Chương 99. Hướng Dẫn Viên.
“Ca ca.”
Lúc này, năm người chung nhóm mới tỉnh hồn lại, một nữ nhân trong đó kêu lớn rồi nhanh chóng nhảy xuống cánh đồng, chạy đến chỗ cái tên đang cắm mặt vào bùn, mông chổng lên trời kia.
Bốn người còn lại cầm chặt vũ khí, nhìn Tô Khuynh Thành với ánh mắt e dè cùng khiếp hãi. Dùng một đấm và một đá đã giải quyết được Võ Sư Dẫn Linh trung kỳ có kinh nghiệm thực chiến? Cái quái gì đang diễn ra vậy?
Trông bốn người kia nhìn mình như đang nhìn hổ dữ, Tô Khuynh Thành trợn mắt khiến nàng trông càng thêm hung dữ, vừa hất hất nắm đấm vừa nói:
“Sao? Muốn tắm bùn như tên đó à?”
Chuyện huyên náo chỗ này rất nhanh đã khiến binh lính canh cổng chú ý, sẵn tiện rãnh rỗi nên người bính thân phận cao kia đi ra giải quyết, nhưng khi thấy chuyện có liên quan đến hai người Trần U thì anh ta liền chững lại, tranh thủ hỏi những người lính gần đó cho rõ ràng trước khi tiến hành xử lý.
Sau khi nghe kể lại, anh ta liền xua xua tay, nói:
“Không cần quản, nếu đám Võ Sư kia đến kiện cáo thì nhốt hết vào trong ngục, giam chúng một tuần, cho chừa cái tật mới vừa vô thành đã gây sự rồi.”
Quay trở lại phía bên này, bốn người kia chỉ đứng đó mà nhìn Tô Khuynh Thành chứ chẳng dám làm gì khác, thứ nhất, bọn họ sợ hãi, thứ hai, bọn họ muốn câu kéo thời gian để chờ binh lính đến giải quyết. Mặc dù đồng đội của bọn họ gây sự trước nhưng chỉ gây sự bằng miệng lưỡi, phạt vài ngân đồng là cùng nên họ không cản đồng đội gây sự. Còn nữ nhân này chủ động đánh người, theo luật phải xem thương thế gây ra cho người kia từ đó định hình mức phạt.
Ở Thành Hải Tửu, giết người phải đền mạng, chủ động khiến người khác bị thương thì phải chịu phạt, dù là Võ Sư Khải Linh Cảnh hay Nhập Linh Cảnh cũng như nhau, là thiết luật nên không có chuyện nhắm mắt cho qua.
Chỉ là, chờ mãi, chờ mãi mà chẳng thấy binh lính bước ra giải quyết, bốn người âm thầm rùng mình, khuôn mặt dần tái nhợt vì sợ hãi tột độ. Binh lính không chịu giải quyết thì chỉ có hai nguyên nhân, hoặc hai người này là khách quý của thành, hoặc là… Sủng Thú Sư, cả hai trường hợp họ đều không thể chọc, nếu bị giết thật, coi chừng Thành Chủ còn đích thân xử lý xác của bọn họ luôn ấy chứ.
Người trên đường cũng đã ngửi thấy mùi ‘kịch hay’ nên bắt đầu tụm lại để hóng hớt, liên tục xì xà xì xầm và chỉ chỉ chỏ chỏ.
Không muốn rước thêm phiền và khiến các binh lính lâm vào thế khó xử nên Trần U lập tức nắm tay Tô Khuynh Thành rồi tiến về phía bốn người kia.
Thấy hắn đến gần, bọn họ cùng hít một hơi thật căng phổi để áp chế cơ thể đang run run cùng hành động bước lùi theo bản năng của mình, đồng thời thầm mắng mười tám đời tổ tiên của cái tên mập lùn kia, chọc ai không chọc, lại chọc trúng tấm sắt, giờ không chỉ mỗi hắn ta gãy tay mà bọn họ cũng phải chịu đòn.
Ngoài ra, bọn họ còn chửi thầm hai người Trần U, là đại nhân vật thì ra dáng của đại nhân vật đi chứ, sao lại giả vờ khoác áo lông cừu để bọn họ nhầm tưởng tai hại như vậy? Chết tiệt, chết tiệt.
Mắng thì mắng nhưng bốn người vẫn cố dùng toàn bộ chất xám để nghĩ ra đối sách, bởi nếu không nghĩ, sợ là đến mạng nhỏ cũng chẳng còn.
Là người trải đời, tâm cảnh rất rộng và thoáng nên Trần U cũng chẳng cần bọn họ quỳ lạy, van xin gì cả, cứ thế mà bước đến rồi vỗ nhẹ lên vai nữ nhân còn lại trong nhóm, đồng thời thì thầm vào tai nàng ta:
“Chuyện hôm nay dừng ở đây, ta không truy cứu nữa, quản lý đồng đội cẩn thận vào, nếu không, có ngày sẽ chết cả bọn đấy.”
Nói rồi hắn nắm tay Tô Khuynh Thành bước qua bốn người, tiếp tục bước từng bước thong dong trên con đường gạch trắng, cùng giai nhân nhìn đông ngó tây, tận hưởng cảnh sắc cùng nhân khí.
Đã có kết cục nên chuyện huyên náo lắng xuống rất nhanh, dòng người vẫn tiếp tục ra vào thành như chưa từng có gì xảy ra, chỉ khác ở chỗ có bốn người đang chạy xuống cánh đồng, giúp nữ nhân kia lôi ca ca của nàng ta đang cắm mặt vào bùn lên mà thôi.
…
Con đường gạch ở bên trong rộng gấp đôi đường bên ngoài nên trông dòng người đi đi lại lại cũng thong thả, thoáng đãng hơn nhiều, và cũng nhờ quá rộng nên có kha khá người tận dụng để bán đồ ở hai bên đường, chủ yếu người dân trong thành bầy bán các loại rượu tự ủ, cũng có người của các cửa hàng giới thiệu và cho thưởng thức miễn phí những sản phẩm mới,… khiến khung cảnh càng thêm náo nhiệt và thú vị.
Cảnh trên đường đã đẹp, cảnh ở xung quanh lại càng đẹp và thơ mộng hơn.
Phía bên trái hai người là cánh đồng lúa chín vàng, vài người nông dân lực lưỡng đang dùng liềm lưỡi lớn để gặt lúa, vài người khác thì túm lúa thành bó rồi gánh đến cho những nữ nhân đập lấy hạt, cảm giác như đang trở về những năm tuổi thơ, thấy cha thấy mẹ, thấy ông thấy bà đang thu hoạch mùa lúa vàng bội thu.
Dời tầm mắt nhìn ra phía xa xa là khu vực trồng cây ăn quả đủ loại, có một vài loại quả đã chín mọng và đang được thu hoạch, trông ngon mắt đến nỗi khiến kha khá người đang di chuyển trên đường cũng phải chạy qua, đến tận nơi để mua và thưởng thức trái cây thơm ngon vừa mới được hái xuống.
Nhìn sang phía bên phải là những cánh đồng lúa xanh tốt vô cùng, có lúa non, có lúa đã bắt đầu trổ bông, cũng có vài ô ruộng trống đang được người nông dân lội bùn cày cấy.
Một ông lão dùng tay áo lau mồ hôi trên trán rồi chống tay đứng thẳng người, theo đó, tiếng xương khớp răn rắc của tuổi già bắt đầu vang lên. Ông lão đưa tay ra sau đấm đấm lưng, lắc lắc đầu nói với giọng chán nản:
“Già rồi già rồi, xương khớp chịu không nổi nữa rồi.”
Một nam nhân trung niên đang cấy lúa bên cạnh cười nói:
“Ông Viễn già đâu mà già? Tối hôm qua tôi còn nghe âm thanh của hạnh phúc vang lên từ nhà ông đây, ha ha ha…”
Mọi người xung quanh nghe vậy cũng cười lớn làm mặt mo của ông Viễn hơi đỏ lên, mắng:
“Đám người trẻ tuổi các người, tối không ngủ đi rình mò nhà ông làm gì? Thật là… thế sự vô thường mà.”
“Tôi đâu có rình mò, tại âm thanh hạnh phúc vang lớn quá ấy chứ, không ngờ ông Viễn tuổi cao mà còn dũng mãnh đến vậy, bội phục, bội phục, ha ha ha.”
Đám người lại được trận cười vang, còn ông Viễn thì sụ mặt bước thẳng lên bờ, chẳng thèm cấy lúa nữa mà đi một mạch về nhà. Trông thì như giận dỗi nhưng thực tế là đang cười như hoa nở trong bụng, bởi dù già nhưng vẫn là nam nhân mà, được người khen dũng mãnh trong chuyện đó thì tất nhiên phải vui rồi.
Người nông dân phó lưng cho trời, phó mặt cho đất, chân lắm tay bùn, lao động cực khổ nhưng chỉ cần chút chuyện nhỏ như vậy thôi là mệt nhọc tan biến gần hết, sức lực lại dồi dào, tinh thần lại tràn đầy mà tiếp tục làm việc hăng hái.
Tô Khuynh Thành cũng bị câu chuyện nhỏ này làm cho phì cười, thầm ngó Trần U với ánh mắt mà ai cũng hiểu rồi tiếp tục nhìn về phía xa xa sau những cánh đồng lúa, nơi đó là một vùng hoa bạt ngàn với đủ màu đủ sắc, vì đang là tiết Xuân nên hoa nở rộ, rực rỡ cả một góc trời.
Tiểu Tiểu bị cảnh đẹp này thu hút, say mê đến rời xa khu vực ấm áp yêu thích mà nhảy lên đầu Tô Khuynh Thành, mở đôi mắt thật to như muốn thu trọn cảnh đẹp và khắc sâu trong ký ức.
Đi thêm một đoạn, hai người thấy phía trước có rất nhiều trẻ con đang đứng, có trai có gái, nhỏ tầm năm tuổi cũng có mà lớn tầm mười bốn mười lăm tuổi cũng có.
Đám trẻ nở nụ cười niềm nở với dòng người đang tiến vào thành trong, sau đó có vài người dừng lại để trao đổi rồi đứa trẻ kia tỏ ra vui mừng, tức tốc đi trước dẫn đường cho những người đó.
“Vị đại thúc này có muốn thuê một người hướng dẫn khi vào thành trong không ạ? Cháu sống ở Thành Hải Tửu được mười hai năm rồi, hiểu biết rất rõ về thành ạ, giá cả rất phải chăng, chỉ cần hai mươi đồng thôi ạ.”
“Hai mươi đồng? Mắc quá, năm đồng thì ta chấp nhận thuê.”
Cô bé kia lắc lắc đầu từ chối, năm đồng thật sự quá ít, không khác gì hướng dẫn không công là mấy. Tên nam nhân trung niên kia tiếp tục kì kèo với một vài đứa trẻ, cuối cùng có một thằng nhóc chín tuổi chấp nhận cái giá hắn ta đưa ra, ‘hơi’ vui vẻ mà dẫn đường.
Nhìn thằng nhóc kia ‘phá giá’ mà cô bé chỉ biết lắc đầu chán chường, công việc hướng dẫn này thật sự rất thơm béo, kiếm tiền khá dễ dàng nhưng chỉ vào thời gian ban đầu, về sau có rất nhiều cạnh tranh và phá giá, nhất là khi người lớn ở Thành Hải Tửu xây lên một tòa lâu có thể thuê Hướng Dẫn Viên người lớn.
Không biết Hướng Dẫn Viên người lớn có gì tốt mà mỗi khi phụ thân và mấy vị thúc thúc uống rượu đều nhắc đến? Nói cũng muốn kiếm tiền đi một lần cho biết? Trong khi đó phụ thân và các thúc thúc đều là dân của thành, điều này khiến cô bé cảm thấy rất khó hiểu.
Mãi mê suy nghĩ, đến khi có hai bóng hình lướt qua cô bé mới tỉnh hồn lại, giật mình rồi gọi theo:
“Vị thúc thúc kia ơi, có muốn thuê một người hướng dẫn khi vào thành trong không ạ?”
Trần U chợt dừng lại, ngó nghiêng xung quanh rồi quay người nhìn cô bé, chỉ vào mặt mình hỏi:
“Vị muội muội này gọi ta?”
Cô bé gật gật đầu, dùng đôi mắt long lanh nhìn hắn, còn hắn thì cau mày, hết nhìn cô bé lại nhìn sang Tô Khuynh Thành, chỉ vào mặt mình và hỏi:
“Trông ta già đến mức làm thúc thúc luôn rồi à?”
Hắn nhớ là Tiểu Tiểu Hoặc Ảnh cho hắn khuôn mặt thiếu niên tầm 20, 21 tuổi mà? Dù nhan sắc của Hoặc Ảnh thuộc kiểu bình thường nhưng không già đến mức đó chứ?
Nàng nhìn hắn từ trên xuống dưới, ánh mắt vui trên nỗi đau của người khác, che miệng cười đáp:
“Vị thúc thúc này đã già rồi thì nhận đi, còn tự hỏi làm gì? Đúng không, tiểu muội muội?”
Cô bé gật đầu, ngây ngô đáp:
“Vị thẩm thẩm này nói đúng đó ạ.”
Lần này tới lượt hắn cười ha hả, Hoặc Ảnh của hắn gọi thúc thúc thì không đáng, nhưng Hoặc Ảnh của nàng thật sự có thể gọi là thẩm thẩm nha, ha ha ha.
Tô Khuynh Thành nhíu mày không vui, nhưng với khuôn mặt hiện tại thì nàng đúng là thẩm thẩm thật, nhịn, phải nhịn thôi. Xong, nàng chợt nảy ra sáng kiến, nhìn cô bé với nụ cười tươi:
“Vị tiểu muội muội này, nếu trong lúc hướng dẫn muội kêu ta là tỷ tỷ, tỷ tỷ sẽ thuê muội, đồng ý chứ?”
Cô bé nhìn nàng với ánh mắt khó hiểu, thầm nghĩ sao vị thẩm thẩm này lại thích được người khác gọi là tỷ tỷ chứ? Nhưng thôi, có người thuê là tốt rồi.
Thấy cô bé gật đầu đồng ý, nàng cũng móc túi tiền trong ngực áo ra, đưa cho cô bé một ngân đồng sáng loáng, cười nói:
“Không cần phải thối lại tiền thừa, nhanh dẫn đường cho tỷ tỷ đi.”
“Dạ vâng, tỷ tỷ xinh đẹp.”
Người ta nói có tiền mua tiên cũng được, vừa khao thêm một ít tiền, cô bé không chỉ vui vẻ gọi nàng tỷ tỷ mà còn thêm vào hai chữ xinh đẹp vào nữa, đúng là…
Tô Khuynh Thành cười rất vui vẻ, nhìn Trần U với ánh mắt trêu ghẹo, hối thúc:
“Vị thúc thúc có tuổi này đi nhanh nha, kẻo tỷ tỷ và muội muội trẻ trung này bỏ lại bây giờ, hì hì.”
…
…