Chương 114: Ngoài cửa sơn cốc
Bởi vì vòng bao vây chỉ có bán kính năm thước cho nên Thanh Thu có thể cảm ứng được rõ ràng nội lực của đám người này. Nói thật thì trình độ không cao lắm, đại đa số đều là võ giả tam lưu, chỉ có hai người là võ giả nhị lưu nhưng lượng nội lực chỉ chừng hai mươi đấu, không phải nhân vật lợi hại gì.
Đã gặp qua rất nhiều võ giả nhập lưu, tam lưu nhị lưu có số lượng lên đến hàng trăm, võ giả nhất lưu cũng gặp được mấy người, thậm chí còn tiếp xúc qua tông sư Bạch Khuynh Nhiễm, cho nên Thanh Thu có một mức ước lượng riêng, tương đối được thực lực của người đối diện.
Nội lực không phản ánh tất cả thực lực của người ta, đối với võ giả tam lưu cùng nhị lưu thì chênh lệch nội lực có thể bị bù đắp bằng võ kỹ, thậm chí là vũ khí, kinh nghiệm chiến đấu các loại.
Không chỉ cần cảm ứng mà còn cần phải quan sát mới có thể đánh giá tổng hợp một cách chính xác được. Thông qua quan sát sơ bộ thì Thanh Thu mới đưa ra kết luận sáu người bao vây hắn không phải nhân vật lợi hại.
Nghĩ đến thì cũng là chuyện bình thường, Mặc Lô Cốc tuy là thế lực giang hồ nhưng nổi danh là rèn luyện cùng buôn bán binh khí, không phải nổi danh nhờ võ lực, trình độ thường thường liền không có gì lạ.
Thanh Thu vận nội lực vào cổ họng, chậm rãi lên tiếng, âm thanh không lớn lại có thể lan truyền thật xa, giống như sát ở bên tai.
“Tại hạ nửa đường cứu được một tiểu cô nương, đối phương nói xuất thân Mặc Lô Cốc, không biết các vị có thể xác nhận hay không?”
Vừa nói vừa vẫy tay, ra hiệu Hoa Hoa đi ra ngoài. Hoa Hoa nhô ra cái đầu nhỏ, nhìn quanh môt lượt cũng không gặp được người quen, chỉ có thể rụt rè ngước mắt nhìn về phía đầu tường.
Người ở trên đầu tường không nhận ra Hoa Hoa nhưng nguyên nhân phong cốc lại rất rõ ràng, lập tức phân phó một thuộc hạ đi truyền tin rồi thi triển khinh công hạ xuống.
Hai người này cũng là võ giả nhị lưu, khí tức hừng hực như lửa lại vững chắc ít dao động, so với võ giả khác có thêm một loại cảm giác nặng nề mà nóng bỏng, hiển nhiên tu luyện công pháp bất phàm.
Nội lực không tệ nhưng khinh công chẳng ra sao cả, trình độ khinh công thậm chí còn không bằng Bạch Linh Nguyệt vừa mới học Tung Hoành Vạn Lý được mấy ngày.
Hai người không biết Thanh Thu đánh giá chính mình, nếu không sẽ tức giận đến thổ huyết mất. Ánh mắt của hai người tập trung đến Hoa Hoa, trong đó một người hỏi.
“Ngươi là Hoa Hoa? Con gái của Trần Song Lâm sư huynh?”
Hoa Hoa không nhận ra đối phương, nhưng nghe đến tân của cha mình liền nuốt một ngụm nước miếng, gật đầu nói.
“Đúng vậy, cha ta chính là Trần Song Lâm”.
Người thủ lĩnh gật đầu không hỏi thêm gì nữa, không phải hắn tin tưởng mà tạm thời không nhìn ra khác thường cho nên bắt đầu quan sát Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt. Về phần thân phận của tiểu cô nương, chờ người chạy đến tức khắc sẽ rõ ràng.
Để tránh mất cấp bậc lễ nghĩa, người dẫn đầu chắp tay hỏi.
“Tại hạ Dương Thái, không biết hai vị nữ hiệp xưng hô thế nào?”
Thanh Thu chắp tay đáp lời.
“Nữ hiệp thì không dám nhận, các hạ có thể gọi ta Thanh Thu”.
“Họ Bạch”.
Bạch Linh Nguyệt lập tức tiếp lời, ngữ khí lạnh nhạt không quan tâm cho lắm, không có ý định kết giao Mặc Lô Cốc. Sự thật đúng là như thế, Bạch Linh Nguyệt vốn không ưa thích giao tiếp với người lạ, bây giờ còn bị người bao vây chỉ vũ khí vào người, sao có thể tỏ ra thân thiện được.
Dương Thái cười gượng phất phất tay để người ta thu vũ khí lại, cho dù thu vũ khí nhưng vẫn bày ra tư thế đề phòng, thậm chí ánh mặt khóa chặt động tác của hai người Thanh Thu, sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể cấp ra phản ứng mà không sợ bất ngờ.
Dương Thái lại tiếp tục hỏi thăm.
“Không biết hai vị cô nương đến Mặc Lô Cốc là muốn làm chuyện gì? Nếu như năng lực cho phép, tại hạ có thể trợ giúp một hai”.
Thanh Thu thản nhiên nói.
“Có một thanh vũ khí hư hại, tìm các ngươi sửa chữa một chút”.
Dương Thái mỉm cười gật đầu, nhu cầu này không hiếm lạ gì, không ít người tìm đến Mặc Lô Cốc để sửa chữa vũ khí. Nhưng không phải vũ khí nào cũng đáng cho Mặc Lô Cốc tiếp nhận sửa chữa, hắn đang định hỏi thăm về vũ khí của Thanh Thu liền nghe được một tiếng hô lớn.
“Hoa Hoa!”
Âm thanh rất lớn còn hơi khàn khàn, tiếp theo đó là một tiếng nổ vang, toàn bộ mặt đất đều chấn động mạnh một cái. Xoay người liền thấy mặt đất bị đạp ra một cái hố lớn bằng cái chậu, sau đó từ trong hố đất phóng ra một bóng người.
Thân chỉ khoác một cái áo lại còn không cài cúc, lộ ra phần bụng cùng ngực, tay áo sát nách cho nên lộ ra hai cánh tay, cơ bắp cuồn cuộn, toàn bộ làn da màu đồng cổ vô cùng vạm vỡ.
Vóc dáng không cao, di chuyển không quá linh hoạt mà tương đối cứng nhắc, cồng kềnh cục mịch.
Tương đối phù hợp với ấn tượng cứng nhắc của Thanh Thu về “thợ rèn”.
Đối phương vọt đến trước mặt của Hoa Hoa, vội vàng ôm lấy nàng vào trong lòng, bàn tay còn hơi run run, kích động khó mà bình tĩnh được.
Hoa Hoa run lên không biết người đến là ai nhưng lại nhận thấy cảm giác quen thuộc liền an tâm lại, vui vẻ bật thốt lên.
“Cha!”
Người đến hiển nhiên chính là Trần Song Lâm.
Ngoại trừ thân thể vạm vỡ, không quá cao lại vai u thịt bắp lộ ra hơi “lùn”. Kỳ thực Trần Song Lâm cao hơn Thanh Thu một chút, hơn một thước bảy chứ không hề thấp.
Đợi kích động qua đi, Trần Song Lâm mới buông Hoa Hoa ra, chăm chú quan sát xem con gái có bị tổn thương gì không. Sau đó mởi ngẩng đầu nhìn về phía xe ngựa, vội vàng tiến lên, chắp tay bái một cái.
“Cảm tạ hai vị nữ hiệp cứu giúp nữ nhi ta, Song Lâm vô cùng cảm kích. Nếu có gì phân phó, tại hạ muôn chết không chối từ”.
Thanh Thu cũng thản nhiên nhận một lễ này, hai người bọn hắn thật sự cứu được Hoa Hoa, nếu không kết cục hẳn không tốt đẹp gì. Tuy nói Điền Vân Phi tự tìm đường chết chạy đến khiêu khích, Thanh Thu không có dự định nhờ vào chuyện này mưu cầu thứ gì.
Không cần đối phương phải “muôn chết” Thanh Thu bình thản nói.
“Trùng hợp cứu được mà thôi, các hạ không cần phải nói nghiêm trọng như vậy. Lần này ta đến Mặc Lô Cốc muốn mời hỗ trợ sửa chữa một chút binh khí, không biết có thể tạo thuận lợi hay không?”
Trần Song Lâm liếc Dương Thái một cái, Dương Thái khẽ gật đầu lại nhìn về phía Thanh Thu hỏi.
“Chuyện này vốn không khó khăn gì, chỉ là trong cốc có kẻ gian trà trộn vào gây chuyện. Không biết cô nương có thể cáo tri cứu được Hoa Hoa ở nơi nào hay không?”.
Thanh Thu có thể hiểu được sự cẩn thận của đối phương, không cần quá nhăn nhó chấp nhặt liền thẳng thắn nói.
“Ở trên đường gặp Điền Vân Phi, hắn chạy đến tìm chết cho nên vừa lúc cứu được Hoa Hoa”.
Trần Song Lâm kinh hãi nhìn về phía Hoa Hoa, lo lắng muốn kiểm tra hỏi thăm lại luống cuống không biết nói thế nào. Dương Thái thì hoàn toàn kinh ngạc mà đánh mất khả năng ngôn ngữ, rất lâu sau mới khép được miệng, không chắc chắn hỏi lại.
“Chính là hái hoa dâm tặc Điền Vân Phi? Hai vị cô nương giết hắn?”
Thấy Thanh Thu lắc đầu, Dương Thái không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi, lại nghe tiếng nói.
“Là muội muội ta một mình giết chết đối phương. Cách đây chừng mười dặm đường mà thôi. Hiện tại đi qua có lẽ còn trông thấy thi thể chưa bị dã thú tha đi”.
Dương Thái: “…”
Vấn đề là một mình vẫn là hai mình sao? Vấn đề là Điền Vân Phi thật sự bị người giết đi, chuyện mà rất nhiều danh túc võ lâm đều không làm được lại bị một tiểu cô nương đơn độc hoàn thành.
Nghĩ đến đây, Dương Thái không khỏi ngưng lại, lẩm bẩm tự nhủ…hừm, vấn đề một mình chém giết vẫn rất đáng nói.
….