Chương 120: Cô Hồng Kiếm
Thanh Thu giữ đôi đũa ở trong tay, tay đặt xuống bàn nhưng không quay người mà chỉ lạnh nhạt hỏi.
“Ngươi đang hỏi chúng ta?”
Lạch cạch!
Trường kiếm đã rơi vào trong tay, lúc trước Lâm Thanh Bình chỉ cảnh giác thăm dò, trong lòng đoán chừng bảy tám phần nhưng bây giờ thấy được phản ứng của Thanh Thu thì trong lòng lại chắc thêm mấy phần.
Không phải phán đoán vô căn cứ mà người bình thường sẽ không bình tĩnh như Thanh Thu, thậm chí phản ứng phải rất lớn bởi vì cả gian tửu điếm đều đang “cộng phẫn” không giải thích nhanh chóng sẽ lọt vào vây công.
Có thể dùng loại thái độ này đáp trả thì chỉ có hai khả năng, một là chính chủ, hai là cao thủ cảm thấy bị khiêu khích. Bất kể là khả năng nào, Cô Hồng Kiếm đều phải đề phòng.
Trong tay có kiếm, lòng có can đảm, Lâm Thanh Bình trầm giọng hỏi.
“Xin các hạ báo ra danh tính”.
Thanh Thu thật không muốn để ý đến mấy người trên giang hồ này, hắn chỉ hơi tò mò chuyện Tri Kiếm Phái bị diệt, nhưng không phải tò mò tìm hiểu đến tận cùng. Không có ích lợi cùng lực uy hiếp, đối phương lại hùng hổ dọa người như vậy, Thanh Thu làm sao lại nhượng bộ.
Cổ tay khẽ chuyển, đũa trong tay giống như mũi tên bắn ra ngoài. Thủ pháp tương tự với cách sử dụng thấu cốt đinh nhưng vẫn có khác biệt một chút, nội lực bao bọc lấy thanh đũa.
Ba bàn chỉ cách nhau mấy thước, Thanh Thu xuất thủ liền đến, giống như trong tầm tay, khẽ với liền đến. Cô Hồng Kiếm có thể nổi danh một vùng giang hồ, tất nhiên có chỗ lợi hại. Đối phương có thể đoán được đường đi của ám khí, kiếm lập tức ra khỏi vỏ.
Hàn quang lóe lên chém thẳng vào thanh đũa, chỉ nghe đinh đang một tiếng, Lâm Thanh Bình loạng choạng lui lại hai bước, bàn ăn chống lên hông của hắn mới có thể đứng vững lại. Kiếm trong tay còn đang rung động, không cầm vững được.
Thanh đũa không cũng không bị chặt đứt mà chỉ bị Lâm Thanh Bình đánh chệch hướng, cuối cùng cắm vào trên cột nhà, nửa thanh đũa găm sâu vào trong cột gỗ, đuôi đũa rung động không ngừng.
Nội lực độ vào trong vật, cỏ cây hoa lá đều sẽ trở nên cứng chắc như sắt thép, có thể dùng để giết người. Chỉ là nội lực này sẽ tiêu tan rất nhanh, vật cách khỏi thân thể chừng mười mấy hai mươi thước liền sẽ tiêu tan cho nên muốn trích diệp phi hoa lấy mạng người vẫn tồn tại độ khó nhất định.
Thanh Thu có thể phi đũa không khác gì sắt thép bởi vì khoảng cách tương đối gần, nội lực gần như không bị tiêu tan. Đồng thời thanh đũa bản thân cũng có chất lượng không tầm thường, có nội lực bổ trợ vào không khác gì sắt thép mới có thể gánh chịu lực lượng va chạm to lớn mà không bị tổn hại, một đòn đánh lui Lâm Thanh Bình.
Nói đến vẫn là chênh lệch về lực lượng cho nên va chạm trực tiếp mới bị đẩy lui, đối phương có thể đón đỡ một đòn này mà không tổn thương chút nào đã rất tốt, đổi lại là võ giả nhị lưu tầm thường chắc chắn sẽ bị một đũa này đóng chết.
Cô Hồng Kiếm bị đánh lui lại, vừa kinh vừa sợ lại giận, lập tức quát lớn.
“Chư vị đồng đạo, chính là ma nữ không sai được, ở đây đã gặp phải liền mong chư vị giúp ta trảm trừ yêu ma, duy trì chính đạo”.
Lời nói vừa ra thân hình đã xông đến, vung kiếm chém ra ngoài. Kiếm quang kinh hồng, thế đi như lôi, mạnh mẽ chém thẳng đến Thanh Thu. Kiếm pháp nhanh mạnh sắc bén, giống như sét đánh từ trên trời xuống, khí thế kéo dài giống như cầu vồng xuyên thẳng qua, thật sự không tầm thường.
Chỉ là trên kiếm không có ngân mang, rõ ràng đối phương chỉ thiện dùng kiếm, không phải kiếm tu, không có ngân mang sắc bén chẳng trách không thể chặt đứt được thanh đũa vừa rồi.
Thanh Thu thấy vậy liền xoay chuyển thanh đũa còn lại ở trong tay, cầm đũa như đao chém ra ngoài, nhẹ nhàng mà đỡ được kiếm của Lâm Thanh Bình. Tiếng kim loại va chạm làm cho toàn bộ người trong gian tửu điếm đều trợn trừng hai mắt, kinh nghi không ngừng.
“??? Ngươi!!!”
Lâm Thanh Bình nghiến chặt răng, lực lượng xoay chuyển, hai chân khẽ trùng xuống hạ thấp trong tâm, tay cầm kiếm rút về bên hông, hai tay nắm kiếm đâm về phía trước.
Thanh Thu nhẹ nhàng gạt đũa hất lưỡi kiếm trượt sang một bên, để Lâm Thanh Bình lấn người lên phía trước, khoảng cách đôi bên không đầy một thước. Cổ tay khẽ chuyển một cái, đũa gõ lệch đi lưỡi kiếm vung ra bên ngoài, sau đó thanh đũa đột ngột liền biến mất khỏi bàn tay của Thanh Thu.
Phốc!
Máu tươi tung tóe, thanh đũa xuyên thủng xương tì bà của Lâm Thanh Bình, lực cánh tay vì thế mà mềm nhũn, kiếm cũng không nắm chắc được rơi xuống mặt sàn.
Mười mấy thanh hào châm từ ống tay áo bay ra, cắm chi chít vào trên người Lâm Thanh Bình, phong tỏa lại nội lực cùng khí huyết của đối phương, làm cho Cô Hồng Kiếm không thể động đậy, đứng im như hóa đá.
Lúc này kiếm vừa mới rơi xuống mặt sàn phát ra tiếng vang lanh lảnh, một đám người giang hồ bị âm thanh này kích thích, vội vàng lên tiếng quát.
“Ma nữ! Sao ngươi dám!”
“Cô Hồng Kiếm cẩn thận!”
“Các huynh đệ, mau lên hỗ trợ”.
“…”
Mỗi người một lời nhắc nhở nhưng hành động phi thường nhất trí, cả gian tửu điếm gần hai mươi người đồng loạt rút ra vũ khí đánh đến, người đao kẻ kiếm, côn tiên quạt xếp, đủ loại binh khí.
Đại bộ phận chỉ là võ giả tam lưu, võ giả nhị lưu chỉ có hai người nhưng không sánh được Cô Hồng Kiếm.
Nói cách khác, chỉ là một đám ô hợp mà thôi.
Võ giả nhị lưu có thể chủ động vận chuyển ra ngoài cơ thể tạo thành lớp phòng hộ, một vài loại ám khí có thể bị ngăn cản. Hoặc là gia trì vào y phục, thậm chí có thể ngăn cản vài loại phi tiêu.
Nhưng võ giả tam lưu không làm được, võ giả tam lưu so với người thường thì nhanh nhạy hơn, lực lượng lớn hơn mà thôi. Về mặt năng lực phòng thủ thì chẳng khác là mấy, một cây kim cũng có thể uy hiếp tính mạng.
Thanh Thu phất tay một cái, mười mấy thanh hào châm bay ra ngoài, mạn thiên phi vũ như mưa phùn đầy trời. Kỳ thực nếu chia đều ra thì mỗi người chỉ phải đối mặt còn không đến một cây kim. Thanh Thu không thể vận dụng tay trái, một tay phát ra số lượng kim có hạn cho nên phải xuất thủ liên tục, bốn năm lần liền bao phủ toàn bộ tửu quán.
Mạn thiên phi vũ một khi phân tán ra rất khó nhắm chuẩn, thuần túy bao phủ cả một vùng rộng lớn tạo ra sát thương. Đối đầu với cao thủ rất khó lấy được hiệu quả tốt, nhất là kỹ pháp mạnh mẽ như đám người của Tri Kiếm Phái.
Nhưng đám người giang hồ này nào có thể so sánh được với “đệ tử danh môn” toàn bộ võ giả tam lưu đều không thể ngăn cản, hào châm xuyên thủng da thịt.
Đa số đều bị đánh kêu rên đau đớn, loạn choạng lui lại thậm chí ngã rạp xuống đất, trên thân cắm ba bốn thanh hào châm xuyên sâu đến tận xương, chỉ là vết thương nhẹ nhưng đau đớn lại rất rõ ràng, khó mà chịu được.
Chỉ có ba bốn tên xui xẻo bị đánh trúng huyệt vị hoặc chỗ yếu hại, co quắp tại chỗ, hoàn toàn đánh mất chiến lực.
Hai võ giả nhị lưu chỉ bị hào châm lướt qua, nội lực hộ thể ngăn cản không ít uy lực, cuối cùng chỉ lưu lại vết thương da thịt nhỏ bé sau đó liền bị nội lực ép rơi ra ngoài, bắp thịt siết chặt bóp lại vết thương ngừa chảy máu.
Hai võ giả nhị lưu, một người dùng đao một người dùng thương, hai người nhảy ra hai bên trái phải của Lâm Thanh Bình, một người từ trên cao bổ xuống, đao pháp mãnh liệt. Một ngời giơ thương đâm thẳng ra, thân thương câu kéo, đầu thương xoay tròn, tốc độ đâm ra lại nhanh như chớp mắt.
Thanh Thu đối diện với hai đòn tấn công kẹp chặt, cho dù đối phương chưa bao giờ liên thủ lại có thể kết hợp tạo thành sát chiêu hung ác. Thanh Thu chỉ có thể dùng tay phải, tình thế đúng là rất hung hiểm. Nhưng mà trên bàn không phải chỉ ngồi một mình hắn.
Bạch Linh Nguyệt đặt tay ở trên chuôi kiếm, nhẹ nhàng rút kiếm ra sau đó cắm trở vào trong vỏ. Vỏ kiếm đặt ở trên bàn, không có bất cứ ai cầm giữ nhưng bất kể là rút ra hay cắm vào đều không nhúc nhích chút nào, đủ thấy khả năng khống chế lực lượng của Bạch Linh Nguyệt vô cùng xuất sắc.
Mũi thương còn cách lồng ngực của Thanh Thu hai tấc liền cứng lại giữa không trung, người dùng trường thương trợn mắt thật lớn, gân xanh nổi lên, làn da bắt đầu trở nên tím tái.
Phù phù!
Hai cỗ thi thể đổ xuống mặt đất, từ lồng ngực của người cầm thương chảy ra một tia máu đen, thân thể co giật run lẩy bẩy.
Một cỗ thi thể khác…đương nhiên chính là người dùng đao kia. Thanh Thu thậm chí còn không dùng ám khí, nội lực hóa dây tơ xuyên thẳng ra. Đối phương đã đến trong vòng ba thước, chính là phạm vi thao túng nội lực như ý của Thanh Thu. Trên cổ của đối phương có một cái lỗ máu nhỏ, dấu vết chỉ bằng đầu kim khi nhìn từ bên ngoài. Nhưng động mạch bên trong đã bị nổ nát, máu tươi đổ ra dưới làn da khiến cho biến thành màu tím đen. Đau đớn kinh khủng cho đến khí ý thức tiêu tán, hoàn toàn chết đi.
…