Chương 97. Hành trình mới.
Ha ha ha ha…
Nhìn con hổ, Trần U và Tiểu Tiểu chợt ôm bụng cười lên ha hả, thái độ cợt nhả vô cùng, bởi đối phương thật sự là Tử Lôi Hắc Văn Hổ, nhưng… cũng là một con hổ béo, tròn lẳng tròn lơ, tai cụp chân ngắn,… trông rất mắc cười.
Với chiều cao tầm một thước rưỡi, chiều dài và ngang tương đương, Tử Lôi Hắc Văn Hổ không khác con heo hình hộp vuông là mấy, bốn cái chân mập và khá ngắn đỡ cái thân hình mũm mĩm, đã thế còn có lớp lông mịn phồng lên trông càng thêm mập địch, thật sự nhìn không ra dáng vẻ mạnh mẽ, oai phong cần phải có của ma thú Thống Lĩnh Phẩm.
Thành ra, hành động gầm gừ và cái nhìn chăm chăm của nó làm cả hai cảm thấy buồn cười hơn là sợ hãi. Sau khi cười cho thật đã, hắn vỗ vỗ vai Tiểu Tiểu, cười nói:
“Đuổi đi đi, không cần làm nó bị thương.”
Tiểu Tiểu gật đầu, thu lại gương mặt vui vẻ mà nhe răng tỏa ra uy áp Đế Vương và thực lực Lục Cấp, khiến Tử Lôi Hắc Văn Hổ ngay lập tức bị dọa sợ, co chân co cổ mà quay đầu bỏ chạy, thầm nghĩ con ma thú này có thực lực hơn nó, uy áp phẩm chất cao hơn nó, không chạy nhanh… chẳng lẽ ở lại để bị đánh à?
Nhìn hổ béo cụp đuôi chạy đi, hớt ha hớt hãi như mèo con ăn vụng cá bị bắt tại trận, cả hai được một trận ôm bụng cười to nữa, xong, khi cảm xúc vui vẻ qua đi, Trần U liền cau mày tiến vào trạng thái suy nghĩ.
Ma thú Thống Lĩnh Phẩm trong Phong Hải Sơn Mạch chỉ có ba con, cũng là ba Lãnh Chúa, ngoài ra không có con nào khác, đây là thông tin đã được xác nhận và chưa bao giờ có sự thay đổi trong suốt mấy chục năm qua, không ngờ bây giờ tự dưng xuất hiện thêm một con Tử Lôi Hắc Văn Hổ, nhìn sơ qua, có lẽ là con non mới được sinh cách đây không quá lâu.
Tử Lôi Hắc Văn Hổ là chủng ma thú mạnh, còn có thể thăng phẩm lên Đế Vương, nhưng hắn không bắt nó rồi nhận sủng dù không gian sủng thú quá dư dả, bởi hắn là người có nguyên tắc, sẽ không nhận sủng bừa bãi, với lại, hắn đã có mục tiêu cho vị trí sủng thú thứ hai, so với con ma thú đó, con hổ béo mới ra đời này hoàn toàn không thể sánh bằng, thôi thì buông tha, cho nó sống cuộc sống tự do nhảy nhót, khám phá thế giới đi.
Cảm thấy hổ béo đã đi xa, Tiểu Tiểu thi triển Thú Kỹ thu nhỏ bản thân lại rồi nhảy lên đầu Trần U, cùng hắn quay lại với An Phu rồi bắt đầu công việc làm tên này tỉnh lại sớm.
Hú dọ, chách chách…
…
Sau khi nghe An Phu kể lại toàn bộ sự việc, Trần U và Tiểu Tiểu cùng gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, quả thật là câu chuyện rất buồn, buồn đến mức làm người điếc cũng phải rơi lệ, người câm cũng phải khóc than, ủa ủa, ta đang viết gì vậy?
An Phu nhìn Trần U với ánh mắt e dè, nhỏ giọng hỏi:
“Thưa… đại nhân… Thanh Nhãn Lang ở đâu ạ?”
Hắn ăn tát tai liên tục mà tỉnh lại, muốn hỏi thông tin của Thanh Nhãn Lang thì bị ép kể chuyện, kể không trôi chảy, không rõ ràng thì bị ăn tát tiếp, quả thật khóc không ra nước mắt, cũng cảm thán đại nhân vật không hổ là đại nhân vật, đáng sợ vô cùng.
Nghĩ gì thì nghĩ, hắn cũng vô cùng khâm phục trước sự thần kỳ của Trần U, thương thế của hắn muốn khỏi hẳn cũng cần vài tháng là ít, nhưng giờ mới chỉ qua một đêm là đã đủ khỏe rồi, chưa kể hắn còn cảm nhận kinh mạch thông thoáng hơn trước rất nhiều.
Trần U nhìn An Phu với ánh mắt ghét bỏ, nói bằng giọng gắt gỏng:
“Thanh Nhãn Lang đã bị ta và sủng thú nướng ăn rồi, thịt của ma thú Thất Cấp rất ngon, không phải lúc nào cũng có dịp để ăn.”
An Phu ngớ cả người rồi tỏ vẻ bối rối, Trần U đã nói như vậy… hắn… hắn biết… nói như thế nào bây giờ? Chẳng lẽ bảo đại nhân, người đùa không vui à?
Tiếng bước chân bỗng vang lên trong bầu không khí hơi hơi căng thẳng, truyền vào tai liền khiến An Phu quay đầu nhìn về hướng đó, ngay lập tức, hắn ngớ người lần hai, trong đầu liên tục nổi lên những suy nghĩ khen ngợi, đẹp… thật sự quá đẹp rồi… quả là vưu vật tuyệt sắc…
Bum… ui da…
Trần U lấy Huyết Côn gõ lên đầu An Phu một cái để giúp hắn tỉnh hồn lại, tức tốc cúi mặt không nhìn để tránh bản thân có những hành động không tốt đẹp.
Tô Khuynh Thành liếc Tiểu Tiểu, nó hiểu ý liền thi triển Hoặc Ảnh biến nàng thành nữ nhân bình thường như trước, rồi nàng bước đến sau lưng, cốc thẳng xuống đầu Trần U một cái để tạm phát tiết rồi nhìn An Phu, mỉm cười nói:
“Ngươi đừng tin lời chàng, sủng thú của ngươi đang dưỡng thương trong gốc cây kia, tính mạng của nó đã được bảo toàn rồi.”
Hắn thở phào nhẹ nhõm, đang tính dập đầu cảm ơn thì Trần U bỗng đứng dậy, bước đến cạy miếng gỗ che rồi nắm đuôi Thanh Nhãn Lang kéo ra ngoài một cách thô bạo.
Một màn này làm ba hồn bảy vía của hắn nhảy lên tận trời, thầm than không biết hắn đã đắt tội Trần U ở điểm nào mà Trần U đối xử với cả hai thô bạo như vậy? Xong, hắn nhanh chóng lắc lắc đầu xua đi những suy nghĩ không cần thiết, bước đến khụy xuống và quan sát người bạn già. Vết thương xuyên bụng do Ám Trảo gây ra đã có chuyển biến tốt đẹp, những vết thương nhỏ lẻ khác đã lành lại hoàn toàn, hơi thở còn yếu nhưng rất đều,…
Trần U… thật sự là Thần Nhân.
“VÔ CÙNG CẢM…”
Còn chưa nói hết câu, Trần U đã tụ linh lực lên ngón tay rồi chém qua trán An Phu, hút ra một giọt máu rồi chém vào trán Thanh Nhãn Lang, tiếp tục hút ra một giọt máu nữa.
Nhìn chăm chăm vào An Phu, Trần U nói nhỏ:
“Nếu tình cảm giữa ngươi và Thanh Nhãn Lang đã tốt như vậy, ta sẽ thanh toàn cho các ngươi, hy vọng sau này, ngươi vẫn là ngươi, vẫn giữ tính cách tốt đẹp.”
Trần U bắt đầu niệm những chú ngữ khó hiểu, đồng thời thi triển thủ đoạn để khống chế hai giọt máu trên tay, khiến chúng bắt đầu hòa vào nhau rồi dần dần vẽ trong không khí một Đồ Đằng hình tròn rất phức tạp, có cổ ngữ, có những hình ảnh kỳ lạ, đồng thời… có một cỗ lực lượng không thể diễn tả bằng lời.
An Phu nhìn chăm chăm vào Đồ Đằng, càng nhìn, hắn càng cảm thấy có một mối liên kết dần dần hình thành giữa hắn và Thanh Nhãn Lang. Tô Khuynh Thành cũng nhìn Đồ Đằng chăm chú, thầm nghĩ đây có lẽ là Sinh Tử Khế mà Trần U đã từng đề cập qua.
Đồ Đằng dần dần thành hình, hóa trọn vẹn rồi sáng lên thứ ánh sáng màu đỏ máu ma mị, cũng chứng tỏ tình cảm giữa An Phu và Thanh Nhãn Lang không phải giả tạo, hai bên hoàn toàn có thể sống chết vì nhau, vẹn nghĩa của cụm từ ‘sinh tử’.
Sinh Tử Khế đã thành, Trần U liền tách nó ra thành hai nửa, một nửa dẫn vào trán của An Phu thông qua vết thương kia. Nửa còn lại tiến nhập vào vết thương của Thanh Nhãn Lang, cũng hoàn thành bước cuối cùng của Sinh Tử Khế.
Ngay lúc này, An Phu có cảm giác rất rất kỳ lạ, dường như… hắn có thể hấp thu linh lực ở xung quanh vào miệng, dù rất ít và rất chậm nhưng linh lực trong cơ thể hắn đang thật sự tăng lên, cảm giác y hệt lúc hắn ăn Linh Đơn vậy.
Hắn tỏ ra ngơ ngác, ngạc nhiên, không thể tin được,… đứng nơi đó như trời trồng với cơ số cảm xúc và suy nghĩ trong đầu. Hắn… hắn… hắn… thành Sủng Thú Sư… chân chính rồi?
Hắn nâng cánh tay run run lên phía trước, hàng ngàn câu hỏi đang chạy trong đầu bất chợt chỉ còn lại đúng một câu, hắn… có không gian… sủng thú không?
Như để trả lời câu hỏi này, lòng bàn tay hắn bỗng xuất hiện một điểm đỏ rồi nhanh chóng mở rộng thành hình tròn, đến khi đạt đến kích cỡ tầm một thước hai thì dừng lại.
“Thật… thật sự… đã trở thành Sủng Thú Sư sao?”
Hắn ngơ ngác, hắn ngỡ ngàng, hắn bật ngửa,… Có phải… hắn đang nằm mơ không? Từ kẻ lừa đảo, hắn đã trở thành Sủng Thú Sư cao quý? Là thật sao? LÀ THẬT SAO?
“Đồ Đằng ngươi mới nhìn thấy là Sinh Tử Khế, biến ngươi thành Sủng Thú Sư độc nhất của Thanh Nhãn Lang, cuộc đời này, nó chỉ có ngươi, ngươi chỉ có nó, sinh cùng sinh, tử cùng tử, một mối quan hệ mà cả hai có thể sống chết vì nhau mới hình thành.”
“Bây giờ, ngươi đã là Sủng Thú Sư, trở thành người tốt hay kẻ xấu? Cuộc đời thành hay bại? Sẽ không liên quan gì đến ta nữa. Đối với ta, đến hiện tại, ngươi là một người tốt, vì vậy ta mới tặng ngươi cơ duyên này, hãy sống cuộc đời mà ngươi muốn sống và đáng để sống.”
Càng nghe Trần U nói, An Phu càng cảm thấy đầu óc trở nên mơ mơ hờ hồ, cuối cùng gục ngã, nhắm mắt ngất đi từ lúc nào chẳng hay.
Trần U tống Thanh Nhãn Lang vào lại cái lỗ gốc cây, bịt nắp rồi đặt An Phu dựa vào đó như để giữ cửa.
“Tiểu Tiểu, cho ta xin một giọt máu.”
Tiểu Tiểu bung vuốt ra, chọt nhẹ lên chân lấy ra chút máu. Hắn dùng linh lực chế ngự giọt máu lơ lửng trên không trung rồi thi triển thủ đoạn kích thích uy áp trong đó, bỏ vào cái bình nhỏ rồi đặt bên cạnh An Phu.
Thứ này có thể tỏa ra uy áp tối đa của Tiểu Tiểu trong bốn đến năm ngày, khoảng thời gian đủ để Thanh Nhãn Lang tạm hồi phục khả năng di chuyển, sau đó một người một thú này đi hay ở? Sống hay chết? Hắn cũng lười quan tâm.
Người xưa nói chẳng sai, làm người tốt thường lỗ vốn, không tốn thời gian thì cũng tốn dược liệu, may mà tài sản của hắn đủ nhiều, thủ đoạn dư dả nên mới chấp nhận làm người tốt, chứ kiếp trước thì ài…
Trần U và Tô Khuynh Thành bắt đầu thu dọn mọi thứ, cưỡi Tiểu Tiểu đi theo dấu vết của đoàn xe, giao phó đích đến mới cho số phận an bài.
…
Hai ngày sau.
Thành Hải Tửu không hổ là cái nôi rượu của Thiên Lam Quốc, quy mô của tòa thành này ít nhất cũng phải gấp ba lần Thành Hải Bình, rộng khoảng gần hai mươi dặm với hai lớp tường thành, mỗi lớp dày và cao chục thước, trông hùng vĩ vô cùng với những người ‘dân quê’.
Hai lớp tường thành được xây dựng kiểu lồng vào nhau. Sau lớp tường thành đầu tiên là những vùng canh tác tươi tốt của người nông dân, có núi, có kênh, có rừng,… dùng trồng lượng thực, hoa màu hoặc cây trái,… và tất cả sản phẩm làm ra đều sẽ phục vụ cho việc chế và nấu rượu của thành.
Sau vùng canh tác là lớp tường thành thứ hai, và đằng sau nó cũng là Thành Hải Tửu nổi tiếng gần xa, với hàng chục, hàng trăm cột khói trắng bốc lên từ việc nấu rượu, mang theo hương thơm của rượu… hít… phù… ngào ngạt cả một vùng trời rộng lớn.
Ngoài cổng lớn ở lớp tường thành đầu tiên, những đoàn xe ra ra vào vào nhiều vô số kể trên con đường được lót gạch trắng, xe vào thì không biết nhưng xe ra thì chiếc nào cũng có vài bình rượu, hoặc vài người với cái mặt đỏ say mèm, cùng người bên cạnh vừa đánh xe vừa cạn chén rồi cười ha hả, trông náo nhiệt vô cùng.
Trong khung cảnh nhộn nhịp đó, một nam một nữ mặc áo bào tro đang nắm tay nhau và bước đi trên con đường gạch trắng, mỗi người có một sự nổi bật riêng với nam nhân là món vũ khí được bọc vải treo sau lưng, còn nữ nhân là cái lỗ nhỏ chỗ phần ngực, với cái đầu hồ ly trắng nhỏ nhắn đang ngó nghiêng nhìn quanh với dáng vẻ thích thú.
Dù có Túi Trữ Vật, nhưng để không gây chú ý thì Trần U bắt buộc phải làm như vậy. Nào có chuyện ra ngoài lịch luyện mà không mang theo vũ khí hay tay nải gì chứ? Chẳng lẽ lúc đánh nhau lại dùng nắm đấm? À đâu, đúng là có người dùng nắm đấm đang đứng bên cạnh hắn đây này.
“Nhanh nào tiểu quỷ, Thành Hải Tửu có Đào Hoa Tửu, là rượu ngon đỉnh cấp đó, ta đã từng được uống một lần rồi, thật sự ngon vô cùng, hai ta tranh thủ vào tìm kiếm rồi uống cho đã mới được.”
Tô Khuynh Thành liền kéo Trần U chạy nhanh, trên mặt treo nụ cười rất hưng phấn, ở trong Phong Hải Sơn Mạch gần nửa năm trời, cuối cùng cũng đến một tòa thành mới rồi. Thành Hải Tửu có nhân khí thịnh vượng lại nổi tiếng gần xa, nàng đã muốn đến từ lâu rồi, nay ước muốn đã thành sự thật, sao nàng không háo hức cơ chứ?
Một nữ nhân hí hửng, trên mặt là sự vui vẻ cùng cái đầu hồ ly dễ thương chỗ ngực áo chạy xuyên qua dòng người, dòng xe đang vào thành, phía sau là nam nhân bị nữ nhân kéo đi với khuôn mặt bất lực, dễ dàng biến cả hai trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Khi cả hai chạy ngang qua một đoàn xe, người đánh xe đang uống rượu với đồng bạn liền cười nói:
“Không cần chạy nhanh như vậy đâu, rượu ngon ở Thành Hải Tửu thành… không… bao… giờ… thiếu.”
Bốn từ cuối cùng vang lên thì bóng dáng của Tô Khuynh Thành đã cách khá xa rồi, điều này làm người đánh xe ngớ người, gãi gãi đầu nhìn qua đồng bạn:
“Chà… nữ nhân này… chạy thật là nhanh.”
“Còn phải nói, nam nhân kia muốn bị nàng ta kéo bay luôn kìa. Kệ đi kệ đi, cạn.”
“Cạn…”
Hôm nay trời xanh, mây trắng, ánh mặt trời không nóng ngắt mà ấm áp, chuyến hành trình mới… dự kiến sẽ êm ả lắm đây.
…
…