Chương 116: Suối nước nóng
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt được sắp xếp vào một nhà riêng, nhà riêng có một sân nhỏ cùng ba gian nhà, mộc mạc nhưng có một nét tinh xảo riêng. Không thiếu gian phòng nhưng Bạch Linh Nguyệt lại ôm hành lý đi vào cùng gian phòng với Thanh Thu.
Đồng hành hai tháng cũng trở thành quen thuộc, Thanh Thu cũng không cảm thấy có gì không đúng, chỉ có thị nữ dẫn đường là ánh mắt hơi kỳ quái một chút. Thời đại này nam tử cùng ngủ là chuyện bình thường, nhưng nữ tử ngủ cùng một chỗ lại không thường thấy.
Thời gian bây giờ mới là cuối buổi chiều, mặt trời chuẩn bị hoàn toàn khuất núi cho nên Phạm Tất Bình nói là mời ăn cơm nhưng thực tế là mời hai người tham dự tiệc tối.
Thanh Thu đã từ chối thì Phạm Tất Bình không cưỡng cầu, nhưng gia đình của Hoa Hoa chắc chắn sẽ đến mời Thanh Thu cảm ơn. Cho nên khi Hoa Hoa cùng Trần Song Lâm đến mời tiệc tối, sau đó Hoa Hoa liền dùng đôi mắt ngập nước nài nì nửa giờ đồng hồ thì Thanh Thu cũng không bất ngờ cho lắm.
Cuối cùng Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt vẫn chấp nhận đi đến nhà của Hoa Hoa, đồng thời cũng biết được hai nhà vậy mà rất gần, chỉ cách nhau không đến trăm thước.
Ngoại trừ cha mẹ của Hoa Hoa không ngừng cảm tạ ra, đôi bên tâm sự cũng không nhiều. Thanh Thu thì qua rất lâu mới lại một lần nữa uống được Thu Sương Lộ, mùi vị có chút khác biệt so với khi ở thành Hoàng Liên nhưng cũng rất tốt.
Bữa tiệc kéo dài không sai biệt lắm, Hoa Hoa lại nhảy nhót đòi đi theo Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt giới thiệu về Mặc Lô Cốc. Thời gian vẫn còn sớm, Mặc Lô Cốc không nhộn nhịp nhưng cảnh vật ban đêm cũng khá đặc sắc.
Một bên di dạo một bên nghe Hoa Hoa giới thiệu về Mặc Lô Cốc, dần dần liền đi qua cầu ngắn của một hồ nước, đến khu vực treo đèn lồng rất sáng, tiếng người qua lại cũng nhộn nhịp.
Hoa Hoa đột ngừng bước chân, xoay người lại lôi kéo tay áo của Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, nói.
“Thu tỷ tỷ, Bạch tỷ tỷ, chúng ta đi tắm suối nước nóng đi”.
Thì ra khu vực này được xây dựng trở thành suối nước nóng tự nhiên của Mặc Lô Cốc. Bên trong giống như một trang viên, tổng cộng chia ra mười lăm ao nước cỡ vừa cùng với sáu ao nước cỡ nhỏ.
Ao nước nhỏ có thể để một nhà ba bốn người tắm rửa thoải mái, nhưng Hoa Hoa vẫn ưa thích ngâm ở ao nước lớn hơn.
Hoa Hoa vừa nói vừa kéo hai người đi vào trogn suối nước nóng. Cùng ở trong một thế lực nhưng vẫn chi tiêu tiền tệ bình thường, đi làm nhiệm vụ lĩnh tiền thưởng chứ không phải dựa vào thân phận phân chia.
Ao nước lớn tiêu hao không bao nhiêu tiền bạc cả, Hoa Hoa cực kỳ hào phóng còn trả tiền sau đó lôi kéo Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đi vào. Một cái ao nước cỡ vừa có thể để chừng tám chín người cùng ngâm tắm.
Ao nước lộ ở ngoài trời, xung quanh là tường gỗ cao đến bao thước bao bọc, cạnh lối vào riêng có phòng thay quần áo. Bên trong phòng treo rất nhiều khăn tắm, khăn tắm trắng tinh vô cùng sạch sẽ giống như chưa từng sử dụng qua.
Loạt xoạt!
Trong lúc Thanh Thu quan sát phòng thay đồ liền nghe thấy tiếng y phục xao động, Bạch Linh Nguyệt cùng với Hoa Hoa đều đã cởi ra dây lưng treo lên giá treo quần áo.
Ngoại bào rất nhanh bị cởi xuống, nội bào cũng bị lột sạch sẽ chỉ còn lại nội y. Bạch Linh Nguyệt lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Thanh Thu, nghi hoặc hỏi.
“Ngươi không cởi đồ sao?”
Mặc dù hai người đã có rất nhiều lần hỗ trợ gội đầu cùng kỳ lưng nhưng Thanh Thu cảm thấy cởi bỏ quần áo trước mặt người khác có gì đó là lạ. Nhất là bên cạnh còn có một tiểu cô nương.
Cúi đầu nhìn xuống, Hoa Hoa đã lưu loát cởi sạch bách, làn da trắng hồng mịn màng, đường cong mới chớm như nụ hoa hơi hé, linh lung tinh xảo. Hoa Hoa đang lấy khăn tắm quấn quanh người, Thanh Thu chỉ quan sát một chút thôi liền bị Bạch Linh Nguyệt áp sát.
“Được rồi, để ta trợ giúp ngươi”.
Lời nói rất nhẹ nhưng bàn tay đã đặt vào trên eo của Thanh Thu, tốc độ thật nhanh lại lợi dụng “quen thuộc” mà cởi xuống. Thường ngày không ít lần hỗ trợ cho nên thật sự đã luyện thành “quen thuộc” Thanh Thu chỉ hơi giật mình một cái lại không ngăn cản, đều hành động được một nửa còn ngăn cản làm gì.
Bạch Linh Nguyệt dễ dàng cơi xuống thắt lưng của Thanh Thu, đang muốn có động tác tiếp theo thì Thanh Thu đã tránh đi, lạnh nhạt nói.
“Tự ta có thể làm được”.
Đã đến đây rồi tất nhiên phải ngâm tắm một trận, đã quyết định đi tắm vậy thì phải cởi đồ, cần gì xoắn xuýt. Kỳ thực Thanh Thu không có xoắn xuýt, chỉ là chưa kịp phản ứng mà thôi, dù sao cũng là lần đầu tiên đi ngâm nước nóng ở đây cho nên không biết phải làm những gì.
Lưu loát cởi ngoại bào cùng với nội bào, bên trong chỉ còn quấn ngực cùng với đoản bí. Đều là lụa trắng ôm sát cơ thể giống như nối liền với làn da láng mịn, Bạch Linh Nguyệt treo đai lưng lên giá treo, quay đầu lại liền khẽ cong lên khóe môi, dùng ngón tay chọc chọc vào băng quấn ngực.
Ý tứ không cần nói cũng biết, chính là “thật nhỏ”.
Sắc mặt của Thanh Thu khẽ tối xuống, mặc dù không phải rất để ý chuyện này, thậm chí kích thước rất thuận tiện cho chiến đấu. Nhưng mà bị người chỉ vào trêu chọc cũng cảm thấy rất khó chịu chứ, ít nhất sẽ không vui vẻ.
Nhất là Hoa Hoa còn dùng một lời đâm tâm.
“Ha? Thanh Thu tỷ tỷ vậy mà không sai biệt lắm so với ta”.
Thanh Thu rất muốn cho tiểu cô nương này một cái gảy trán, kích thước tương đương với thiếu nữ mười ba tuổi đâu phải chuyện “vinh quang” gì. Nhưng mà Thanh Thu còn chưa kịp hành động đã thấy sắc mặt của Bạch Linh Nguyệt đột nhiên trở nên nghiêm túc, ánh mắt hơi rủ xuống, sau đó ngưng trọng nói.
“Ngươi…có phải lớn hơn một chút hay không?”
Thanh Thu: “…”
Hắn thật không để ý đến kích thước của bản thân, cũng không thấy có thay đổi gì, vẫn rất bằng phẳng chứ. Nhưng mà bị Bạch Linh Nguyệt hỏi thăm liền kiểm tra một chút, chính là kiểm tra ví trí nút thắt của băng quấn ngực.
Quả thật có chênh lệch một chút nhưng không nhiều, từ bằng phẳng đến miễn cưỡng có thể trông thấy nhấp nhô, giống như đặt vào bên trong băng quấn ngực hai quả mận mà thôi, không cố ý kiểm tra sẽ không phát hiện được.
Thanh Thu gật đầu nói.
“Có chênh lệch một chút xíu…”
Lại ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt, hồ nghi hỏi.
“Sao ngươi lại phát hiện ra?”
Bạch Linh Nguyệt khoanh tay, giương cằm, hừ một tiếng tựa như chuyện này rất rõ ràng, liếc qua liền biết vậy.
Hoa Hoa cũng quấn xong khăn tắm, thúc giục nói.
“Thu tỷ tỷ, Bạch tỷ tỷ, nhanh lên đi thăm nước nóng thôi”.
Loạt xoạt một chút, Thanh Thu xếp đặt nội y sang một bên, từ từ quấn khăn tắm lên người lại nghe Bạch Linh Nguyệt nói.
“Đợi trở về ta sửa lại cho ngươi, mặc quá chật khó mà hoạt động được”.
Vừa nói Bạch Linh Nguyệt lại vừa dùng ngón tay chọc chọc “đoản bí” đặt ở một bên làm cho Thanh Thu hoảng hốt, hai lỗ tai đỏ bừng. Nói gì thì nói đây chính là thiếp thân nội y, nhìn người khác đụng vào cảm giác rất xấu hổ, nhất là hắn vừa mới cởi xuống mà!
Nhưng đề nghị của Bạch Linh Nguyệt cũng để Thanh Thu rất động tâm, dù sao hắn cũng cảm giác bắp đùi của mình bị quần siết hơi chặt, chỉnh sửa rộng ra một chút rất tốt. Tay của hắn rất tàn về khoản may vá, bản thân muốn chỉnh sửa cũng không biết làm thế nào. Tất nhiên ảnh hưởng không lớn, ống quần siết vào da thịt còn không để lại vết hằn cho nên Thanh Thu không để tâm đến chuyện thay đổi.
Còn chỉnh sửa…nói thật nhờ cậy ai chỉnh sửa cũng rất khó mở lời. Bây giờ Bạch Linh Nguyệt chủ động đề nghị, cảm thấy rất tốt nhưng vẫn cảm thấy quá kỳ quái, cũng quá xấu hổ. Thanh Thu không đồng ý, nói.
“Y phục mà thôi, không cần tốn thời gian công sức làm gì, nếu cần thì ta trực tiếp đi mua mới là được”.
Bạch Linh Nguyệt còn định nói gì thì người đã bị Hoa Hoa kéo đi.
Mặt ao có khói trắng lượn lờ, ngồi vào trong ao nước liền ngập đến xương quai xanh, lưng khẽ ngả một cái có thể ngắm cả bầu trời đầy sao.
…