Chương 96. Cứu trị.
Nhìn Trần U đấm ngực dậm chân như vậy, Tô Khuynh Thành liền bước đến gần, ngó qua khuôn mặt chằng chịt xẹo của An Phu với vẻ hơi ngạc nhiên rồi hỏi hắn:
“Trần U, có chuyện gì vậy?”
Hắn chợt ôm lấy nàng, cọ cọ mặt vào đôi tuyết sơn lớn nhô cao do áo thấm dẫm nước mưa dán sát, mếu máo:
“Khuynh Thành, ta cảm thấy… hôm nay ta quá xui xẻo, hic hic…”
Rồi hắn chỉ vào An Phu:
“Nàng biết không? Hắn là kẻ phung phí của trời, ta thật muốn để hắn chết quách cho rồi, Bạch Sinh Hoa đực hiếm có vô cùng, hắn lại ăn cả cây, đã thế còn chưa đợi nó thành thục nữa, hic hic…”
Bạch Sinh Hoa đực, trong ngàn vạn hoa cái mới có một gốc, đối với người tu luyện thì tác dụng của nó không khác gì Bạch Sinh Hoa cái là mấy, giúp chữa trị thương thế, nhưng đối với người người thường, nó thật sự… là Thần Dược có thể giúp tái sinh.
Chỉ cần não vẫn chưa chết hoàn toàn, nội tạng vẫn chưa hoại tử, dù cơ thể có nhiều vết thương hay thối rữa như thế nào đi nữa, dùng một cánh hoa vẫn có thể nhặt lại một cái mạng, thậm chí còn khỏe mạnh, cường tráng hơn cả cơ thể ban đầu. Tất nhiên, tác dụng phụ đi kèm là phải có, sau khi khỏe lại thì người đó sẽ quên đi một phần ký ức, có người quên mất bản thân là ai, quên đi thân nhân, quên đi chữ viết,…
Bạch Sinh Hoa, bạch sinh, tức tái sinh với một phần cuộc đời bị xóa trắng, đây chính là ý nghĩa của cái tên này.
Với Trần U, Bạch Sinh Hoa đực là dược tài cầu mà chẳng được, có vô số chỗ để dùng, không thì bán để đổi lấy một số tiền khổng lồ, vậy mà tên An Phu này… Càng nghĩ thì hắn càng tức, tiếp tục cọ cọ mặt làm nũng, miệng thì mếu máu nhưng trên mặt lại tỏ vẻ đã đạt được mục đích.
Ở chung với nhau gần nửa năm rồi, sao nàng không hiểu hắn chứ? Nàng vỗ vỗ nhẹ đầu hắn, cười nói:
“Được rồi được rồi, tiểu quỷ chàng thật lắm trò mà, mau mau cứu người đi, lát nữa ta sẽ cho chàng.”
Trong lòng hắn mừng như hoa nở, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ mếu máo mà ngước lên nhìn nàng, hỏi lại:
“Thật không?”
“Chàng còn không mau là ta đổi ý đó.”
Như chỉ chờ có vậy, hắn liền phóng đến chỗ An Phu, vừa nhìn, vừa lắc lắc đầu, vừa nói:
“Đáng lẽ chỉ tính cứu sơ lại cái mạng của tên phung phí của trời ngươi, nhưng Khuynh Thành đã ngỏ ý, ta sẽ giúp ngươi tận tình thêm một chút vậy.”
Hắn lấy ra hai viên Linh Đơn từ hộp gỗ khác, nhét vào miệng An Phu rồi bắt đầu dẫn linh lực. Càng dẫn, hắn cau mày càng chặt, kinh mạch của tên An Phu này thật sự có rất nhiều vấn đề, chỗ to, chỗ nhỏ không đều, đã qua tuổi nhập tu tốt nhất nhưng vẫn dùng Linh Đơn tu luyện mà còn tu theo cách bừa bãi, dẫn đến kinh mạch được khơi thông kiểu cho có, vừa hao phí Linh Đơn, vừa không thành một thể thống gì, chỗ cần mở rộng thì bé tí, chỗ không cần mở thì mở cho thật to.
Thực lực của tên này là do cưỡng bức hấp thu một đống Linh Đơn mà thành, đúng là kẻ phá gia, phá tài mà.
Thôi, đã giúp người thì giúp cho trót, sẵn tiện dẫn linh lực nên giúp nắn lại kinh mạch luôn một thể vậy, tặng có một con Hoàng Mã mà khiến hắn phải làm đến mức này, cái tên An Phu này… thật sự lời tét cả tay rồi.
Uốn nắn kinh mạch xong, Trần U bảo Tiểu Tiểu thi triển Chữa Lành lên An Phu, vết thương trên ngực kia tuy rợn người, nhưng đối với người tu luyện Dẫn Linh Cảnh thì chẳng phải là thương thế gì quá to tác.
Xong xuôi, hắn lấy ra bốn cây chống rồi căng tấm bạt để che mưa che nắng cho An Phu, sau đó lấy Dạ Minh Châu để chiếu sáng đồng thời chuẩn bị cho bước cứu trị tiếp theo.
Bạch Sinh Hoa đực chưa thành thục, thứ nhất là tác dụng phụ càng mạnh, thứ hai là độc tính còn nhiều, những vết xẹo trên mặt An Phu không phải là xẹo mà là độc tính của hoa tích tụ. Nếu muốn chữa khỏi hoàn toàn thì cần cắt xẹo và rút độc tính ra hết, đồng thời bôi thảo dược chữa lành.
Bình thường thì việc này cần bỏ ra thời gian non nửa năm, vì ngoài trên mặt thì độc tích chắc chắn còn ẩn trong máu, rút hết cái này ắt cái khác lại ‘mọc’ lên, may mắn, hắn có Tiểu Tiểu, với Thú Kỹ Chữa Lành thì việc rút độc trở nên đơn giản và nhanh hơn nhiều.
Hắn vạch không gian tách ra một đoạn Không Đao nhỏ, dùng phần mũi sắc nhọn rạch dọc những vết sẹo của An Phu một cách cẩn thận. Thứ chảy ra không phải máu mà là một chất dịch màu trắng đục, không hôi mà còn có mùi thơm nhẹ như của hoa sữa. Hắn nhanh chóng lấy lọ hứng những chất dịch này, vừa hứng vừa thầm nghĩ, từ bây giờ tên nam nhân, nữ nhân nào dám chọc hắn, hắn sẽ âm thầm tiêm cho một cái, đảm bảo nhan sắc của kẻ đó sẽ được nâng lên một ‘tầm cao mới’ ha ha ha.
Nghĩ đến viễn cảnh tà ác đó, hắn liền nở nụ cười trông rất ác tâm, cũng lỡ tay cắt lệch làm máu rỉ ra.
Tô Khuynh Thành đang quan sát chợt thở phì một cái như cảnh cáo làm hắn tức tốc thu lại nụ cười, quay trở về dáng vẻ nghiêm chỉnh.
Rất nhanh, hắn đã rạch hết tất cả vết sẹo, sau đó đến lượt Tiểu Tiểu liền thi triển Chữa Lành giúp sẹo liền lại với tốc độ mà mắt thường có thể thấy rõ, theo đó, khuôn mặt trung niên khá thanh tú và trắng trẻo xuất hiện trong mắt của cả ba, duy trì trong vài giây ngắn ngủi rồi chất độc còn tồn trong máu bắt đầu đẩy phồng da mặt lên, tiếp tục là một khuôn mặt chằng chịt sẹo.
Trần U rạch thêm ba lần, Tiểu Tiểu dùng Chữa Lành bốn lần thì khuôn mặt của An Phu đã hoàn toàn trở về bình thường. Cứu trị đến đây là đã xong, hắn thở phào nhẹ nhõm, đứng lên khởi động tay chân rồi lấy ra một tấm chăn trùm lên cho An Phu, sau đó ôm eo Tô Khuynh Thành rồi di chuyển qua khu vực trống trải cách đó một đoạn để dựng lều.
Lúc này trời vẫn còn mưa râm râm, chạm vào lều tạo nên những âm thanh bụp bụp mang đến cảm giác khó tả. Trần U nhanh chóng cởi y phục đã ướt đẫm ném vào một góc, nhìn qua thì thấy Tô Khuynh Thành cũng đã cởi xong, đang tháo trâm cài tóc cho mái tóc ướt rũ xuống.
Hắn nở nụ cười đểu cán, bước đến ôm eo rồi kéo nàng ngồi xuống, sau đó dùng linh lực nén nóng để làm khô tóc nàng, tranh thủ lấy lòng trước khi hưởng thụ món quà nàng tặng. Nàng quá hiểu hắn rồi nên cũng tận hưởng khoảng khắc này, đồng thời tranh thủ lau khô cho Tiểu Tiểu.
Đến khi mọi thứ khô ráo, hai người lập tức nhập trận bằng cú mở màn quỳ liếm của hắn, sau đó dần dần sử dụng những thế tấn công ác liệt hơn. Tiểu Tiểu đã quá quen với chuyện này, tự cụp hai tai lại rồi cuộn người nằm trong khăn ấm mà ngủ ngon lành.
Tiếng mưa rơi bụp bụp xuống lều vẫn vang lên một cách đều đặn, hệt như thanh âm của hai con người ở bên trong.
…
Sáng hôm sau.
Trần U từ từ mở, nhìn giai nhân đang nằm sấp trên người mình mà ngủ ngon lành, đồng thời cảm nhận củ khoai lang còn gửi lại từ tối hôm qua đến giờ.
Hắn giữ lấy giai nhân, cố ý động hông nhẹ một cái, đổi lại là cú đánh trời giáng của nàng thẳng xuống ngực kèm theo câu nói:
“Hoặc là chàng dậy, hoặc là lát nữa bị ta rượt.”
Cảm nhận đội quân đang rút rui, nàng tưởng rằng hắn sợ, vuốt vuốt má hắn như thể hiện sự hài lòng, không ngờ hắn lùi lại để lấy đà để tấn công một lần nữa.
Nàng mở đôi mắt phượng nhìn thẳng vào mặt hắn, hừ một tiếng rồi nói:
“Chàng muốn ăn đòn?”
Hắn nâng cằm của nàng, cười đểu cán đáp:
“Nàng không bắt được ta đâu, lần này ta bá vương ngạnh thương khung một lần, để xem nàng làm gì?”
Nói rồi hắn cho quân tiến công, còn nàng thì hừ giận, nói:
“Xem như chàng thắng lần này.”
Hắn liền hôn lên môi nàng, nàng cũng bắt đầu nhiệt tình đáp lại, cản hắn không được, thôi thì đành tiếp nhận vậy.
Quần nhau hai hiệp, Trần U mặc y phục bước ra ngoài, nhường lại không gian yên tĩnh cho Tô Khuynh Thành ngủ thêm một giấc.
Khởi động cơ thể buổi sáng rồi ngó qua xem An Phu như thế nào? Trần U thấy hắn vẫn chưa tỉnh lại, nhưng thương thế đã hồi phục rất ổn rồi, không còn gì đáng ngại và khả năng sẽ tỉnh trong nay mai.
Trần U tiếp tục mở cái nắp che lỗ gốc cây để kiểm tra Thanh Nhãn Lang, nó cũng đã tạm ổn định, hơi thở còn khá yếu ớt nhưng đỡ hơn là không có.
Hắn đóng nắp che lại, định quay sang đánh tỉnh An Phu để hỏi chuyện Bạch Sinh Hoa thì từ Tiểu Tiểu bỗng phóng ra từ trong lều, dừng lại kế bên hắn và ngay lập tức biến lớn, nhe răng gầm gừ về hướng sâu trong sơn mạch.
Hắn nheo nheo mắt nhìn theo hướng đó, một con hổ màu tím có vằn đen dần xuất hiện sau những bụi cây rậm rạp, cũng đang nhe răng gầm gừ và nhìn chăm chăm vào Tiểu Tiểu.
Tên: Tử Lôi Hắc Văn Hổ.
Phẩm chất: Thống Lĩnh.
Cấp độ: Trung Thất Cấp.
Hệ: Thường, Điện.
Mô tả: Tử Lôi Hắc Văn Hổ có thể dự báo thời tiết, khi điện lưu xuất hiện trên lông nó thì thời tiết sắp tới sẽ có sấm chớp, điện lưu càng nhiều thì tỷ lệ xảy ra bão sấm càng cao. Tử Lôi của nó tạo ra mạnh mẽ hơn lôi điện bình thường.
Tình trạng: Bình thường.
Điểm yếu: Hệ Đất, hệ Đá, bụng dưới.
Yêu thích: Làm cột thu lôi rồi phóng điện ra xung quanh.
Tăng phẩm chất: Đế Vương.
…
…