Chương 119: Xuôi nam
Đương nhiên chuyện trong phòng rèn đúc thì Thanh Thu sẽ không biết, thậm chí tin tức lưu truyền trên giang hồ thì hắn cũng không biết chút nào. Thời gian ba ngày trôi qua thật nhanh, Thanh Thu cũng không nghĩ đến bản thân chỉ vui đùa một câu lại giống như khơi gợi dậy tranh đua gì đó của Bạch Linh Nguyệt, làm cho ba ngày này đối phương đuổi theo hắn đòi gọi tỷ tỷ không biết bao nhiêu lần.
Tất nhiên lại tỷ thí hai lần, Bạch Linh Nguyệt cũng không chiến thắng được. Mỗi lần giao đấu đều trên dưới ba nghìn chiêu chỉ có thể kết thúc bất phân thắng bại, thậm chí Thanh Thu có thể lôi kéo thời gian đến khi giao đấu hơn năm nghìn chiêu, Bạch Linh Nguyệt chỉ có thể mệt mỏi mà kết thúc chiến đấu.
Thiên Độc Quyết khiến cho thân thể bị tổn hại rất lớn, cho dù Bạch Linh Nguyệt đã dung hợp Dược Vương Điển cùng Huyết Luyện Bảo Thuật cũng khó có khả năng bù đắp lại những tổn thương đã bị gây ra.
Cho nên tố chất thân thể của Bạch Linh Nguyệt lúc này yếu hơn Thanh Thu một chút, không nhiều nhưng đã đủ để hiện ra chênh lệch khi giao đấu kéo dài.
Kỳ thực Thanh Thu cũng không tốt hơn bao nhiêu, yếu bệnh bẩm sinh không phải dễ dàng chữa trị như vậy. Đánh vỡ giới hạn thân thể không giúp khôi phục ám thương mà chỉ cường hóa những phần vốn có trở nên bền chắc hơn mà thôi.
Cho nên nói Bạch Linh Nguyệt không thể giao đấu lâu dài nhưng Thanh Thu cũng đâu có tốt hơn là bao. Thậm chí ba năm nghìn chiêu đã không phải thời gian ngắn, giang hồ chém giết còn lâu mới đánh lâu đến như vậy, cùng lắm là mấy trăm chiêu liền kết thúc chiến đấu.
Thậm chí một chiêu phân sinh tử cũng không phải chuyện hiếm lạ gì.
Chênh lệch lớn thì vài chiêu đến vài chục chiêu là đã phân ra thắng bại. Nào có ai giao đấu hết mấy giờ đồng hồ giống như hai người.
Thời gian ba ngày trôi qua rất nhanh, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt chờ đợi ba ngày lại một lần nữa được mời đến đình viện của cốc chủ. Phạm Tất Bình đồng dạng đích thân đến đón chào, hai thanh vũ khí đặt ở trên bàn.
Hai người không khách khí mà nhận vũ khí, thử tay một phen. Chỉ cho thêm một phần huyền thiết nhưng cân nặng lại tăng vọt gấp đôi, vậy mà đạt đến chín cân, so với trường đao thông thường đã coi như nặng nề.
Cho dù đánh vớ giới hạn thân thể như Thanh Thu cũng cảm thấy hơi trầm trọng, đương nhiên vận dụng một hồi liền thích ứng, sử dụng thông thuận chứ không gặp cản trở gì.
Ngón tay cong lại khẽ gõ lưỡi đao, âm thanh vang lên trong trẻo rõ ràng nhưng lưỡi đao không hề rung động, vẫn thẳng tắp, cứng đến khó mà lay chuyển được.
Ít nhất thì dùng lực lượng của Thanh Thu hiện tại còn chưa làm biến hình lưỡi đao được. Thanh Thu rất hài lòng, xoay chuyển cổ tay một cái liền thu hồi đao vào vỏ, gật đầu nói.
“Phạm cốc chủ tay nghề thật tốt”.
Lần này bỏ ra nguyên liệu và công sức đã vượt xa số tiền mà Thanh Thu bỏ ra, nhưng Thanh Thu không có ý định thêm tiền. Phạm Tất Đạt từ đầu không có ý định đòi thêm tiền, hiện tại cũng không dám đòi thêm tiền nữa.
Phạm Tất Bình thành thật cười nói.
“Nữ hiệp quá khen”.
Phạm Tất Bình luôn xưng hô hai người là “nữ hiệp” “cô nương” duy trì khách khí nhưng hiện tại còn có một chút xa cách. Thanh Thu không biết vì sao lại có sự thay đổi này, nhưng đối phương biến chuyển rất nhỏ cho nên không đáng phải chú ý đến.
Bạch Linh Nguyệt cũng thu kiếm lại, gật đầu một cái tỏ ra hài lòng. Thanh Thu thấy vậy liền nói.
“Chúng ta rất hài lòng với vũ khí này. Đã vậy không tiếp tục quấy rầy trong cốc nữa, liền xin cáo từ”.
Phạm Tất Bình cười trở nên “chân thành” hơn, chắp tay hoàn lễ nói.
“Vậy thì giang hồ đường xa, chúng ta sau này gặp lại”.
Thanh Thu: “…”
Cảm giác đối phương có chút cấp bách, nhưng mà Thanh Thu đúng là dự định rời đi rồi, liền chắp tay đáp lễ, dẫn Bạch Linh Nguyệt rời đi. Trở về gian phòng thu xếp một chút liền khoác lên tay nải rời đi. Đồ đạc của bọn hắn không nhiều, đại bộ phận đều để trên xe ngựa cho nên chỉ tốn thời gian rất ngắn.
Mặc Lô Cốc ngoại trừ lối vào ban đầu còn có một con đường nhỏ dẫn thẳng đến phía nam, xuyên qua sơn mạch, mặc dù sau khi ra khỏi sơn mạch sẽ không có đường nữa nhưng địa hình bằng phẳng, xe ngựa có thể vượt qua được.
Thanh Thu liền quyết định mượn đường đi đến, mục tiêu nhắm thẳng Quần Lang Lĩnh.
Lần này thời gian dư giả, Thanh Thu điều khiển xe ngựa đi thẳng về hướng thành trì hoặc thôn trấn nào đó, dọc đường đều có nơi nghỉ lại, rất ít khi phải ngủ trên xe ngựa.
Thậm chí đi đến thành trì còn có thể ngừng lại một hai ngày điều chỉnh trạng thái, đảm bảo thân thể cùng tinh thần đều khỏe mạnh.
Ngày này bọn hắn đi ngang qua thành Hồng Vân liền dừng lại ba ngày. Tìm một tửu quán nghe ngóng tin tức giang hồ liền thấy có người bàn luận chuyện Tri Kiếm Phái bị diệt môn.
Thanh Thu vậy mới biết Tri Kiếm Phái không có phái người tiếp tục truy sát là bởi vì bị người diệt đi.
Nhưng càng nghe Thanh Thu càng cảm thấy có gì đó không đúng.
Chỉ thấy một nam tử một chân gác trên ghế, một tay bưng bát rượu, mở miệng không ngừng, nước bọt văng túng tóe nói.
“Các ngươi là không biết hai nữ nhân kia điên cuồng thế nào. Toàn bộ sơn môn đều bị nhuộm đỏ, toàn bộ máu tươi của mấy trăm người hội tụ lại trở thành một dòng máu chảy từ đỉnh cho đến chân núi. Dòng chảy còn cuốn theo tàn thi, chân cụt tay đứt không thiếu, thậm chí có người bị lợi khí bổ đôi, có người trực tiếp bị bêu đầu, nội tại rơi đầy đất. Vô cùng thảm liệt”.
Người xung quanh nghe vậy không khỏi hít một hơi khí lạnh, nhịn không được rùng mình một cái. Có người không khỏi chậc lưỡi nói.
“Hai nữ nhân kia thật hung ác, chỉ ở trên đường xảy ra xích mích liền đem người ta diệt môn, thật sự là phát rồ”.
“Hai ma nữ kia thật sự đáng chết vạn lần, chúng ta không thể cứ khoanh tay đứng nhìn bọn hắn họa loạn giang hồ như vậy”.
Nghe có người nói như vậy, một người mặc áo đỏ ngồi một mình một bàn, trên bàn còn đặt một thanh kiếm, hiển nhiên là kiếm khách. Kiếm khách này xoay người lộ ra dung mạo tương đối xuất chúng, da trắng mắt sáng, lông mày như kiếm.
Nam kiếm khách lớn tiếng nói.
“Các ngươi còn chưa nghe nói sao, Thái Bắc Đại Hiệp đã phát thiếp mời anh hùng trong thiên hạ đến rừng đào bên ngoài thành Thái Lộc, cùng bày đại kế hợp lực truy sát hai nữ ma đầu kia. Lần này có Thái Bắc Đại Hiệp đích thân ra mặt, chắc chắn có thể để hai ma nữ kia đền tội”.
Nghe được lời nói của nam kiếm khách, toàn bộ tửu điếm đều đưa mắt chú ý đến, quan sát thấy một thân y phục đỏ rực nổi bật, mái tóc buộc gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú tựa như công tử nhà giàu.
Quan sát một hồi, có người khách khí hỏi.
“Các hạ là…Cô Hồng Kiếm – Lâm Thanh Bình?”
Đại nhật cô hồng, nhất kiếm mãn đông.
Ở vùng Thái Bắc này thì hắn là một cao thủ thành danh, hai ba năm nay đang có danh tiếng không nhỏ cho nên lập tức có người nhận ra. Nam tử kiếm khách chắp tay khách khí nói.
“Chính là tại hạ”.
Mặc dù khách khí nhưng vẫn xen lẫn trong một chút kiêu ngạo, khuôn mặt bất giác hơi nâng lên, hiển nhiên rất hài lòng với danh khí của mình. Nhưng vừa xoay người quét mắt một vòng, ánh mắt liền ngưng lại, lông mày bất giác nhăn chặt.
Không còn tâm trạng nghe đến âm thanh thăm hỏi bên tai, thậm chí chuyện về Thái Bắc Đại Hiệp phát thiếp mời cũng bị hắn không để ý đến. Ánh mắt của hắn khóa chặt vị trí cách hắn ba bàn, chính là bàn ăn mà Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đang ngồi.
Thanh Thu vẫn mặc áo choàng, thậm chí mũ của áo choàng không cởi ra cho nên dung mạo không hiện. Bạch Linh Nguyệt thì một thân bạch y thắng tuyết, đầu đội mịch ly cũng không hất lên, cũng không lộ ra dung mạo. Nhưng trên giang hồ có hai nữ tử đồng hành, một người mặc áo choàng, một người đội mịch ly, trong đó có một người dùng kiếm.
Bằng này miêu tả đã trùng khớp tám thành với “Thanh Bạch Song Sát” chỉ không phải một người mặc thanh y, một người mặc bạch y.
Lòng đã sinh nghi, Lâm Thanh Bình suy nghĩ một chút đứng dậy, chắp tay hỏi.
“Hai vị phải chăng chính là Thanh Bạch Song Sát?”
Loạt xoạt!
Một đám người giang hồ vừa rồi còn đang hăng hái lên án người ta, nghe Lâm Thanh Bình nói một cái lập tức giật mình. Có người nhanh chóng đứng dậy thủ thế, có người âm thầm nắm vào binh khí, cũng có người chỉ đơn thuần quay người dùng ánh mắt quan sát theo phương hướng chắp tay của Lâm Thanh Bình.
Phản ứng khác biệt, nhưng trong lòng đều có đề phòng, cảnh giác nâng lên cao nhất.
Thanh Thu không hiểu rõ vì sao Lâm Thanh Bình lại đột nhiên nhảy ra hỏi thăm mình. Nhưng nghĩ kỹ lại thì bọn hắn chưa bao giờ cố ý dịch dung cải trang hay che lấp hành tung gì, giang hồ đồn thổi thế nào cũng chưa từng quan tâm đến, cho nên bị người ta nhận ra cũng chẳng có gì lạ.
Chỉ là chuyện bọn hắn diệt môn Tri Kiếm Phái…là chuyện gì xảy ra?
Không phải chỉ giết một cái trưởng lão cùng mấy chục đệ tử sao?
…