Chương 98. Luyện tay.
Không lâu sau, hai người đã đến gần lớp tường thành đầu tiên. Nhìn tường thành được xây từ những khối đã vuông vắn màu xanh đen, phía trên có kha khá binh lính, hoặc đứng hoặc đi đi lại lại, ai nấy đều được trang bị tận răng từ giáp cho đến cung tiễn, toát lên khí chất quân đội trang nghiêm, khiến Tô Khuynh Thành không kiềm được mà hô woa đầy cảm khái.
Nàng hạ ánh mắt mà quan sát cổng thành ở nơi này, nó cao đến năm thước, rộng hơn hai mươi thước, chia làm sáu lối đi, ba ra ba vào, một lối cho đoàn xe, hai lối cho người đi bộ với binh lính canh cổng đứng rất đông ở xung quanh. Với họa tiết xây dựng kiểu rồng phượng được chạm khắc tỉ mỉ, cổng thành vừa mang đến vẻ xa hoa, đẹp đẽ, vừa tỏa ra cảm giác uy nghiêm, vô cùng phù hợp và xứng danh một trong những tòa thành lớn nhất Thiên Lam Quốc.
“Đứng lại.”
Khi hai người sắp bước vào cổng thì bỗng bị binh lính ngăn lại. Người lính hơi cau mày, quan sát cả hai từ trên xuống dưới rồi nói:
“Muốn vào thành thì cần phải xuất ra Thẻ Thân Phận để đăng ký, đây là quy định để tránh người không rõ lai lịch hay tội phạm xuất hiện trong thành, mong hai vị hợp tác.”
Tô Khuynh Thành trưng ra vẻ mặt ngơ ngác, thầm hỏi Thẻ Thân Phận là gì? Ở Thành Hải Bình có chuyện này đâu? Nàng và hắn đến Thành Hải Sa, người ta cũng đâu có yêu cầu Thẻ Thân Phận gì đó?
Nàng nghiêng người nhìn hai lối đi dành cho người đi bộ, một lối của người bình thường, ra vào không bị kiểm tra, lối còn lại của Võ Sư, bọn họ đưa ra những tấm thẻ gỗ có khắc gì đó cho binh lính canh cổng, sau đó một binh lính ghi chép thông tin, một binh lính khác đóng mộc đỏ lên thẻ gỗ rồi đưa lại, lúc này những Võ Sư đó mới được vào thành.
“Chết rồi chết rồi, không có Thẻ Thân Phận, làm sao để vào thành đây?”
Tô Khuynh Thành liền nhìn Trần U với ánh mắt cầu cứu. Hắn họ khụ khụ vài tiếng, bước đến gần binh lính và từ từ vạch áo bào ra.
Thấy hành động này, người lính cau mày càng chặt, dùng ngón tay cái bật bội đao ra một chút, nói với dáng vẻ nghiêm chỉnh lẫn đề phòng:
“Bọn ta không nhận hối lộ, nếu không có Thẻ Thân Phận, mời đi cho.”
Hắn cười cười, quan sát xung quanh rồi thì thào:
“Ta không có ý định hối lộ, chỉ là, xin vị huynh đài này xem xét một chút.”
Lớp áo bào nâng lên lộ ra huy hiệu Sủng Thú Sư sáng loáng, đồng thời, hắn dùng ngón trỏ vẽ một vòng tròn trong không khí, khi điểm đầu và điểm cuối cùng vòng tròn chạm nhau thì không gian sủng thú nho nhỏ cũng hiện ra, thể hiện thân phận Sủng Thú Sư chân chính của hắn.
Người lính giật nảy mình, lập tức thả ngón cái thu bội đao lại, chấp tay cung kính rồi nở nụ cười khổ:
“Tiểu nhân kính chào đại nhân, cũng mong đại nhân thứ tội, người mang huy hiệu ra từ ban đầu thì ài… sao tiểu nhân dám cản người chứ?”
Hắn lại ho khụ khụ vài tiếng, bá vai người lính đi qua một bên, nói nhỏ:
“Ta không muốn bị mọi người chú ý, ngươi cũng biết thân phận Sủng Thú Sư này luôn là tâm điểm mà.”
Người lính không thể phản bác nên chỉ cười khổ mà gật đầu rồi nghe hắn nói tiếp:
“Ngươi có thể giúp ta làm hai tấm Thẻ Thân Phận được không? Chi phí không là vấn đề.”
Người lính lắc đầu:
“Chỉ có những cơ quan được cấp quyền mới làm Thẻ Thân Phận được thôi ạ, nếu đại nhân muốn thì có thể vào thành, tìm Quán Định Danh để đăng ký làm thẻ, nhưng, theo tiểu nhân thì ngài không cần làm vậy cho tốn thời gian, bởi ngài là Sủng Thú Sư, chỉ cần có huy hiệu biểu trưng thân phận là đủ rồi.”
“Nếu ngài không muốn bị chú ý thì có một loại gọi là Thẻ Khách Quý, được cấp cho những nhân vật có địa vị khi đến Thành Hải Tửu hay bất kỳ tòa thành lớn nhỏ nào khác trên Thiên Lam, hiện nơi này còn vài tấm, tiểu nhân sẽ đi lấy cho ngài.”
Hắn liền vỗ vỗ vai người lính, cười tươi nói:
“Vậy làm phiền ngươi rồi.”
Người lính lắc đầu cười khổ, xin phép rời đi rồi tiến vào căn phòng được xây ẩn vào trong tường thành, một lát sau, người lính đi ra cùng một bính lính khác với áo giáp và trang bị trông xịn xò hơn. Cả hai đến chỗ Trần U và Tô Khuynh Thành đang chờ, sau đó người lính kia cung kính đưa ra một hộp gỗ với tấm thẻ đựng ở trong.
Nhìn lướt qua, tấm thẻ chẳng có nhiều khác biệt so với Thẻ Thân Phận của Võ Sư, nhưng tất nhiên đã được gọi là Thẻ Khách Quý thì nó không thể nào đơn giản được. Thẻ làm từ gỗ hương, mang theo mùi thơm nhẹ và được phủ lớp nhựa cây mỏng để tránh mối mọt, giữa thẻ là từ ‘tửu’ làm bằng vàng được đúc chìm và chạm khắc họa tiết vảy rồng, giản dị nhưng cũng không kém phần trang trọng.
“Chào mừng đại nhân đến Thành Hải Tửu, đây là Thẻ Khách Quý của thành chúng tôi, với nó, ngài có thể tận hưởng trọn vẹn tất cả đãi ngộ cao cấp ở những cơ sở kinh doanh trực thuộc Phủ Thành Chủ. Khi có chuyện, đại nhân có thể dùng nó để liên hệ với mọi binh lính trong thành để xin hỗ trợ, hy vọng ngài sẽ có những trải nghiệm tuyệt vời đến khó quên khi đến nơi này.”
Trần U gật gật đầu, chấp tay nói ‘cảm ơn’ rồi nhận Thẻ Khách Quý, tức tốc cùng Tô Khuynh Thành bước qua cổng thành.
“Tiểu thư, tiểu thư… bên ngoài nguy hiểm, người không thể đi được.”
“Ngươi đừng cản ta… ta phải đi tìm chàng, ta phải đi tìm chàng, chàng sống chết chưa rõ, sao ta… an tâm… hu hu hu…”
Bên phía cổng ra bỗng xuất hiện tình trạng huyên náo, là do nữ tử mặc y phục màu trắng, nhan sắc xinh đẹp dịu dàng nhưng đã bị vẻ tiều tụy lấn át, với đôi mắt còn sưng đỏ đang vung vẫy, muốn thoát khỏi tay nha hoàn gây nên.
Là nha hoàn thiếp thân, là tỷ muội chung chăn, sao lại không biết tiểu thư của mình đang đau khổ cơ chứ? Nhưng bên ngoài nguy hiểm, người trói gà không chặt như tiểu thư bước ra đó chẳng khác nào đi nộp mạng cả, khó khăn lắm mới tìm được người nên nha hoàn quyết không buông tay, khiến sự huyên náo càng lúc càng lớn.
Trần U và Tô Khuynh Thành nhìn qua hướng bên đó rồi cùng nhìn nhau, ánh mắt cùng xuất hiện câu hỏi, đây chẳng phải là nữ tử dính với An Phu hay sao? Không ngờ tình cảm của nàng ta dành cho cái tên kia lại sâu nặng đến vậy.
Là nữ nhân với nhau, Tô Khuynh Thành vừa đồng cảm, cũng vừa không nỡ, lập tức kề sát vào tai hắn và nói nhỏ:
“Trần U, chúng ta có nên nói tình trạng của An Phu cho nàng ta biết không? Nhìn nàng ta như vậy… ta thật không đành.”
Hắn gật đầu, dùng Linh Nhân Kỹ Truyền Âm nói cho Bảo Ngọc Huân.
“Nam nhân của ngươi còn sống, thương thế đã tốt, nhưng còn gặp lại hắn hay không thì phải xem duyên phận của cả hai như thế nào.”
Đang vùng thoát khỏi Tiểu Hoàn, nghe được câu nói này liền khiến nàng ta ngớ người, và rồi, nàng ta bỗng cảm thấy gáy mình đau nhói, sau đó mọi thứ dần dần chìm vào màu đen tĩnh lặng.
Binh lính canh cổng nhìn Tiểu Hoàn, nói với giọng nghiêm:
“Nhanh đem tiểu thư của ngươi trở về, gây rối loạn trật tự ở cổng thành một lần nữa sẽ bị giam một tuần.”
Tiểu Hoàn gật đầu, vâng vâng dạ dạ một hồi rồi ôm eo Bảo Ngọc Huân đi đến chỗ vắng cạnh cổng thành, cho nàng ta dựa tạm vào đó rồi chờ người của Bảo gia đến đón.
Thấy chuyện đã êm, Trần U quay qua nhìn Tô Khuynh Thành, gật đầu nói:
“Ta đã nói cho nàng ta rồi, chuyện còn lại… xem số phận của cả hai đi.”
Nàng nở nụ cười vui vẻ, hôn chụt lên má rồi đá mắt, nói với vẻ lả lơi:
“Cảm ơn chàng, để tối nay Khuynh Thành đãi chàng một bữa.”
“Nàng lại dỡ thói yêu tinh rồi, nhưng ta thích.”
Hắn cười đểu cán, trong lòng mong mỏi trời mau tối rồi nghĩ đến những thế tấn công để làm thịt yêu tinh này, nhưng rồi phía sau chợt vang lên tiếng mắng làm ngắt đi những suy nghĩ đen tối của hắn:
“Không đi thì nép qua một bên cho người khác đi, đứng cản hết cả đường.”
Một nhóm Võ Sư sáu người, hai nữ bốn nam bước qua hai người, người vừa chửi là tên nam nhân hơi mập lùn, mang đại đao trên lưng với khuôn mặt hung dữ, khi lướt qua còn không quên hất vai chạm mạnh vào Trần U một cái.
Tô Khuynh Thành nổi giận đùng đùng, sắn tay áo lên chuẩn bị ăn thua thì bị hắn cản lại. Nàng tức giận là có lý do cả, bởi vị trí hai người đang đứng đã sát mép đường, nép qua… là xuống ruộng đứng á hả? Rõ ràng tên mập lùn kia đang cố ý gây sự mà.
Nàng quan sát thực của của sáu người này, cả đám đều là Dẫn Linh trung kỳ, nàng là Dẫn Linh hậu kỳ nhưng dùng Kỳ Kỹ Trần U dạy để ép thực lực bên ngoài xuống Dẫn Linh sơ kỳ, khả năng vì thế nên tên kia mới dám gây sự, nếu không… hừ… hừ…
Thấy Tô Khuynh Thành sắn tay áo, tên mập lùn kia liền liếc nàng với ánh mắt đầy khinh thường, đồng thời đưa tay ra sau lưng và rút đại đao, thái độ như sẵn sàng để phát tiết, và có lẽ cũng vì vậy nên khi Trần U cản Tô Khuynh Thành lại, hắn ta càng tỏ vẻ khinh thường và khiêu khích, nhổ bãi nước bọt xuống ruộng và mắng:
“Đúng là đám ranh con nhát gan.”
Trần U đã có thể xác định, không phải tên mập lùn này không có não mà là muốn kiếm chỗ xả, vừa hay thực lực của hai người đủ yếu nên bị hắn ta nhắm đến, chỉ cần khiêu khích Khuynh Thành ra tay trước thì hắn ta chẳng cần lo dính tội gây rối trật tự, thậm chí còn được bồi thường nếu bị thương.
Chà chà, cũng ra gì và này nọ đấy, tiếc là chọc nhầm người rồi, sẵn tiện cho Khuynh Thành luyện tay luôn vậy.
Hắn kề môi sát tai nàng, nói nhỏ:
“Đừng ra tay mạnh quá, gãy vài cái xương, cho hắn dưỡng thương vài tháng là được rồi.”
Như chỉ chờ câu nói này, nàng liền bẻ khớp tay rớp rớp, vừa bước lên vừa lắc lắc cổ, xác định giới hạn là phải đập cái tên mập mà lùn này lùn thêm vài tấc mới dừng tay.
Đối thủ của nàng cũng mừng như trúng mùa, cầm chặt đại đao và vận sẵn linh lực, chỉ chờ Khuynh Thành chủ động là hắn ta sẽ dùng nàng để phát tiết ngay và luôn.
Hai bên cùng vào thế chiến đấu, và tất nhiên Khuynh Thành là người chủ động, nàng hạ thấp trọng tâm rồi đạp mạnh lên mặt đất để đẩy cơ thể phóng về phía trước. Với đối thủ như thế này, dùng Linh Nhân Kỹ thì bắt nạt người ta quá nên nàng chỉ dùng thuần lực lượng cơ thể.
Dù chỉ dùng thuần lực cơ thể, nhưng với nội tình của nàng, cường giả Khải Linh Cảnh còn ăn thiệt thòi huống chi là một tên Dẫn Linh trung kỳ.
Vậy nên, khi đại đao của tên kia còn đang trên đầu thì nàng đã phòng đến trước người hắn ta. Ánh mắt hắn ta tràn ngập vẻ kinh dị, kinh ngạc, không thể tin,…
Tốc độ của Dẫn Linh sơ kỳ… có thể nhanh như vậy sao?
Không ai có thể trả lời câu hỏi của hắn ta cả, thậm chí đến chính bản thân hắn ta còn chẳng có thời gian để suy nghĩ, trong mắt chỉ toàn là hình ảnh Khuynh Thành tung ra cú đấm từ tay trái, nhắm thẳng vào khớp cổ tay đang cầm đại đao của hắn ta.
RẮC.
AAAAA…
Khi nắm đấm chạm vào cổ tay cũng là lúc tiếng xương gãy giòn tan vang lên trong không gian. Tiếng hét đầy đau đớn của hắn ta bao trùm cả không gian, át đi tiếng nói chuyện của mọi người xung quanh và khiến bầu không khí nhanh chóng trở nên tĩnh lặng.
Hắn ta cầm lấy cổ tay, đại đao rơi xuống đường phát ra tiếng keng keng rồi bắt đầu bước đi loạng choạng.
Tô Khuynh Thành không cho hắn ta cơ hội thở dốc, tung cú đá ngang bằng chân trái với lực không quá mạnh, vừa đủ khiến hắn ta văng khỏi đường lớn, lăn vài vòng trên cánh đồng và dính đầy bùn đất rồi thôi.
Với đối thủ yếu, trừ khi là mẫu thuẫn quá lớn, không thì cũng nên dành ra chút nhân từ.
…
…