Chương 118: Gọi tỷ tỷ
Có thể nhìn thấy sơ hở nhưng kiếm không kịp tấn công đến đã phải đón đỡ lưỡi đao của Thanh Thu. Không phải Tri Nhân Quyết không đủ mạnh mà bởi vì Bạch Linh Nguyệt không hoàn toàn tu luyện thành công.
Công pháp cùng công pháp không phải loại nào cũng có thể bao dung hay kết hợp lẫn nhau. Ít nhất thì Thiên Độc Quyết không bao dung Tri Nhân Quyết, cho nên chỉ có thể lựa chọn đặc điểm thích hợp.
Thành ra Bạch Linh Nguyệt không thể làm được ánh mắt nhìn thấy là kiếm đã đến, cho dù xuất kiếm chỉ có thể sánh ngang tốc độ với cuồng phong đao pháp của Thanh Thu.
Thậm chí bởi vì Thanh Thu có cảnh giới cao hơn mà tốc độ xuất chiêu có chênh lệch, chẳng qua cuồng phong đao pháp cũng có cực hạn cho nên chênh lệch tối đa cũng chỉ đến như thế.
Giao kích gần ngàn chiêu, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đồng loạt bắt đầu thi triển khinh công, chân bước Tung Hoành Vạn Lý, nội lực luân chuyển không ngừng, tốc độ nhanh chóng lại hóa thành lực lượng đánh về phía đối diện.
Thân hình của cả hai giống như tàn ảnh, một bước liền có thể tùy ý xuất hiện ở bất cứ vị trí nào trong vòng năm thước, cuối cùng toàn bộ sân nhà tràn ngập tàn ảnh của hai người, một xanh một trắng, đan xen lẫn nhau.
Đao quang kiếm ảnh đã hoàn toàn trở nên vô hình, chỉ khi giao kích có âm thanh tràn ra cùng với hỏa hoa văng tung tóe. Cho dù cả hai chỉ dùng một chút nội lực đảm bảo võ kỹ vận chuyển hiệu quả thì giao chiến đều lộ ra vô cùng hung hiểm, thậm chí trình độ này cũng có thể khiến cho võ giả nhị lưu tầm thường phải chùn bước.
Mũi kiếm đâm ra ngoài, Thanh Thu xoay đao trong lòng bàn tay, cầm ngược đoản đao chém lệch ra mũi kiếm. Giao đấu đến giờ phút này chiêu thức đã không bị gò bó ở cuồng phong đao pháp cùng tri nhân quyết, cả hai đã thi triển ra toàn bộ năng lực của mình.
Cả hai đều có tốc độ nhanh đến để người khó có thể bắt kịp cho nên Phượng Vũ Lục Đạo hoàn toàn không có cơ hội diện thế, không ai sẽ có đối phương có cơ hội rảnh tay mấy giây để tụ lực.
Đao kiếm dây dưa bị đẩy ra ngoài, Bạch Linh Nguyệt kẹp hai ngón tay lại đâm về phía Thanh Thu. Thanh Thu không nghĩ đến Bạch Linh Nguyệt đột nhiên lại ra chiêu như vậy.
Nhưng Hồi Thiên Thất Luyện chính là công pháp nội luyện kết hợp ngoại luyện, có nguyên bộ động tác võ kỹ rèn luyện thân thể chứ không phải chỉ ngồi xuống vận công như tâm pháp.
Cho nên một chỉ này điểm ra bất ngờ, lại hợp tình hợp lý.
Thanh Thu nhanh chóng dùng tay trái bắt lấy ngón tay của Bạch Linh Nguyệt, lực lượng của cánh tay không nhỏ nhưng không thể vận chuyển được nội lực cho nên không ngăn cản được một chỉ này. Ngón tay nhẹ nhàng điểm tại trên ngực liền dừng lại, Bạch Linh Nguyệt triệt tiêu toàn bộ lực lượng, híp mắt cười tươi nói.
“Ta thắng!”
Trong lời nói lộ rõ vui vẻ, Thanh Thu nhún vai thu hồi đao. Không phủ nhận là Bạch Linh Nguyệt đã chiến thắng, nhưng mà chiêu này chỉ hữu hiệu với hắn bởi vì tay trái của Thanh Thu bị tổn hại kinh mạch mà thôi, đổi lại là người khác thì không có tác dụng cho lắm. Nghĩ vậy, Thanh Thu cũng làm ra nhắc nhở.
“Người khác cũng có thể vận dụng nội lực chống đỡ, cho nên tác dụng của chiêu này không lớn”.
Nụ cười của Bạch Linh Nguyệt không giảm, thu kiếm vào vỏ liền giơ hai ngón tay lắc lắc nói.
“Ngươi có thể dùng nội lực thử xem”.
Hiên nhiên Bạch Linh Nguyệt có tự tin nhất định về chiêu thức của mình, Thanh Thu cũng không khách khí, tay phải khẽ vung một cái liền đem bát trảm đao ném về trên giá vũ khí, gọn gàng trở vào trong vỏ.
Bạch Linh Nguyệt nhẹ nhàng đưa tay trái, hai ngón tay kẹp lại thành chỉ đâm ra ngoài, nội lực cuộn trào ngưng tụ thành ngân mang, lóng lánh xen lẫn từng tia màu tím nhạt.
Khoảng cách rất gần cho nên Thanh Thu không có phát hiện, ra màu tím, nhưng hắn lại thấy được ngân mang, lập tức hiểu ra. Bạch Linh Nguyệt có thể tụ kiếm khí vào ngón tay, dùng chỉ thay kiếm phát ra kiếm ngân.
Tịnh chỉ tố kiếm không phải ai cũng làm được. Ngón tay không phải là kiếm, rất khó mà gánh chịu được kiếm khí sắc bén, thậm chí sẽ tự làm mình bị thương. Cho dù chịu được kiếm khí thì ngón tay cũng rất khó tạo ra được công kích đáng kể.
Thanh Thu không có vươn tay mà vung ra mấy chục sợi tơ nội lực, quấn lấy hai ngón tay của Bạch Linh Nguyệt, ngăn cản ngón tay đâm về phía trước. Ngân mang lóe lên, toàn bộ sợi tơ từ nội lực đều bị chặt đứt, ngón tay của Bạch Linh Nguyệt nhẹ nhàng điểm về phía trước, nhưng lần này cách lớp áo chừng hai xích liền ngừng lại, tử khí vờn quanh đầu ngón tay giống như một con rắn nhỏ giương cổ đe dọa.
Thanh Thu lúc này mới phát hiện ra nội lực ẩn chứa độc tính cực mạnh của Bạch Linh Nguyệt ẩn dưới lớp ngân mang.
Có thể dễ dàng phát bỏ nội lực hộ thể, tạo ra vết thương trên cơ thể người khác của kiếm khí ngưng ngân. Nội lực ẩn chứa độc tính mạng mẽ đến mức “kiến huyết phong hầu” một khi bị chạm đến liền có thể cướp đi tính mạng người khác.
“Rất lợi hại”.
Thanh Thu chân thành khen tặng, chiêu thức này thật sự rất lợi hại, chỉ cần áp sát điểm một cái đảm bảo có thể để đối thủ chết trong chớp mắt. Tất nhiên trong trường hợp đối phương không hiểu rõ tình báo của bản thân, nếu không thì có rất nhiều phương pháp phản chế.
Cho dù như vậy thì Bạch Linh Nguyệt hiện tại cũng có mấy phần phong thái của “nhân vật phản diện” trong nguyên tác, ít nhất thì có năng lực giết chết “nhân vật chính” mặc kệ là cảnh giới gì.
Tỷ thí thua thì Thanh Thu cũng không khó chịu, chuyện rất bình thường mà thôi, nếu như khi chiến đấu thật sự mà thua mới là điều đáng lo. Chẳng qua Bạch Linh Nguyệt nghe được Thanh Thu nói như vậy, nụ cười trở nên càng “rực rỡ” khóe môi mở rộng nói.
“Đúng vậy, ta rất lợi hại. Cho nên ngươi thua rồi, gọi tỷ tỷ”.
Thanh Thu: ?
…
Xèo xèo!
Dầu tôi đặc biệt trong thùng sôi lên từng bóng nước, thanh phôi nóng đỏ nhúng vào bên trong bốc ra từng làn khói trắng.
Nhiệt độ trong phòng thật cao, Phạm Tất Bình cởi trần lộ ra thân hình vạm vỡ đã ướt đẫm mồ hôi, chẳng khác nào mới vớt từ trong nước ra.
Ngắm nghía phôi sắt bắt đầu dùng búa nhỏ điều chỉnh, mỗi sản phẩm của hắn làm ra đều phải trải qua thiên chuy bách luyện.
Rất nhanh, trong phòng ngoài ánh lửa đỏ rực lại phát ra từng tiếng binh binh bang bang, tràn đầy tiết tấu cùng nhịp điệu.
Cửa phòng bị đẩy ra, một người nhanh chóng tiến đến đứng sau lưng của Phạm Tất Bình, cung kính nói.
“Đã dò tra được một chút manh mối rồi thưa cha”.
Phạm Tất Bình không phản ứng gì, tiết tấu vẫn vững vàng như cũ, từng búa gõ xuống gọn gàng chuẩn xác. Phạm Nghĩa thấy cha mình không phản ứng liền hiểu ý, tiếp tục nói kết quả dò tra.
“Đã xác định hai nữ nhân kia chính là Thanh Bạch Song Sát, thủ phạm ba ngày trước diệt môn Tri Kiếm Phái”.
Đinh đang!
Tiết tấu hỗn loạn một phen, giống như dây đàn đột nhiên bị ép bẹt, lạc nhịp một cách rõ ràng.
Đặt búa nhỏ xuống, Phạm Tất Bình tiếc nuối lần này chỉ gõ tổng cộng bảy mươi tám búa, không đạt đến cấp độ bách luyện như bản thân hắn yêu cầu.
Kỳ thực không sai biệt lắm, chỉ là rèn luyện lại mà thôi, không phải rèn đúc từ đầu cho nên không cần phải yêu cầu cao như vậy, hòa trộn mấy cân huyền thiết đã đủ cho thanh đao này chịu được lượng lượng mấy ngàn cân, thậm chí có nội lực gia trì có thể phát huy hiệu quả to lớn hơn.
Bảy mươi tám búa kỳ thực đã không tệ, rèn luyện đôi khi cũng cần một cái “duyên” nhất định, nếu như cưỡng ép thay đổi thì kết quả chỉ có thể tệ hơn. Đương nhiên cũng có khả năng là trình độ của hắn chỉ đến như vậy, cưỡng cầu cũng không thể đạt được kết quả tốt hơn.
Phạm Tất Bình xoay người, vẻ mặt nghiêm nghị hỏi.
“Thật sự”.
Phạm Nghĩa chắc chắn gật đầu, tin tức này hắn đã xác nhận ba lần, thậm chí không phải từ một tuyến thuộc hạ truyền đến mà từ năm tuyến đường khác nhau, có thể đảm bảo độ tin cậy.
Đương nhiên nếu như Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt biết tin này, lại nghe được hắn xác định chắc như đinh đóng cột, vậy thì hai người sẽ tức điên lên cho hắn một trận.
Tin này cũng có thể coi là thật sao?
…
p/s: Cầu đề cử!!!