Chương 100. Vào thành trong.
Trên đường đi, Tô Khuynh Thành và cô bé kia trò chuyện rất vui vẻ, dẫn đến việc trông Trần U giống như Hộ Vệ lẽo đẽo theo sau để bảo vệ cho hai người.
Sau một lúc ngắm cảnh chán chê, Tiểu Tiểu nhảy từ trên đầu Tô Khuynh Thành xuống bàn tay cô bé, nhắm mắt tận hưởng cảm giác cô bé thích thú vuốt ve bộ lông mềm của nó. Hình ảnh làm hắn gào thét trong lòng, thầm mắng mi là ma thú Đế Vương đó Tiểu Tiểu, có thể bày ra phong thái của Đế Vương được không?
Như để thỏa mong muốn của hắn, Tiểu Tiểu bấu áo của cô bé, bắt đầu trèo vào rồi an tọa ở vị trí mà ai ai cũng biết, dù của cô bé khá nhỏ, đang ở giai đoạn phát triển nên không thể so sánh với Tô Khuynh Thành được, nhưng lại mang đến cho nó một cảm giác mới lạ khác.
Nó chừa cái đầu và hai chân trước ra ngoài lớp áo, bày ra dáng vẻ tiêu chuẩn Đế Vương đang ngồi trên Vương Tọa, chỉ chỉ chân phải nhỏ nhắn ra phía trước và kêu chi chi chi như ra lệnh cho cô bé phải giải đáp thứ nó vừa chỉ là gì?
Cô bé thấy nó đã dễ thương lại làm hành động càng dễ thương như vậy thì yêu thích hơn, vòng tay ôm chặt và cọ cọ má vào đầu của nó, cười nói giải đáp tất cả mọi thứ mà nó chỉ.
Hai người một hồ vừa đi vừa líu lo như chim, theo thời gian, Trần U cũng nắm được vài thông tin từ cuộc trò chuyện.
Cô bé này tên Phu Hoa, là con của một gia đình nông dân bình thường ở Thành Hải Tửu, khi không đi học hoặc hết việc bên gia đình thì sẽ đi làm người hướng dẫn để kiếm thêm chút thu nhập trang trải cuộc sống.
Cô bé đã sống ở nơi này mười hai năm, làm người hướng dẫn từ năm bảy tuổi nên đến nay đã có năm năm kinh nghiệm rồi. Nghe có vẻ đáng gờm nhưng số lượng khách thuê cô bé từ đó đến giờ chưa đến năm mươi người, ít đến thảm thương.
Loại lúa mà người nông dân đang thu hoạch ăn rất dỡ, nhưng dùng để ủ rượu lại mang đến nhiều tác dụng rất thú vị, như bỏ vài lạng bột gạo rang vào trong rượu sẽ khiến rượu có mùi thơm nồng; rượu làm thuần từ loại gạo này có tính biến thiên, ủ ngắn thì rượu đắng nhưng lại rất nồng, ủ càng dài thì vị đắng lại hóa ngọt, hương cũng càng thơm và độ nồng cồn cũng giảm đi.
Vòng ngoài của Thành Hải Tửu có năm khu vực chuyên canh dùng để trồng loại lúa kia, trồng hoa, trồng cây lấy quả, khu vực nước suối trong lành để nấu rượu và khu vực thổ nhưỡng tốt để trồng dược liệu. Ba khu vực đầu, du khách tứ phương có thể tham quan thoải mái, nhưng hai khu vực cuối thì không được, chỉ có khách quý với người có nhiệm vụ mới được tiến vào.
Thành Hải Tửu có một loại rượu tên Hồng Bích Tửu, nước rượu có màu hồng nhạt và trong suốt hệt như một viên hồng ngọc nằm trọn vẹn trong cái ly, là loại rượu đẳng cấp nhất ở nơi này, không bán mà chỉ dùng để dâng lên cho Hoàng Thất của Thiên Lam Quốc sử dụng và ngoại giao, đến cả Thành Chủ cũng chưa được thưởng thức qua là đủ hiểu.
…
…
Ba người dần đến gần cổng của thành trong, một lần nữa, đôi mắt Tô Khuynh Thành mở lớn, trong lòng ngập tràn cảm giác choáng ngợp với những gì nàng đang thấy.
Tường thành được làm từ các khối đá vuông vắn màu trắng, có một đội ngũ chuyên xử lý vết bẩn như rêu, ố,… nên nó cực kỳ sạch sẽ, màu trắng không hề pha tạp thêm màu nào khác khiến nó như đang tỏa sáng dưới ánh mặt trời.
Hai bên trái phải của cổng thành cao tám thước, rộng ba mươi thước này là hai bình rượu cực lớn và cao cũng làm từ đá trắng, miệng bình nghiêng về phía trước một góc vừa đủ để nước chảy ra tạo thành hiệu ứng thác đổ tuyệt đẹp, với phần hứng nước là hai cái hồ nhỏ được thiết kế với phong cách Đầm Rồng Đầm Hổ, trông khí thế vô cùng và ẩn ẩn có hương thơm nồng nhẹ của rượu.
Ngước lên trên là bảng tên ‘Thành Hải Tửu’ từng nét chữ đều mang hình dáng của bầu rượu với độ dài ngắn, to nhỏ khác nhau. Ánh sáng mặt trời chiếu vào mặt chữ óng ánh màu vàng kim càng làm nó thêm chói lóa. Theo như Phu Hoa nói, ban ngày bảng tên này có màu vàng kim, ban đêm cũng tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, ở tận tường thành ngoài vẫn có thể thấy được nên nó luôn luôn cực kỳ nổi bật.
Ba người từ từ bước vào cổng, xuyên qua lối đi được thắp sáng bằng Minh Cốt cả ngày lẫn đêm, mang đến cảm giác sáng sủa an toàn, và rồi, khung cảnh nhộn nhịp của Thành Hải Tửu ngay lập tức đập thẳng vào mắt Tô Khuynh Thành.
Điều đầu tiên làm nàng chú ý, cũng là sự khác biệt so với hai tòa thành nàng đã sống và đi qua, đó là nhà cửa, kiến trúc ở Thành Hải Tửu đều từ hai tầng đổ lên, thậm chí phía xa xa còn có một kiến trúc dạng lầu tầm khoảng hai mươi tầng, nhìn từ khoảng cách này đã cảm giác nó rất to lớn rồi, không biết khi đến gần nó sẽ còn to đến thế nào nữa?
Đường xá ở đây cũng rộng hơn Thành Hải Bình rất nhiều, đoàn xe, dòng người qua lại, người buôn kẻ bán, cửa tiệm, binh lính đi tuần,… phải nói là cực kỳ nhộn nhịp, ngày bình thường mà cứ tưởng như đang có lễ hội gì đó diễn ra.
“Ha ha ha, ực… vài ngày nữa thôi là ta sẽ bước vào Khải Linh Cảnh, phải ăn mừng, phải ăn mừng mới được, cạn nào mọi người…”
Một vị Võ Sư tuổi trung niên cầm bình rượu, mặt đỏ như máu, đi đứng loạng choạng nhưng vẫn tiếp tục đưa bình rượu lên mà nốc, rượu vào miệng thì ít mà chảy ra đất thì nhiều, trông chẳng khác nào đống ma men đầu đường xó chợ.
Nốc xong, vị Võ Sư nấc ực ực vài cái, bước thêm được vài bước rồi người bắt đầu nghiêng sang bên phải, kết quả là tiếng bịch cùng tiếng choang của bình rượu vỡ tan tành vang lên.
Người dân xung quanh lắc đầu thở dài ngán ngẩm, bước đến kéo vị Võ Sư đó ném vào góc tường, tránh người, ngựa đạp lên hắn ta rồi bắt đầu dọn dẹp các mảnh vỡ một cách thuần thục như đã làm việc này rất nhiều lần.
Nhìn qua bên kia đường, Tô Khuynh Thành thấy một con Hồng Viên đang phụ người dân khiêng rượu đi bán, mình nó gánh được bốn bình rượu lớn mà chẳng thể hiện ra chút mệt mỏi nào, trái lại còn vui vẻ và trông tràn trề năng lượng khi được người kia vỗ vỗ cánh tay.
Đi thêm một đoạn, nàng thấy một con Hỏa Thử đang Phun Lửa để nhóm củi cho chủ nhân nấu rượu, nhóm xong chục đống củi, chủ nhân mỉm cười xoa đầu và tặng nó trái cây, nó liền gặm lấy rồi ăn một cách vui vẻ.
Tiếp nữa, nàng lại thấy một người trung niên cầm bình rượu nốc lấy nốc để, sau đó cho Lực Ngưu đang kéo xe uống một ngụm, kết quả Lực Ngưu bị ‘say’ nổi lên cơn sung mà húc tung hết thứ này đến thứ nọ, phải nhờ binh lính đi tuần ngăn lại mới được, và người trung niên đó bị phạt một túi tiền không biết bao nhiêu?
…
Thành Hải Tửu không hổ với từ Tửu trong tên, đời sống ở nơi này gần như gắn liền với rượu, đâu đâu cũng liên quan đến rượu, thậm chí còn có món trứng chiên rượu vô cùng độc lạ, và đặc biệt là, ở đây có các ma thú ‘hoang dã’ cùng chung sống với con người, vừa là thú cưng, vừa bạn hỗ trợ trong công việc, điều khó được thấy ở những tòa thành nhỏ.
Trần U với Phu Hoa đã quen với những hình ảnh như vậy nên cảm thấy rất bình thường, chỉ có Tô Khuynh Thành vẫn mở đôi mắt thật lớn, liên tục nhìn qua ngó lại để tiếp thu tất cả điều mà nàng cho là mới mẻ.
Hắn bước lên ôm eo, từ từ kéo nàng ra khỏi sự choáng ngợp rồi cười nói:
“Sau này, nàng sẽ đến nhiều nơi nhộn nhịp hơn thế này rất nhiều, cứ thả lỏng, dần dần rồi cũng sẽ quen mà thôi.”
Nàng gật đầu, nhắm mắt hít thở để điều chỉnh tâm lý, còn hắn thì kiên nhẫn chờ đợi, không hối không thúc, đến khi nàng mở mắt thì hắn mới nhìn sang Phu Hoa, cười nói:
“Tiểu muội muội, tiếp tục giới thiệu cho chúng ta về Thành Hải Tửu đi.”
“Vâng, thúc thúc.”
Mí mắt hắn lại giựt giựt khiến Tô Khuynh Thành che miệng cười khẽ. Hai người tiếp tục bước đi sau Phu Hoa, vừa đi vừa nghe cô bé líu lo về đủ thứ:
“Thành Hải Tửu có bốn khu vực được phân chia theo bốn hướng, mỗi khu vực có một đại lộ riêng, hiện tại chúng ta đang ở Khu Nam, nơi chuyên nấu và ủ các loại rượu từ lương thực và trái cây.”
“Về ba khu còn lại. Khu Bắc chuyên làm rượu quý để tiến cống cho Hoàng Thất cũng như những loại rượu đắt tiền khác. Khu Đông làm rượu từ hoa màu và dược liệu. Khu Tây nấu rượu có nguyên liệu từ ma thú.”
“Vòng ngoài của tất cả khu vực là nơi sinh sống của người dân bình thường, càng tiến về trung tâm của thành thì càng xa hoa đắt tiền, địa vị người ở đó cũng cao hơn, và có những kiến thúc chỉ có thể nhìn chứ không thể vào nếu không chứng minh được thân phận.”
“Tỷ tỷ xinh đẹp thấy tòa lâu đó không? Muội nghe nói nó được người từ Đế Đô đích thân xây dựng, có tất cả bốn tòa lâu như vậy nên mỗi khu vực sẽ có một cái. Muội còn nghe nói, ngoại trừ Đế Đô ra thì chỉ có Thành Hải Tửu mới có, nó vừa là biểu tượng của thành, vừa là ước vọng mà mọi người nhắm đến trong đời.”
“Bởi chỉ có những người có thân phận cao mới có thể tiến vào bốn tòa lâu đó, cũng là nơi được trao đặc quyền bán những loại rượu ngon hiếm có của thành. Muội nghe, nghe thôi nha, bốn nơi này chỉ tiếp đón các Sủng Thú Sư, Dưỡng Thú Sư hoặc người của Hoàng Thất, từng có Võ Sư Lục Cấp muốn tiến vào nhưng bị cự tuyệt thẳng thừng luôn á.”
“Tỷ tỷ xinh đẹp nhìn sang bên kia, đó là Tửu Thực Lâu ở Khu Nam, những món ăn nơi đó được phối hợp giữa rượu và thức ăn, phải nói là rất ngon, gia đình muội từng tích cóp để ăn món ăn rẻ nhất ở đó một lần rồi, thật sự vô cùng tuyệt vời, tỷ tỷ xinh đẹp đừng nên bỏ qua nha.”
Tô Khuynh Thành nhìn sang hướng đó với vẻ mặt hứng thú. Tửu Thực Lâu có sáu tầng, to lớn và rộng rãi, người ra vào tấp nập còn xe của đoàn buôn thì đỗ kín cả khu vực phía trước, đắt khách vô cùng.
Nàng chợt hỏi:
“Tiểu muội muội, sao ta thấy có nhiều binh lính đi tuần quá? Lúc nào cũng như vậy sao?”
Phu Hoa gật đầu:
“Khách từ phương xa đến đây rất nhiều, muội nghe phụ thân nói nếu làm trị an không tốt thì sẽ rất loạn, người còn nói trước đây từng xuất hiện nháo sự rất lớn, lớn đến nỗi người của Hoàng Thất phải đích thân đến xử lý, nhưng chuyện đã qua lâu rồi ạ.”
“Tỷ tỷ xinh đẹp và thúc thúc cứ yên tâm, tuy ở đây có trộm cắp nhưng rất ít khi xảy ra, và thường chỉ là vài đồng lẻ lẻ treo bên lưng quần, còn trộm nhiều cứ liên hệ với bính lính, họ chắc chắn sẽ tìm ra kẻ trộm. Chỉ cần không cố ý gây sự thì chẳng bao giờ cần phải lo lắng, trị an ở đây rất nghiêm và tốt ạ.”
“…”
Một người líu lo hai người nghe, bỗng cảm thấy dòng người trở nên hơi loạn và xì xào, người ở phía trước ngó ngó về phía sau rồi chỉ chỉ chỏ chỏ, khiến cả ba cũng tò mò nhìn theo.
Giữa đại lộ dần dần xuất hiện một cỗ xe ngựa có sáu bánh và được kéo bằng sáu con Bạch Mã, loài ma thú ‘đẳng cấp’ hơn Hoàng Mã, chuyên dùng để kéo xe của người có địa vị từ cao đến rất cao.
Vì được phối với loài ma thú này nên xe ngựa trông cực kỳ xa hoa, rộng rãi với rèm mỏng màu trắng phủ quanh, ẩn ẩn hiện hiện khung cảnh bên trong với ba nữ tử có cơ thể rất đẹp, hai người trong đó đang tựa vào ngực một nam nhân, thay phiên đút trái cây cho hắn ta, người còn lại đang nhẹ nhàng vuốt ve một con chim cao tầm một thước, chỉ biết là chim thôi chứ không thể xác định đó là loại chim gì, mà, khả năng cao nó là ma thú, thậm chí phẩm chất thuộc hàng Huyền Phẩm đổ lên.
“Ây, người hư quá đi à.”
Tên nam nhân kia đang dùng bàn tay lướt lên xuống cơ thể yểu điệu của hai nữ tử, sau đó bất thình lình xộc vào áo để thám thính bên trong khiến hai người cười nói ỉ ổi. Âm thanh và hình ảnh của sự vui đùa xa hoa đó làm mọi người xung quanh đều tỏ vẻ ngưỡng mộ.
…
…