Chương 115: Phạm Tất Bình
Mặc Lô Cốc không phải một đám chỉ biết rèn sắt, ít nhất có mấy chục võ giả nhập lưu, số võ giả chưa nhập lưu đều vai u thịt bắp, cơ thể vô cùng vạm vỡ. Nhưng điều để Thanh Thu chú ý nhất lại là vách đá như bức tường chắn trước mặt.
Vách đá không hề nhẵn nhụi, hơn nữa ghép vừa khít với vách núi ở đôi bên, giống như hình thành một cách tự nhiên. Nhưng theo có người đưa tin, Dương Thái ra hiệu một cái thì vách đá chậm rãi “sụt” xuống.
Hạ thấp cuối cùng đạt đến ngang bằng với mặt đường, nối liền thành một con đường đi thẳng vào trong sơn cốc. Hiên nhiên đây chính là “cánh cổng” chứ không phải vách đá, chỉ không biết cơ quan bậc nào mới vận chuyển được cánh cổng này di chuyển.
Thanh Thu có thể nghe thấy tiếng nước chảy mãnh liệt, nhưng cấu tạo cụ thể như thế nào thì không đoán được, có lẽ cũng là bí mật của Mặc Lô Cốc. Thanh Thu thoáng hứng thú nhưng không quá tò mò, dù sao Thanh Thu không có nhu cầu sử dụng.
Dương Thái dẫn đầu mời Thanh Thu vào trong cốc, sau đó dẫn đến nhà của cốc chủ.
Một căn biệt viện, không có tường vây nhưng có một rừng cây bên ngoài, đi sâu vào trong mới xuất hiện ao nước cùng lầu các.
Cửa lớn của lầu các rộng mở, từ trong đi ra ba người, mỗi người đều có vóc dáng cường kiện, người dẫn đầu mặc dù không phải cao lớn nhất, nhưng thân hình lại vạm vỡ nhất, bắp tay căng phồng dưới áo có thể lớn bằng eo của Thanh Thu, người này chính là cốc chủ của Mặc Lô Cốc, Phạm Tất Bình.
Phạm Tất Bình đã nhận được tin tức Bạch Linh Nguyệt chém giết Điền Vân Phi, thái độ rất khách khí.
“Hoan nghênh hai vị nữ hiệp đến Mặc Lô Cốc”.
Phạm Tất Bình khách khí là chuyện bình thường, tu vi của đối phương chỉ là võ giả nhị lưu, chưa chắc đã mạnh hơn được Điền Vân Phi, dù sao đối phương càn quấy mười mấy năm, bản lĩnh không thể coi thường.
Hai người trẻ tuổi lại có thực lực như thế, Phạm Tất Bình luận giao ngang hàn không có bất cứ vấn đề gì. Thanh Thu cũng khách khí chào hỏi.
“Phạm cốc chủ khách khí, lần này đến chỉ là ủy thác sửa chữa vũ khí”.
Mặc dù Bạch Linh Nguyệt không vội nhưng Thanh Thu không muốn lãng phí quá nhiều thời gian ở đây, Mặc Lô Cốc lại không có thứ hắn muốn cho nên không cần phải tính toán ân tình gì.
Tính tình của Thanh Thu vẫn lương bạc như vậy, chẳng qua hiện tại không có áp lực sinh tử cho nên muốn tùy ý hơn một chút, không cần lúc nào cũng phải tính toán mưu cầu, làm việc dựa theo yêu thích.
Nếu không phải Bạch Linh Nguyệt chăm sóc Thanh Thu rất lâu thì sau khi kết thúc giao dịch đã sớm ai đi đường nấy, còn lâu mới có thể tiếp tục đồng hành. Hiện tại quan hệ thân thiết hơn một chút nhưng Thanh Thu đã sớm có dự định về thời điểm chia tách.
Uống mấy ngụm trà, Thanh Thu trực tiếp lấy ra đao Tử La hỏi.
“Ta muốn sửa lại đao này, không biết Phạm cốc chủ có kiến nghị gì?”
Phạm Tất Bình tiếp nhận Tử La, nhìn lướt qua liền biết đao này xuất sứ từ bậc thầy rèn đúc. Không cần sử dụng quá nhiều hoa văn mà tinh tế phối hợp giữa những chi tiết tự nhiên, tạo nên một loại cảm giác đơn giản mà vẫn đẹp mắt.
Rút nửa thanh đao để quan sát phần lưỡi, tổn hại khá rõ ràng nhưng kết cẩu tổng thể không bị phá hư, sơ bộ có thể đánh giá ra được là trải qua chiến đấu, va chạm với sức nặng vượt quá khả năng gánh chịu cho nên mới biến hình.
Lưỡi đao chỉ làm chỉnh sửa qua loa cho nên rút ra cần chút sức lực, tất nhiên không làm khó được võ giả. Sau khi quan sát tỉ mỉ gần năm phút, Phạm Tất Bình nói.
“Sửa chữa lại không có vấn đề quá lớn, nửa ngày là có thể hoàn thành. Nhưng mà đao này giống như không thể gánh chịu sức mạnh của cô nương…”
Nói đến đây liền liếc mắt nhìn Thanh Thu, ý tứ không cần nói cũng biết. Thanh Thu cũng hiểu ý, chủ động “gợi ý” để giao hảo một phen. Đã có thể thu được tốt hơn dự kiến, Thanh Thu tất nhiên sẽ không khách khí mà hỏi.
“Phạm cốc chủ có cao kiến gì?”
Phạm Tất Bình trầm ngâm nói.
“Đao này đã dùng những chất liệu rất tốt, vân kim cùng tinh thiết đều không cần phải thay thế. Nếu như nữ hiệp không ngại cân nặng thay đổi ta có thể dung hợp huyền thiết để gia tăng độ cứng của lưỡi đao”.
Thanh Thu gật đầu, nếu chỉ thay đổi về cân nặng thì không có vấn đề gì, chủ yếu là kích thước cùng hình dáng của Tử La rất vừa tay, Thanh Thu không muốn thay đổi. Chuyện này hắn phải hỏi rõ ràng.
“Kiểu dáng sẽ không thay đổi chứ? Mặc dù hiện tại đã không nhìn ra được bộ dáng nguyên bản nhưng chuyên biệt thiết kế ra cho nên ta dùng rất thuận tay”.
Phạm Tất Bình cười cười nói.
“Nữ hiệp yên tâm, khôi phục lại hình dạng như cũ không phải chuyện khó khăn gì, chút bản lĩnh này lão phu vẫn có tự tin. Chỉ là thời gian sẽ kéo dài một chút, ít nhất phải ba ngày”.
Thanh Thu nghe vậy nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt. Bạch Linh Nguyệt nghĩ nghĩ cũng đặt kiếm của mình lên bàn, nói.
“Ta cũng muốn rèn luyện lại thanh kiếm này, phụ kiện không cần thiết thì bỏ đi, giữ lại kiểu dáng mộc mạc là được”.
Phạm Tất Bình nghe vậy gật đầu, kiếm không bị hư hại cho nên chỉ cần xem xét qua là được. Kiếm không tệ nhưng thua kém Tử La không ít, đao có thể đạt đến cấp độ danh khí, trong khi đó kiếm chỉ là một thanh kiếm tốt nhưng vẫn ở trong hàng ngũ vũ khí thông thường.
Phạm Tất Bình nói.
“Tinh thiết bình thường trộn lẫn một chút vân kim, là một thanh kiếm không tệ nhưng không gian phát triển vẫn rất lớn. Ta có thể bổ sung một phần tinh kim cùng với huyền thiết, đảm bảo có thể đạt đến cấp độ danh khí”.
Không thể không nói ngoại hình của Phạm Tất Bình nhìn như thô kệch nhưng nói chuyện rất uyển chuyển. “Không gian phát triển rất lớn” là có ý gì thì ai cũng hiểu, nhưng cách nói để cho người ta cảm thấy thoải mái hơn là “mặt hàng tầm thường”.
Bạch Linh Nguyệt gật đầu nói.
“Được, vậy thì làm phiền cốc chủ”.
Phạm Tất Bình cười cười, thái độ của Bạch Linh Nguyệt lãnh đạm thì hắn cũng không khó chịu. Dù sao sống đến tuổi này rồi thì ai mà chưa từng gặp, lạnh lùng xa cách chỉ là chuyện thường thôi.
Thanh Thu không ưa thích giao tiếp với người khác nhưng không đến mức chọc người ghét, vẫn xa cách nhưng thể hiện ra ngoài là khách khí. Phạm Tất Bình khôn khéo như một thương nhân chứ không phải thợ rèn thông thường, có thể lên làm cốc chủ, lại điều hành cả thế lực làm ăn kiếm đầy bồn đầy bát nào phải người đơn giản.
Thanh Thu đã đạt được điều mình mong muốn, lấy ra một túi tiền đặt lên bàn nói.
“Còn phiền cốc chủ thu xếp cho chúng ta nơi dừng chân mấy ngày, đây coi như thù lao vất vả”.
Mặc Lô Cốc mở cửa làm ăn buôn bán, không thể nào làm không công được, Phạm Tất Bình có ý giao hảo cũng không thể phá hư quy củ của mình. Tiền vẫn phải lấy, nhưng không cần nhiều như vậy. Phạm Tất Bình không nhận túi tiền, thẳng thắn nói.
“Thù lao không bao nhiêu, hai thanh vũ khí hai kim là được. Về phần chỗ ở thì lát nữa ăn cơm xong ta sẽ phái người dẫn hai vị nữ hiệp đi”.
Thanh Thu nghĩ nghĩ liền thu hồi túi tiền, lấy ra hai kim đặt lên bàn, bình đạm nói.
“Đã vậy thì cảm tạ cốc chủ khẳng khái. Cơm thì không cần, chúng ta đường xe mệt mỏi còn muốn nghỉ ngơi một chút”.
Phạm Tất Bình thấy vậy cũng không giữ lại, hắn đã nhận ra hai người này không có ý định thâm giao, làm sâu sắc hơn mối ân tình liền không cố chấp làm người ta phiền. Cũng vì thế mà hắn mới lấy tiền, bày ra tư thái làm ăn buôn bán.
Chỉ cần ấn tượng không tệ, không thù ghét vậy thì chính là bằng hữu, có thể trợ giúp phát tài. Quả nhiên phương trâm mà hắn luôn thực hành sẽ không sai, lần nào cũng đúng.
…