Chương 122: Tạng khiếu
Võ giả luyện thể, còn gọi là khổ luyện, bởi vì rèn luyện cơ thể cần thông qua đủ loại phương thức tăng trưởng lực lượng cùng với đánh vỡ giới hạn của thân thể.
Ban đầu tăng lên khí lực cơ bắp, sau đó luyện da gân xương, cuối cùng mới luyện đến nội tạng, kình khí thổ nạp rồi nối thẳng đến võ giả nhất lưu đỉnh cao.
Thanh Thu không đi theo con đường luyện thể truyền thống này, hiện tại chỉ tăng trưởng khí lực, còn không làm được làn da chặn lại lợi khí hay đến cuối cùng là mình đồng da sắt, đao thương bất nhập.
Không đi đường thường cho nên Thanh Thu cũng có phát hiện không tầm thường, hắn biết Dược Vương Điển mô tả tâm khiếu cho nên hắn liền nghĩ đến những nội tạng khác có vị trí tương tự hay không.
Thanh Thu sẽ không dùng nội lực đi tìm kiếm, nguy hiểm quá lớn cho nên hắn tích lũy khí huyết, để khí huyết tự động tuần hoàn sau đó dùng nội lực đi cảm ứng tỉ mỉ. Cuối cùng để Thanh Thu tìm được mỗi khiếu trong ngũ tạng.
Thanh Thu chưa đi đả thông các khiếu huyệt ngay mà nghỉ ngơi một phen, điều chỉnh trạng thái đồng thời bổ sung thêm thảo dược, không nghĩ đến lại gặp chuyện như vậy.
Thanh Thu mua một số dược liệu trở về quán trọ, nhờ Bạch Linh Nguyệt đi nấu thuốc còn bản thân bắt đầu điều chỉnh khí tức, khí huyết dồi dào từ động tuần hoàn trong cơ thể, nội lực hội tụ đến vị trí các khiếu huyệt.
Đả thông tâm khiếu có thể để nội lực cùng khí huyết hòa trộn, thậm chí nội lực có thể chuyển đổi thành khí huyết, nhưng chức năng của tâm tạng chủ yếu ở chữ “vận” vận chuyển khí huyết đi khắp cơ thể, là kết nối các chức năng trong toàn bộ cơ thể, không gia tăng quá nhiều lực lượng cho võ giả.
Kỳ thực nếu thời gian lâu dài mà nói, đả thông tâm khiếu có thể không ngừng tẩm bổ cơ thể, kéo dài tuổi thọ, thậm chí giảm bớt khả năng bệnh tật. Thanh Thu đả thông tâm khiếu chưa bao lâu, không có tác dụng rõ ràng là đúng rồi. Nếu không có Huyết Luyện Bảo Thuật thì lực lượng của hắn còn lâu mới gia tăng được nhanh như vậy.
Mục tiêu tiếp theo của Thanh Thu là tỳ khiếu, dựa theo y học mà nói tỳ chủ “hóa” tạo khí huyết, một khi đả thông tỳ khiếu có thể tăng tốc chuyển hóa khí huyết, thậm chí nội lực hóa thành khí huyết cũng thuận lợi hơn, bớt hao tổn hơn, khí huyết cũng tinh thuần hơn từ đó rèn luyện thân thể tốt hơn.
Thanh Thu sử dụng nội lực đả thông khí huyệt chứ không phải khí huyết, sau khi đả thông liền dùng Huyết Luyện Bảo Thuật dẫn dắt khí huyết đi rèn luyện khiếu huyệt, làm cho khiếu huyệt vững chắc.
Thanh Thu không rõ ràng đả thông khiếu huyệt của ngũ tạng có tác dụng không tưởng gì không, nhưng trên suy đoán tổng thể là điều tốt, đồng thời có Dược Vương Điển để tham khảo cho nên mới làm như vậy. Dù sao nội lực cũng không tăng tiến được, liền bắt đầu chơi đùa cơ thể, không cần lo lắng bị chơi hỏng.
Hít sâu một cái, nín hơi ngưng thần, Thanh Thu điều động nội lực trong cơ thể thẳng đến vị trí tỳ khiếu mà mình đã quan sát một thời gian, bạo lực xông thẳng vào. Nội lực như sợi tơ lại cứng rắn như thép, đâm thẳng vào tỳ khiếu.
Phốc phốc!
Thanh Thu cảm thấy giống như thoát hơi, cơ thể bị đâm ra một cái lỗ thủng, toàn bộ sức lực đột nhiên tiêu thất khiến cho thân thể mềm nhũn, bủn rủn không ngồi vững được.
Cảm giác rất khó chịu nhưng rất nhanh liền thích ứng, theo trái tim không ngừng rung động, khí huyết truyền khắp toàn thân làm cho tình trạng thân thể ổn định một chút. Nhưng mà khí huyết đang giảm sút một cách nhanh chóng, giống như tưới nước vào ruộng cạn, cấp tốc biến mất không thấy gì nữa, chỉ còn dấu vết mờ nhạt.
Thanh Thu vội vàng tiếp nhận bát thuốc từ tay Bạch Linh Nguyệt, vận chuyển Dược Vương Điển kích thích chuyển hóa khí huyết. Không nghĩ đến một bát thuốc vừa mới ấm bụng liền giống như tiêu thất, từ tạng khiếu có khí huyết điên cuồng tuôn trào.
Thanh Thu lập tức biết được bản thân đoán đúng, tỳ tạng quả nhiên có thể trợ giúp chuyển hóa khí huyết, tốc độ chuyển hóa nhanh đến khó có thể tưởng tượng được. Khí huyết dồi dào, Thanh Thu vận chuyển Huyết Luyện Bảo Thuật rèn luyện tỳ tạng, tẩm bổ thân thể.
Một bát thuốc có thể cung cấp rất nhiều huyết khí, Thanh Thu cảm thấy toàn thân đều ấm lên vì khí huyết tràn đầy không ngừng luân chuyển. Bạch Linh Nguyệt đứng ở bên cạnh có thể thấy được toàn thân của Thanh Thu thấu hồng, khuôn mặt ửng đỏ chẳng khác gì tôm luộc.
Một nửa dược lực hóa thành khí huyết tẩm bổ thân thể, một nửa dược lực tích tụ vào trong cơ thể, Thanh Thu phải dùng một khoảng thời gian lấy Huyết Luyện Bảo Thuật mới có thể tiêu hóa toàn bộ.
Công pháp cường đại hơn nữa cũng có cực hạn, càng đưừn nói đến mức độ thành thạo của Thanh Thu chỉ quanh quẩn ở nhập môn cùng tiểu thành, làm sao có thể tiêu hóa toàn bộ dược lực trong thời gian ngắn như vậy được.
Qua một hồi lâu, tỳ khiếu đã được khí huyết rèn luyện ổn định, Thanh Thu mới sử dụng nội lực đi cảm ứng khiếu huyệt này, đồng thời tìm tòi ở bên trong. Huyết Luyện Bảo Thuật có thể dẫn động khí huyết, nhưng chưa bao giờ trực tiếp điều khiển khí huyết cả.
Võ giả thông qua hô hấp, động tác để dẫn động khí huyết trong người, Huyết Luyện Bảo thuật có thể dùng nội lực chứ không cần động tác nữa, điều khiển cũng tinh vi hơn.
Chuyện này giống như người cầm kiếm, khí huyết chính là kiếm, muốn kiếm động cần phải dùng tay để điều khiển. Nội lực lại có thể trực tiếp điều động như tay chân, có thể cảm nhận được phản hồi từ nội lực, thậm chí tông sư có thể thông qua nội lực mà quan sát bản thân, gọi là “nội thị”.
Đây là sự khác biệt cơ bản giữa nội lực và khí huyết, nhất là khí huyết thuần túy không có cách nào dùng ý nghĩ để điều khiển. Dùng lượng nội lực to lớn thông qua tâm khiếu chuyển đổi thành khí huyết vẫn xen lẫn một chút lực lượng tinh thần, do đó mới có thể sơ bộ điều khiển, trên bản chất thực tế vẫn là thông qua nội lực dẫn động, đồng thời khí huyết luân chuyển dần dần sẽ mất hết dấu ấn tinh thần, trở về khí huyết thuần túy.
Hiện tại Thanh Thu đưa nội lực vào trong tỳ khiếu, nội lực nhanh chóng biến mất giống như bị quái vật nuốt hết, sau đó khí huyết thuần túy từ trong trái tim tuôn trào, dọc theo mạch máu tỏa khắp thân thể.
Nội lực thật sự bị chuyển hóa hoàn toàn thành khí huyết, không có một chút dấu ấn tinh thần lưu lại, lực lượng tinh thần quay trở về bản thân. Ngoại trừ việc khó điều khiển hơn thì thực không khác khí huyết lúc trước là bao.
Nghĩ một lát, Thanh Thu quyết định tiếp tục đả thông thêm một khiếu huyệt nữa. Có “hóa” cùng “vận” Thanh Thu nghĩ một chút quyết định đả thông thận khiếu, dựa theo suy tính “thận tàng tinh” cho nên thận khiếu có thể mở ra khí huyết tiềm tàng trong cơ thể.
Khí huyết tích lũy vào trong cơ thể lại không phải chứa đựng mà hoàn toàn tan vào cơ thể, đồng thời có thể tùy ý dùng phương pháp “mở kho lấy hàng” nghiền ép cơ thể để rút ra khí huyết.
Về phần rút ra khí huyết có thể làm gì…
Thanh Thu cũng không rõ ràng, cùng lắm là bí pháp thiêu đốt khí huyết của Dược Vương Điển, cách dùng khác cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng hơn.
Tất nhiên “chứa đựng” ở đây không sai biệt lắm có thể nói là tiêu hết khí huyết đến tăng cường cơ thể, không cần phải chủ động đi dẫn đạo rèn luyện nữa, cơ thể sẽ phát triển từ từ.
Xác nhận khí huyết dồi dào, Thanh Thu lại nhắm thẳng thận khiếu, nội lực trùng kích thẳng vào bên trong. Một hồi đau nhói truyền đến, sau đó hạ thân lạnh buốt, giống như cơ thể toát ra mồ hôi lạnh sau cơn sợ hãi, bủn rủn bất lực.
Thanh Thu thấy mình đã mất đi quyền khống chế với nửa thân dưới, một loại cảm giác kinh hãi bất lực xông thẳng lên đầu. Khí huyết trong người tựa như đê vỡ, trôi đi ào ào về nơi không biết, tiêu tan không một dấu vết.
Thanh Thu kinh hãi quá độ, sắc mặt từ đỏ chuyển sắc, huyết sắc rút hết lộ ra vô cùng nhợt nhạt. Không dám khinh thường, Thanh Thu vội vàng điều động nội lực thông qua tỳ khiếu chuyển đổi thành khí huyết đến bù đắp cơ thể. Một sợi nội lực có thể chuyển đổi thành mấy sợi khí huyết, cho nên khí huyết sinh ra giống như thác đổ, ào ào tựa như lũ quét.
Nhưng lũ có lớn đến đâu cũng không gây nên gợn sóng, cấp tốc lao đến hạ thân sau đó biến mất ở thận khiếu.
Lần này…tựa như chơi đùa hỏng rồi!
…
p/s: Dự định viết chút tình cảm nhưng không ổn lắm liền gạch bỏ bảy tám chương, không còn chút tồn kho nào, hicc!!!