặm, một đường xuôi nam là có thể gặp được, đến lúc đó hoàn toàn có thể hỏi thăm rõ ràng, đám người giang hồ rất ưa thích uống rượu bốc phét, tìm hiểu thông tin thực sự không khó.
Nhất là Thái Bắc Đại Hiệp kia, danh tiếng rất vang dội, là tiền bối nổi danh giang hồ mấy chục năm, thật sự là cao thủ nhất lưu vang danh một vùng, không nên tùy ý đụng độ.
Nhưng bị người như vậy nhìn chằm chằm lại không phải chuyện tốt lành gì, chuyện này để Thanh Thu cảm thấy hơi đau đầu. Thật sự không hiểu thấu lại bị vướng vào rắc rối.
Lại nhìn về phía Lâm Thanh Bình, không biết đối phương có thật sự kiên cường hay cố ý thể hiện giả vờ giả vịt như vậy, nhưng hắn đã mất hết cả hứng thú. Lấy ra một thanh phi tiêu nhẹ nhàng bắn ra ngoài, trực tiếp xuyên thủng thùy trán của Lâm Thanh Bình, kết thúc tính mạng của đối phương.
Làm xong Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đều ăn ý đứng dậy, bữa cơm này đã bị quấy rầy không thể nuốt được nữa, cũng may mà đã ăn được nửa bữa cho nên có thể qua loa kết thúc.
Để lại mấy chục lượng bạc đền bù cho chủ quán, về phần đám võ giả kia thì Thanh Thu cũng mặc kệ, giết hết không khó lại không đáng để làm như vậy. Lãng phí thời gian lại kéo theo rất nhiều rắc rối.
Tất nhiên nếu đám người này lại môt lần nữa nhảy ra khiêu khích, vậy thì không còn tốt số như lần này nữa.
Đã dừng lại ở thành Hồng Vân ba ngày, hai ngày trước nghỉ ngơi hôm nay mới đi ra tìm hiểu tin tức mới biết có chuyện như vậy. Bạch Linh Nguyệt cũng nghe rõ ràng các thông tin, không khỏi phàn nàn.
“Thật xui xẻo, chỉ giết có mấy người lại bị đổ tội diệt môn phái nhà người ta”.
Thanh Thu truyền âm thản nhiên nói.
“Nếu như có đủ thực lực chẳng lẽ ngươi không định diệt bọn hắn?”
Bị người chặn đường gây sự hai lần, đối phương còn không chiếm lý cho nên Thanh Thu cảm thấy bọn hắn đáng chết. Về phần những người khác của Tri Kiếm Phái, nếu như truy sát hắn thì hắn sẽ trả thù trở về.
Bạch Linh Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ câu hỏi của Thanh Thu, một hồi sau trả lời.
“Nếu như có đủ thực lực sẽ diệt, dù sao bọn hắn đáng chết”.
Thanh Thu nhếch nhếch miệng, quả nhiên là nữ ma đầu. Cho dù rất nhiều chuyện đã cải biến nhưng bản chất điên cuồng của Bạch Linh Nguyệt vẫn không biến mất, chỉ là tồn tại không còn mãnh liệt, đồng thời điểm chú ý cũng bị thay đổi mà thôi.
Hai người còn trưa trở về quán trọ, tin tức về Thanh Bạch Song Sát đã truyền khắp thành Hồng Vân, thậm chí không ít bồ câu đưa tin đã bay ra ngoài. Thanh Thu có thể đoán được phần nào, nhưng hắn không quan tâm cho lắm, nước đến thì đất ngăn thôi.
Chẳng lẽ hắn còn có thể chạy đến từng nhà chém giết hết bọn hắn hay sao. Hắn còn chưa điên cuồng đến thế, càng không rảnh bận tâm.
Lần này nghỉ lại thành Hồng Vân tận ba ngày bởi vì công pháp của hắn có một bước đột phá. Ăn không ít dược thảo, mặc dù đã dùng công pháp luyện hóa nhưng trong cơ thể vẫn tích lũy không ít dược lực.
Dược lực này theo Dược Vương Điển tự động thấm vào thân thể, cải biến thân thể giống như chậm rãi để cơ thể của hắn biến thành một vị thuốc bổ dưỡng. Thanh Thu đã ngộ ra công pháp này lấy cơ thể làm lò luyện, dùng thuốc bổ làm nguyên luyện, luyện chính cơ thể thành một loại thuốc.
Bởi vì cơ thể tự động rèn luyện tích lũy cho nên người khác có thể hấp thu tốt hơn. Nếu chỉ lĩnh ngộ đến như thế thì không có gì đáng nói, đáng nói là Huyết Luyện Bảo Thuật có tiến bộ lớn hơn, có thể dùng khí huyết rèn luyện thân thể một cách triệt để.
Nói dễ hiểu chính là tiêu hóa hoàn toàn dược lực tích lũy từ Dược Vương Điển. Điều này mang đến khả năng tự lành sẽ giảm xuống, bù lại thì cơ thể khó bị thương hơn, cứng rắn hơn và lực lượng cũng được tăng cường hơn rõ ràng.
Không dùng nội lực thì Thanh Thu có thể vận dụng lực lượng đạt đến gần năm trăm cân, hơn nữa khả năng khống chế nội lực tinh vi cùng khí huyết một cách đơn giản, cho nên lực lượng của hắn có thể tổng hợp tốt hơn võ giả khác.
Cho dù võ giả khác rèn luyện thân thể tương đương với Thanh Thu thì cũng rất khó so sánh được, cùng lắm đánh ra được hơn bảy trăm cân nhưng Thanh Thu có thể đánh ra hơn tám trăm thậm chí là chín trăm cân, chênh lệch rất rõ ràng.
Chuyện này để Thanh Thu tương đối mừng rỡ, dù sao nội lực của hắn có rất ít khả năng tiến triển, thân thể giả tăng lực lượng chính là gia tăng trực tiếp chiến lực của hắn, sao có thể không vui vẻ cho được.
…