Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nu-de-trung-sinh-su-muoi-qua-kieu-cang-lam-sao-bay-gio.jpg

Nữ Đế Trùng Sinh: Sư Muội Quá Kiêu Căng Làm Sao Bây Giờ

Tháng 1 21, 2025
Chương 486. Đại kết cục Chương 485. Kết thúc trước đó, 3000 vạn triệu cái Hỗn Độn kỷ nguyên
menh-van-du-hi-chi-de-quoc-quat-khoi.jpg

Mệnh Vận Du Hí Chi Đế Quốc Quật Khởi

Tháng 1 18, 2025
Chương 166. Đại kết cục Chương 165. Bên trong chúc bên ngoài phiên
cam-tuc-tang-kinh-cac-hoang-gia-gia-cau-ta-lam-hac-de

Cấm Túc Tàng Kinh Các! Hoàng Gia Gia Cầu Ta Làm Hắc Đế

Tháng 2 6, 2026
Chương 865: Trừ trên mặt nổi Thất Cảnh tu vi! ! ! ? ? ! ! ! (cầu đặt mua cầu từ đặt trước ) Chương 864: Mất liền mất, đừng quá lưu luyến! ! ! ? ? ! ! ! (cầu đặt mua cầu từ đặt trước )
phan-phai-lanh-diem-giao-hoa-lai-doi-voi-ta-muu-do-lam-loan.jpg

Phản Phái: Lãnh Diễm Giáo Hoa Lại Đối Với Ta Mưu Đồ Làm Loạn

Tháng 1 22, 2025
Chương 677. Đạo cảnh! Chương 676. Ta nên gọi ngươi « hệ thống », vẫn là phải bảo ngươi « đại đạo »
trai-ac-quy-thoi-dai-chi-co-ta-thuc-tinh-haki.jpg

Trái Ác Quỷ Thời Đại: Chỉ Có Ta Thức Tỉnh Haki

Tháng 2 1, 2025
Chương 204. (chương cuối nhất) ma thần chi danh Chương 203. Cuối cùng nhất chiến đấu
thien-menh-chi-toc.jpg

Thiên Mệnh Chi Tộc

Tháng 1 25, 2025
Chương 396. Chung chiến Chương 395. Huyễn Hồn Thuật đệ tứ trọng
ta-homelander-muon-lam-gi-thi-lam.jpg

Ta, Homelander, Muốn Làm Gì Thì Làm

Tháng 12 2, 2025
Chương 559: Thích làm gì thì làm (đại kết cục) Chương 558: Giám thị Homelander
trong-sinh-2008-ta-doc-co-the-kiem-tien.jpg

Trọng Sinh 2008: Ta Đọc Có Thể Kiếm Tiền

Tháng 2 1, 2025
Chương 622. Toàn kịch chung Chương 621. Duyệt Độc Hệ Thống thăng 8 cấp!
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 95. Đến kịp.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 95. Đến kịp.

Tất cả cùng quay đầu về phía Bảo Ngọc Huân. Ân cứu mạng? Nợ đã trả? Đây là… chuyện gì? Mọi người đều tỏ ra ngơ ngác, không hiểu, trừ nàng ta và nha hoàn tên Tiểu Hoàn kia.

Đôi mắt Tiểu Hoàn mở lớn, đưa cánh tay run run chỉ vào An Phu, hỏi với giọng không thể tin được:

“Ngươi… người… ngươi là tên ăn mày năm đó?”

Hắn chững lại một nhịp, gật đầu ừm nhẹ rồi bước tiếp.

Tiểu Hoàn che miệng, sự kinh ngạc cực độ hiện rõ trên mặt, tên ăn mày còn nửa cái mạng ở mùa đông đó, không ngờ, thật sự không ngờ… có một ngày lại trở thành người như thế này. Giả dạng thì sao? Lừa dối thì sao? Hắn thật sự đã cứu mạng tất cả.

Bảo Ngọc Huân cũng mở mắt thật to rồi đứng ngẩn người như trời trồng. Nàng đã hiểu, đã tường tận tất cả, hóa ra, nàng và hắn đã có mối nhân duyên sâu đậm như vậy từ trước, bảo sao, bảo sao nàng lại có những cảm xúc khác lạ như vậy.

Sau vài giây ngẩn người, nàng chợt lách qua Hộ Vệ, chạy đến ôm chầm lấy hắn từ phía sau rồi lỡ tay chạm đến vết thương khủng bố trên ngực hắn. Cảm thấy cơ thể hắn rung lên, trái tim nàng càng quặn đau, nhanh chóng dời tay khỏi nơi đó rồi òa khóc nứt nở:

“Hu hu hu… ngươi nói gió thoảng… là gió thoảng sao? Tấm thân hoài bích của ta… đời con gái của ta… ai thường lại cho ta? Ngươi không phải Sủng Thú Sư… thì sao? Ngươi xấu xí… thì sao? Ngươi đã cứu mạng ta, nếu không có ngươi, ta đã chết trong đám Huyết Sắc Ngô Công hoặc dưới vuốt của Hắc Dạ Khuyển rồi, hu hu hu…”

Bảo Thành Tự muốn nói gì đó, nhưng khi thấy phu nhân Hướng Thanh nhìn qua liền đành thôi, chỉ có thể thở dài để giải tỏa cảm xúc trong lòng.

Trong lòng Hướng Thanh thật sự không có ác cảm gì với An Phu cả, hành động ban đầu chỉ là giật mình vì khuôn mặt của hắn mà thôi. Với bà, dù An Phu không phải Sủng Thú Sư như vẫn là Võ Sư mà, địa vị tạm ổn, còn khuôn mặt kia, khả năng cao là do cái gì đó chứ không phải bẩm sinh, sẽ không ảnh hưởng đến đời sau, chỉ cần đi khám hoặc đeo mặt nạ lên là được, chẳng phải tất cả mọi người đều không nhận ra chuyện hắn đeo mặt nạ sao?

Bà là người ân đền oán trả rõ ràng, không có hắn giúp đỡ trong chuyến hành trình này, Bảo gia… sợ là đã sớm bị tận diệt rồi.

Bị Bảo Ngọc Huân ôm, nghe câu nói của nàng làm An Phu đờ người trong thoáng chốc, sau đó hắn thở dài, rất rất dài rồi gỡ đôi tay thon thả của nàng, thì thào:

“Nếu ta nghĩ thông, biết đâu… sẽ có ngày gặp lại.”

Hắn tiếp tục bước đến chỗ Thanh Nhãn Lang, dáng vẻ vô tình vô cảm, cô độc, mỏi mệt đó khiến nàng đau đến thấu tâm can, đặt tay lên trái tim như đang bị bóp nghẹn, nhưng nàng cố mím môi để không phát ra tiếng khóc, bởi nàng biết, nàng biết rất rõ, vào lúc này, việc mà nàng có thể làm chỉ là nhìn hắn trong thầm lặng.

An Phu khụy xuống bên cạnh Thanh Nhãn Lang đang thoi thóp hơi tàn, vuốt ve đầu nó với dáng vẻ nhu hòa, thì thào:

“Đi thôi anh bạn già, cảm ơn ngươi vì khoảng thời gian đã qua, yên tâm, ta sẽ… vẫn luôn ở bên ngươi đến phút giây cuối cùng.”

Hắn luồng hai tay xuống phía dưới để bồng nó lên, bất thình lình, tất cả mọi người bỗng nghe thấy âm thanh thở hồng hộc rõ to, dường như có ma thú khác đang tiến đến hướng này.

Người của Tiêu Cục, Hộ Vệ chưa kịp cầm chắc vũ khí và bày trận thì một bóng trắng đã xuất hiện ở phía trên, nhắm đến chỗ trống giữa đám người mà đáp xuống.

HÍT.

Nhìn thứ vừa đáp đất, tất cả mọi người cùng hít một hơi thật căng phổi, bởi thứ đó là một con hồ ly màu trắng cao hơn hai thước với dáng vẻ cực kỳ uy mãnh kèm theo khí thế bá đạo, chỉ nhìn thôi là đã khiến người khác cảm thấy tay chân bủn rủn, không có tinh thần để chiến đấu.

Đặc biệt là, con hồ ly mạnh mẽ như vậy mà cam chịu để cho người cưỡi, một thiếu niên cầm Huyết Côn, một nữ nhân khá xinh đẹp với vóc người nở nàng, là… là hai người mà họ đã từng gặp qua?

Trần U đưa Huyết Côn cho Tô Khuynh Thành giữ rồi nhanh chóng chạy đến chỗ An Phu. Tiểu Tiểu phối hợp nhe răng, thả ra uy áp của ma thú Lục Cấp để trấn nhiếp mọi người, tránh bọn họ có hành động cản đường ngu ngốc làm tốn thêm thời gian quý giá.

Người của Tiêu Cục cùng hít thở mạnh, ý định ngăn cản Trần U để dò hỏi liền bị dẹp bỏ, ma thú Lục Cấp giết họ còn dễ hơn cả giết gà, không nên dây vào, không nên dây vào.

Trần U chạy đến gần An Phu rồi nhìn qua Thanh Nhãn Lang, có Tiên Thú Điển chỉ rõ nên hắn liền điểm các huyệt vị quan trọng để tạm khóa lại dòng sức sống đang trôi đi của nó, sau đó, hắn cũng điểm huyệt cầm máu lên vết thương ngực của An Phu, thở phào nhẹ nhõm rồi thì thào:

“Cũng may vẫn còn kịp.”

Sau trận mưa lần kia thì khoảng cách giữa hai người và đoàn xe đã khá lớn, hắn và Tô Khuynh Thành lại cưỡi Hoàng Mã di chuyển từ từ, vừa đi vừa ngắm cảnh nên đã xa lại càng xa.

Tối nay, trời lại trở mưa, tất nhiên hắn không bỏ qua cơ hội gạ Tô Khuynh Thành cho hắn gửi nhờ củ khoai lang để làm ấm, chỉ là, khi hai người đang chuẩn bị nhập trận thì Tiểu Tiểu bỗng truyền qua ý niệm, nói rằng có hai con ma thú với thực lực rất mạnh đang đánh nhau gần đây.

Với đánh giá này, hắn liền biết đó là hai trong ba Lãnh Chúa của Phong Hải Sơn Mạch. Vì đảm bảo an toàn, hắn lập tức cùng Tô Khuynh Thành rút khỏi nơi này để tránh rắc rối lây vào thân, và cũng vào lúc này, hắn sực nhớ ra một vấn đề, đó là đám Lãnh Chúa này đi đến đâu thì đám ma thú tôi tớ của chúng cũng đi theo đến nấy, ‘dọn’ trước địa bàn cho chúng đánh nhau.

Chỗ hắn có Tiểu Tiểu tọa trấn, thêm một thân thực lực nên không sợ đám tôm tép này, nhưng, đoàn xe kia… khả năng cao là không ổn rồi.

Thế là hắn liền nói Tiểu Tiểu biến lớn, dùng tốc độ tối đa mà chạy trong cơn mưa nặng hạt, lòng thầm hy vọng đoàn xe không gặp tai ương lớn.

Quay trở lại câu chuyện.

Trần U hành động quá nhanh, nhanh đến nổi khiến An Phu ngơ ngác, hắn còn chưa kịp thích ứng với sự xuất hiện bất ngờ thì Trần U đã làm gì đó với Thanh Nhãn Lang, còn làm gì đó với hắn, đến khi cơn đau ở ngực giảm đi thì hắn mới có phản ứng trở lại, tính mở miệng hỏi thì liền bị đánh ngất.

Thời gian có hạn nên Trần U không tiện nói nhiều, vai trái vác An Phu, vai phải vác Thanh Nhãn Lang, tức tốc phóng vào rừng sâu trong sự ngơ ngác của mọi người, đồng thời để lại câu nói:

“Tranh thủ di chuyển đến thành, nơi này không an toàn đâu.”

Tiểu Tiểu nhìn mọi người, gầm gừ nhắc nhở không được đuổi theo rồi chở Tô Khuynh Thành chạy đi, sau cái chớp mắt đã hoàn toàn khuất bóng khuất dạng.

Lúc này, Bảo Ngọc Huân mới tỉnh hồn lại, vừa khóc lớn vừa chạy, vừa kêu theo với giọng nghẹn ngào đầy đau lòng:

“Không… không… trả… trả chàng lại cho ta…”

“Trả… chàng… cho ta… hu hu hu hu…”

Hướng Thanh cùng Tiểu Hoàn tức tốc cản nàng ta lại, nhưng nàng ta phản kháng rất kịch liệt, vùng vẫy hất tay tất cả người muốn cản đường, đến cả Hộ Vệ cũng không ngăn được.

Thấy vậy, người dùng kiếm của Tiêu Cục đi đến, dùng đòn chặt chuẩn xác đánh ngất nàng ta rồi đỡ lấy, giao nàng ta cho Hướng Thanh và nói lớn:

“Mọi người lập tức thu dọn và lên xe, chúng ta sẽ di chuyển thẳng đến Thành Hải Tửu mà không dừng lại nữa. Hắc Dạ Khuyển là ma thú sống sâu trong sơn mạch, nó đi đến bìa rừng này chứng tỏ sơn mạch đang có chuyện gì đó, càng ở lâu càng không an toàn.”

“Chúng ta sẽ di chuyển bên phía thảo nguyên, cách xa bìa rừng hơn trước, cố gắng nhanh chóng đến nơi.”

Hướng Thanh cùng Tiểu Hoàn bế Bảo Ngọc Huân lên xe ngựa, người hầu và Hộ Vệ nhanh chóng buộc đám Hoàng Mã vào lại các toa xe, người của Tiêu Cục phân thành hai nhóm, một nhóm xử lý xác của hai con Hắc Dạ Khuyển và Hắc Văn Linh Cẩu, ném lên xe ngựa. Nhóm còn lại đưa thi thể của đồng bạn lên xe riêng để về thành mà hỏa táng, làm cái nghề này, chuyện sinh tử chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, ai may mắn hơn thì sống sót.

Sau nửa giờ, đoàn xe bắt đầu di chuyển trong màn mưa đêm đã bớt nặng hạt, một đường không nghỉ thẳng đến Thành Hải Tửu.

…

Trần U vác một người một thú, chạy như bay trong màn mưa của Phong Hải Sơn Mạch, vừa chạy vừa tìm kiếm một cái cây đủ lớn bởi Thanh Nhãn Lang là ma thú hệ Cỏ, thân cây càng to, càng lâu năm sẽ càng có lợi trong việc chữa trị và hồi phục của nó.

Tên: Thanh Nhãn Lang

Phẩm chất: Huyền Phẩm.

Cấp độ: Thượng Bát Cấp.

Hệ: Thường, Cỏ

Mô tả: Thanh Nhãn Lang là loài ma thú ôn hòa, thường xuyên dẫn đường cho kẻ bị lạc trong rừng tối bằng cách tự làm đôi mắt nó sáng lên để kẻ bị lạc đi theo.

Tình trạng: Bị thương rất nặng.

– Phương pháp chữa trị: Cổ Mộc Ôn Dưỡng: Phong khóa sinh lực của Thanh Nhãn Lang, cung cấp linh lực rồi đặt nó vào trong thân cây. Là ma thú hệ Cỏ, sức sống của thực vật có thể giúp nó chữa trị thương thế một cách tự nhiên.

Sau một lúc tìm kiếm, Trần U đã thấy cái cây với phần thân to mà ba người ôm không hết. Hắn liền bẻ hướng phóng sang đó, Tiểu Tiểu chở Tô Khuynh Thành ở phía sau cũng đổi hướng theo.

Hắn đặt một người một thú xuống gốc cây một cách nhẹ nhàng, Tiểu Tiểu cùng Tô Khuynh Thành cũng đã đứng bên cạnh với tâm thế sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào.

“Tiểu Tiểu, dùng Hồi Xuân cho Thanh Nhãn Lang.”

Hồi Xuân là một trong các Thú Kỹ chữa trị của hệ Tiên, cao cấp hơn Chữa Lành và linh lực cũng tiêu hao nhiều hơn, bù lại, khi Tiểu Tiểu đến một đẳng cấp nào đó, Thú Kỹ này thật sự có thể ‘hồi xuân’ giúp người/ thú được chữa trị trở nên trẻ lại, cả bên ngoài lẫn bên trong.

Tiểu Tiểu liền bước đến, đặt chân lên bụng của Thanh Nhãn Lang rồi nhắm mắt, cái đuôi màu trắng của nó bắt đầu sáng lên và tuồn ra linh lực cùng màu, bao bọc cơ thể nó rồi tụ lại ở chân, sau đó truyền qua cơ thể Thanh Nhãn Lang.

Trần U mở lấy ra một hộp gỗ từ Túi Trữ Vật, bên trong đựng rất nhiều Linh Đơn mà hắn luyện ra trong những lúc rãnh rỗi. Hắn tiện tay bốc một nắm Linh Đơn mà chẳng quan tâm đến số lượng, mở miệng Thanh Nhãn Lang một cách thô bạo, ném tất cả vào rồi đóng miệng nó một cái cập nghe mà ê cả hàm. Một màn này làm Tô Khuynh Thành muốn nói gì đó nhưng lại thôi, đối với nữ nhân, hắn nhẹ nhàng từng chút một, còn với nam nhân hay ma thú thì…

Xử lý xong vụ cấp linh lực, hắn dùng Không Đao khoét một lỗ ở gốc cây với kích cỡ to hơn Thanh Nhãn Lang, rồi lại ném nó vào trong cái lỗ đó một cách thô bạo, đến mức phát ra tiếng bụp rõ to khi nó đụng đầu vào thân cây, rồi hắn cắt một miếng gỗ từ phần khoét ra, đậy cái bụp vào gốc cây, dùng chân đá đá cho chặt rồi gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

Chuyện đám ma thú kia phá hỏng kèo thơm, hắn đã tạm phát tiết, cảm thấy thoải mái hơn rồi.

Hắn phủi phủi tay rồi nhìn qua An Phu, chuẩn bị tiến hành chữa trị. Lúc này, hắn mới để ý mặt An Phu không còn là khuôn mặt trung niên anh tuấn như kia, thay vào đó là khuôn mặt đầy vết xẹo chằng chịt, trông khá là gớm ghiếc đến độ phải nổi cả da gà.

Tuy nhiên, hắn không xa lánh, e ngại mà chợt đấm ngực dậm chân, thở phì phò rõ to, thầm nghĩ hắn vừa mới phát tiết xong, bây giờ lại muốn bùng nổ nữa rồi.

Quá lãng phí, thật sự quá lãng phí…

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bleach-hoc-y-cuu-vot-khong-duoc-soul-society.jpg
Bleach: Học Y Cứu Vớt Không Được Soul Society
Tháng 1 17, 2025
ta-cau-ca-lao-tu-luyen-thien-phu-nghich-thien.jpg
Ta Câu Cá Lão, Tu Luyện Thiên Phú Nghịch Thiên
Tháng 1 31, 2026
cai-nay-vu-su-khong-khoa-hoc.jpg
Cái Này Vu Sư Không Khoa Học
Tháng 1 17, 2025
ta-la-the-gioi-thu.jpg
Ta Là Thế Giới Thụ
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP