Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-bat-tu-hack.jpg

Ta Bất Tử Hack

Tháng 5 6, 2025
Chương 504. Cuối cùng Chương 503. Chu Thiên đạo
nhap-chu-hop-hoan-tong-vo-dich-theo-cong-luoc-nu-de-bat-dau.jpg

Nhập Chủ Hợp Hoan Tông, Vô Địch Theo Công Lược Nữ Đế Bắt Đầu

Tháng 2 9, 2025
Chương 336. Phi thăng? Đồ đần mới phi thăng! Chương 335. Thu phục Thu Nhã
de-nguoi-ngu-thu-nguoi-lai-truc-tiep-khe-uoc-voi-tuyet-chung-sinh-vat

Để Ngươi Ngự Thú, Ngươi Lại Trực Tiếp Khế Ước Với Tuyệt Chủng Sinh Vật?

Tháng 12 20, 2025
Chương 386: Kết cục (2) Chương 385: Kết cục (1)
bat-dau-van-toc-xuat-the-cai-nay-chuan-de-tho-nguyen-sap-toi

Bắt Đầu Vạn Tộc Xuất Thế, Cái Này Chuẩn Đế Thọ Nguyên Sắp Tới

Tháng 2 3, 2026
Chương 454: đám người đến, lần nữa chấn kinh Chương 453: Hỗn Độn luyện thể, nhục thân đột phá
tong-vo-ta-giang-ho-dai-ma-dau-viec-ac-bat-tan.jpg

Tống Võ: Ta Giang Hồ Đại Ma Đầu, Việc Ác Bất Tận!

Tháng 2 9, 2026
Chương 276: nửa bước Thiên Nhân Cảnh? Chương 275: nguyên lai không phải có ý định khiêu khích, mà là thế cục mất khống chế dưới phản kích?
cao-vo-bien-than-ma-kiem-kiem-chu-vo-dao-thong-than.jpg

Cao Võ: Biến Thân Ma Kiếm, Kiếm Chủ Võ Đạo Thông Thần

Tháng 1 15, 2026
Chương 201: Hành tẩu tại hắc ám cùng quang minh bên trong Chương 200: Chuyển tiếp đột ngột chiến cuộc
tong-man-bat-dau-mot-cai-ha-lao-map.jpg

Tổng Mạn: Bắt Đầu Một Cái Hà Lão Mập

Tháng 1 15, 2026
Chương 210: Cái này Ma Nữ không thể di chuyển, chỗ xung yếu sao? (1: 1) Chương 209: Xuất phát, thí thần giả (1: 1)
cong-tu-hung-manh.jpg

Công Tử Hung Mãnh

Tháng 1 19, 2025
Chương 1391. Đều ở đây trong một giấc mộng Chương 1390. Nháy mắt
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 94. Nhớ lại.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 94. Nhớ lại.

Trong hang động.

Thanh Nhãn Lang từ từ mở mắt, không biết đã trôi qua mấy ngày từ thời điểm sử dụng Bạch Sinh Hoa, nhưng hiện tại, nó cảm thấy thân thể đã tốt hơn trước nhiều lắm, những vết thương lớn đang khép thịt, một vài vết thương… còn được vải băng lại??

Nó tỏ vẻ kinh ngạc, là ai băng vết thương cho nó? Cái xác nằm đè lên nó lúc trước chạy đi đâu rồi?

Nó hít một hơi rồi dựng đầu dậy nhìn ngó xung quanh, ngay sau đó, nó chợt cảm thấy có thứ gì đó đang đến gần cửa hang. Theo bản năng, nó bắt đầu gầm gừ và thả ra uy áp để cảnh cáo, nhưng thứ kia vẫn tiếp tục tiến đến mà chẳng có chút sợ hãi nào.

Nó vận chuyển linh lực, chuẩn bị sẵn sàng phóng ra Diệp Phi Đao thì một lần nữa, nó tỏ vẻ cực kỳ kinh ngạc, bởi nó thấy cái tên vốn đã chết kia bỗng xuất hiện ở cửa hang, với cơ thể chỉ quấn một miếng vải ngắn che đi phần thân dưới, thân trên lực lưỡng, săn chắc và trắng trẻo không một vết muỗi đốt, rất đẹp, rất nam tính, nhưng khuôn mặt… lại chằng chịt vết sẹo, không chừa một tấc da tấc thịt nào, ngoài trừ hai con mắt, đôi môi và đôi tai ra.

Tên đó đang cầm một ít quả dại cùng một con thỏ hoang, khuôn mặt như ma quỷ kia treo lấy nụ cười vui vẻ và có gì đó hồn nhiên, nhưng lại khiến người khác cảm thấy càng thêm kinh dị, đáng sợ khó tả khi nhìn thấy.

Thanh Nhãn Lang nhìn tên đó rồi lại nhìn những lớp băng vải quấn trên thân, dám chắc rằng những thứ này là do ‘cái xác’ đó quấn, thế là nó thu hồi Diệp Phi Đao, tiếp tục nhìn tên đó đi đến, thầm nghĩ xem sắp tới tên đó sẽ làm gì nó?

Thấy nó đã tỉnh, thanh niên kia tỏ vẻ ngạc nhiên và vui mừng, nhanh chóng bước tới mà chẳng có lấy chút sợ hãi, vừa bước vừa cười tươi rói, nói:

“Ngươi tỉnh rồi à? Ta cũng vừa gặp may bắt được một con thỏ đây, tính nướng ăn mà thôi, ngươi tỉnh lại rồi thì cho ngươi ăn để sớm ngày khỏe lại, ta ăn quả dại cũng được, hà hà…”

Thanh niên đặt con thỏ đã ngất trước miệng Thanh Nhãn Lang rồi ngồi bên cạnh, dựa lưng xuống vị trí không bị thương của nó rồi bắt đầu ăn những trái cây dại với thái độ rất vui vẻ, thong thả.

Thanh Nhãn Lang cảm thấy tên này quá vô tư, vô tư đến ngu ngốc, mà đã là kẻ ngốc thì đáng chết, đồng thời, nó đã hứa với lòng là khi tỉnh lại sẽ làm thịt tên này để bồi bổ cơ thể, vậy nên, nó liền há miệng thật rộng, nhắm thẳng cái đầu ‘tươi ngon’ kia mà chuẩn bị cắn.

Bất thình lình, cánh tay của tên này bỗng xòa xuống đất như thể mất hết sức lực, đống trái dại cũng lăn long lóc trên đất, sự việc bất ngờ này làm nó đóng cơ miệng lại rồi nhìn chăm chăm vào người thanh niên.

Hắn… đang ngủ, ngủ rất an tường và rất say giấc, có lẽ vì mệt mỏi khi bắt thỏ hoang.

Thanh Nhãn Lang nhìn người thanh niên rất rất lâu, ánh mắt mang theo những cảm xúc tựa con người, sau đó, nó quyết định hiện tại không muốn ăn tên này nữa. Thứ nhất là sợ ‘trúng độc’ thứ hai là tên này đã nộp ‘cống phẩm’ xem như chuộc lại cái mạng nhỏ của hắn ta vậy.

Nó chồm đầu đến con thỏ hoang, cắn múm tai ném lên phía trên rồi há mồm thật lớn, chờ con thỏ rơi thẳng vào miệng rồi cắn mạnh và nhai ngấu nghiến, thầm nghĩ tư vị của thỏ hoang… cũng không tồi.

Tối đến, vì đói bụng nên nó quyết định ăn người thanh niên, nhưng hắn ta lại cống phẩm bằng hai con thỏ hoang, ừm… thôi thì tha cho hắn ta hai bữa vậy…

…

Thời gian cứ thế mà trôi, ngày đi, đêm đến, Thanh Nhãn Lang và người thanh niên đã sống chung với nhau hơn một tháng. Vết thương của nó đã hồi phục hơn tám phần, hai phần còn lại là ám thương, liên quan đến nội tạng và kinh mạch nên rất khó trị, tiếc là Bạch Sinh Hoa còn chưa thành thục, không thì đã có thể trị dứt rồi.

Với hai phần ám thương này, thực lực của nó không thể khôi phục bằng với trước đây, đến Thượng Bát Cấp đã là giới hạn cuối cùng.

Nó thầm thở dài rồi nhìn qua người thanh niên đang ôm nó ngủ ngon. Một tháng ở chung, tên này vẫn chưa bị ăn thịt vì đều cống phẩm đầy đủ, có những hôm trời mưa, không đi săn được thì nó cho phép tên này bù qua ngày hôm sau.

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, nếu tên này không nộp cống phẩm, nó cũng chẳng muốn ăn thịt hắn ta, bởi nó là ma thú có nguyên tắc, không biết những ma thú khác ra sao nhưng với nó, ân đền, oán trả, sòng phẳng và rõ ràng.

Ngoài nộp cống phẩm, tên này còn kiếm dược liệu bôi lên vết thương cho nó, tắm rửa cho nó, vuốt ve lông của nó, ngủ cùng với nó,… nhờ vậy mà thương thế lẫn tinh thần của nó khỏe lại nhanh hơn, vậy nên nói tên này không có ân với nó thì chắc chắn là xạo sự.

Ngoài ra, nó còn là ma thú có lòng trắc ẩn, nhất là khi nghe tên này nói rằng hắn ta đã mất đi những ký ức quan trọng. Hắn ta không nhớ bản thân là ai? Đến từ đâu? Làm nghề gì? À, có lẽ từng là thầy thuốc, vì hắn ta hiểu được, biết được khá nhiều loại dược liệu.

Sự việc này kích thích sự tò mò trong Thanh Nhãn Lang, bởi từ hành động dùng hơi tàn đoạt Bạch Sinh Hoa để tiếp tục sống, nó biết tên này là kẻ trân trọng sinh mệnh của bản thân, không lý nào lại đâm đầu vào khu vực sâu trong sơn mạch này cả. Và rồi, trong một đêm u ám, đang cùng tên này ngủ say thì nó bỗng ngửi được mùi máu trong gió.

Nó tránh làm hắn ta thức giấc, từ từ bước ra ngoài thì thấy một cái xác đặt cách hang một đoạn, phía xa là đám người vừa đi vừa cười nói rôm rả, và thế là, nó đã biết tại sao tên này lại xuất hiện ở đây và bị đàn sói kéo vào hang rồi.

Ngay sau đó, trong không gian tối đen của cánh rừng bỗng rực lên thứ ánh sáng màu lục ma mị.

…

…

An Phu đã nhớ lại tất cả chuyện cũ.

Hắn là một tên ăn mày, không cha, không mẹ, không người thân, từ nhỏ đã sống len lỏi, lay lắc trong tòa thành đó.

Lúc đói, hắn đi lụm thức ăn thừa trong thùng rác của những Thực Lâu thải ra, nhiều lần vì tranh ăn với những tên ăn mày khác mà bị đánh bầm dập, còn bị Chủ Lâu kéo Hộ Vệ ra đập cả bọn thêm một trận, quăng đi như quăng chó.

Lúc ngủ, hắn lang thang để kiếm chỗ ấm áp, góc tường, trong đống rác, dưới cống khô,… thúi hay dơ cũng mặc, chỉ cần đủ ấm để ngủ là được.

Cứ thế, hắn sống cuộc sống, không, là hắn cố sinh tồn, một cuộc sinh tồn kéo dài suốt hai mươi năm.

Sinh tồn mà, sao có thể bằng với ‘sống’ cơ chứ? Một ngày nào đó, hắn cũng phải đến giới hạn, và ngày đó rơi vào mùa đông giá rét của năm kia, hắn bị đánh, bị giành chỗ ấm, rúc người vào bậc thang mà quyết định chết đi, chấm dứt cuộc sống đau khổ, lạnh lẽo, mệt mỏi này.

Tuy nhiên, đó cũng là lần đầu tiên hắn cảm nhận cuộc đời này ấm áp đến vậy, dù tinh thần chìm trong biển đen mênh mông nhưng hắn vẫn nghe những thanh âm kia vô cùng rõ ràng. Giọng nói của người con gái đó… cứ như của tiên nữ vậy, rất ấm ấp, rất dễ nghe, rất dịu dàng, xua đi toàn bộ cái lạnh, cái mệt, cái đau trong người hắn.

Sau đó, hắn thấy bản thân tỉnh lại ở một Y Quán, dùng hết số tiền của người con gái đó tặng để xin lão Y Sư truyền nghề. Tuổi lão Y Sư cũng đã cao, có một cô con gái nhưng đã đi lấy chồng nên cuộc đời cũng khá cô độc, thế là, lão nhận lấy hai phần ba số tiền, một xem như là tiền công chữa trị, một xem như tiền để nhận hắn làm học trò.

Hắn cũng không khiến lão Y Sư thất vọng, học chữ nghĩa rất nhanh, đầu óc nhanh nhạy, trí nhớ lại rất tốt, nhìn qua vài lần là nhớ, làm vài lần là quen, nhưng dù vậy, lão Y Sư chỉ dạy hắn cách nhận biết dược liệu, công dụng, xử lí,… còn bốc bệnh cứu người, lão sợ hắn bốc nhầm, biến người sống thành người chết lại khổ cho thân lão và hắn.

Và rồi, trong một lần đi hái thuốc cùng lão Y Sư, hắn tình cờ phát hiện một bụi Phong Sắc Thảo khá lớn. Với thứ này, hắn không dám mơ mộng có thể cưới người con gái kia, nhưng chắc chắn có thể trả một phần ân tái tạo cho nàng, như vậy, là đủ rồi.

Nhớ đến người con gái mà hắn thường nhìn lén lút đó, nàng… thật sự là một vị tiên nữ ấm áp vô cùng.

…

…

Còn chuyện trở thành ‘An Phu’ trở thành ‘Sủng Thú Sư’ vì là ký ức về sau nên hắn càng nhớ rõ như in.

Sau khi Thanh Nhãn Lang đã khỏe mạnh, nó bỗng đi đâu đó mà không thèm báo trước, làm hắn vốn đã quen có nó bầu bạn cảm thấy buồn bã, cô độc, và đúng một tuần sau, nó quay về với cơ thể có thêm nhiều vết thương, miệng còn ngậm một tay nải dính đầy máu.

Hắn hoảng hốt, nhanh chóng dìu nó vào hang rồi tìm dược liệu chữa trị. Lần trị thương này tốn khoảng một tháng, hắn luôn túc trực bầu bạn, chăm lo đủ đầy, khiến tình cảm hai bên càng thêm thân thiết.

Đến ngày thương thế Thanh Nhãn Lang khỏi hắn, hắn mới mở cái tay nải kia ra, tất nhiên, trước đó phải có sự đồng ý của nó cái đã, và cũng từ lúc này, bước ngoặc quan trọng trong cuộc đời hắn đã đến.

Trong tay nải có một cái mặt nạ che mặt, vài bộ y phục, một hộp gỗ cùng nhiều túi tiền, một huy hiệu Sủng Thú Sư, một băng đầu thêu tên An Phu cùng một quyển nhật ký sờn cũ.

Hắn đọc thật kỹ quyển nhật ký, gần như hòa mình vào đó, kết hợp với việc không có tên, không có ký ức trọn vẹn và cũng không biết An Phu là ai? Thế là, từ lúc này, hắn sẽ trở thành và sống tiếp cuộc đời An Phu.

Nhờ ba mươi viên Linh Đơn sặc sỡ trong hộp gỗ và những thông tin trong nhật ký, hắn bắt đầu tu luyện bằng phương pháp cơ bản nhất, ngậm Linh Đơn trong miệng đến khi tan hết thì thôi.

Theo số lượng ngậm càng nhiều, hắn cảm thấy cơ thể càng khỏe mạnh, chạy càng nhanh, có thể đấm thân cây lủng lỗ, đồng thời càng cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó đang chảy trong người hắn.

Trải qua ba tháng tu luyện, Thanh Nhãn Lang bắt đầu dẫn hắn đi chiến đấu với ma thú khác. Cuộc chiến đầu tiên, hắn đánh với một con Lực Ngưu khá lớn, thật sự rất mệt, đau và ê ẩm, nhưng bù lại, thịt Lực Ngưu ăn rất ngon, lại no lâu…

Đến khi sử dụng hết toàn bộ Linh Đơn, luyện được một thân chiến lực, hắn bắt đầu hành trình du ngoạn khắp nơi với Thanh Nhãn Lang. Lúc đầu, hắn đeo huy hiệu, mang mặt nạ, giả dạng thành Sủng Thú Sư Bát Cấp. Theo thời gian qua đi, được người người cung kính, hắn bắt đầu tự nhận định bản thân là Sủng Thú Sư thật sự, đồng thời xem khuôn mặt giả tạo kia là khuôn mặt thật của hắn.

Hắn nhớ toàn bộ, nhớ toàn bộ cuộc đời mình rồi.

…

An Phu đứng dậy với dáng vẻ nặng nề, ngửa mặt nhìn trời, cảm nhận từng hạt mưa nặng rơi bạch bạch lên mặt rồi thở một hơi rất dài, rất rất dài.

Sau dó, hắn quay người, bước đi chậm rãi về phía Bảo Ngọc Huân. Hộ vệ run run đứng lên phía trước, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tiểu Thư, còn nha hoàn và người hầu gần đó liên tục bước lùi, sợ hắn, né hắn như né tà.

Thói đời này… thật là… ài…

Thấy mọi người xa lánh, đề phòng như vậy, hắn nở nụ cười tự giễu, chợt khụy gối xuống nền đất nhão làm nước lẫn bùn văng lên khắp cơ thể, cũng khiến ngực nhói lên cơn đau nhưng hắn chẳng quan tâm, chỉ nhìn chằm chằm vào vị tiên nữ ấm áp của đời hắn.

Sau khoảng lặng ngắn ngủi, hắn bắt đầu dập đầu với Bảo Ngọc Huân, dập từng cái chậm rãi và cung kính, đồng thời nói với giọng nghèn nghẹn, cảm kích lẫn tự ti khôn cùng:

“Cảm tạ… ân cứu mạng của người vào ngày Đông đó. Hôm nay… ân tình đã trả, chuyện trước kia, mong… người hãy xem như gió thoảng mây bay, ta… ta… không xứng…”

Cái dập đầu cuối cùng, hắn giữ nó một lúc lâu rồi mới đứng dậy, quay người bước về phía Thanh Nhãn Lang, vừa đi vừa thì thào:

“Ông bạn già, đến lúc rồi.”

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lam-50-uc-nam-thai-duong-ta-tu-tien.jpg
Làm 50 Ức Năm Thái Dương, Ta Tu Tiên
Tháng 1 31, 2026
than-lan-ky-vuc-thanh-dieu-chau.jpg
Thần Lan Kỳ Vực – Thánh Diệu Châu
Tháng 1 30, 2025
mo-dau-trieu-hoan-bach-khoi-ta-chem-thang-toi-hoang-thanh.jpg
Mở Đầu Triệu Hoán Bạch Khởi? Ta Chém Thẳng Tới Hoàng Thành!
Tháng 2 1, 2026
huyen-huyen-nu-de-cung-ma-ton-chuyen-sinh-thanh-con-gai-cua-ta.jpg
Huyền Huyễn: Nữ Đế Cùng Ma Tôn Chuyển Sinh Thành Con Gái Của Ta
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP