Chương 93. Ta không phải Sủng Thú Sư.
Phập…
Thanh âm lạnh lẽo của Ám Trảo đâm vào da thịt vang rõ vào tai Bảo Ngọc Huân. Nàng… thật sự đã chết rồi, bởi nếu không chết, sao nàng lại không cảm thấy đau cơ chứ?
“Huân nhi.”
“Tiểu thư.”
“…”
Những âm thanh như thế vẫn còn vang vọng bên tai Bảo Ngọc Huân, nhưng lần này, chúng rõ ràng và chân thực đến lạ, thế là, nàng từ từ mở mắt, và đập vào mắt ngay sau đó là hình ảnh một bóng lưng nam nhân vĩ đại đang che chắn cho nàng.
Tim nàng chợt nảy lên thật mạnh, người đứng như chết trân trong khoảng khắc ngắn ngủi, sau đó giang rộng vòng tay run run muốn ôm lấy bóng lưng đó, kêu lên với giọng đau xót vô cùng:
“KHÔNGGGG.”
Bóng lưng đó chợt chúi về phía trước, nàng càng muốn ôm thì nó càng rời xa vòng tay của nàng, sau đó… bỗng phóng đến con Hắc Dạ Khuyển đang bị Thanh Nhãn Lang cắn ngay cổ.
Quay lại chục giây trước.
Bảo Ngọc Huân dần dần khép lại mí mắt, chấp nhận cái chết sắp đến, còn Bảo Thành Tự, Hướng Thanh, Tiểu Hoàn, nha hoàn, Hộ Vệ,… đều hô lên với giọng điệu đầy đau đớn, bất lực,… Và ngay khoảng khắc đó, An Phu cũng cảm nhận thời gian như trôi qua rất chậm.
Bảo Ngọc Huân khác với những nữ nhân hắn từng gặp, hắn thật sự rất yêu thích nàng, mong muốn bảo vệ nàng, không phải vì nàng cho hắn trải nghiệm độc lạ trong chuyện ấy hay là thân phận tiểu thư gì đó. Sự yêu thích và bảo vệ của hắn dành cho nàng xuất phát từ tận đáy lòng, đến nỗi sở thích du ngoạn của hắn cũng bị lung lay, muốn cùng nàng an cư lập nghiệp ở Thành Hải Tửu, sống với nhau một cuộc đời vui vẻ.
Hắn cũng không hiểu vì sao bản thân lại như vậy? Hắn đâu phải trai tân, lần đầu trải qua chuyện tình nam nữ cơ chứ? Vậy mà, lại có những cảm xúc khác thường với nàng ngay từ lần chạm mặt đầu tiên.
Ngoài ra, khi thấy nàng bị Hắc Dạ Khuyển tập kích, sắp hương tiêu ngọc vẫn, trong lòng hắn quặn đau vô cùng, đồng thời nổi lên cảm xúc sợ hãi, sợ hãi nàng sẽ chết đi, hắn lại mất đi một cơ hội,… Hắn cũng không hiểu bản thân bị gì? Nhưng có một điều mà hắn chắc chắn, đó là hắn muốn bảo vệ nàng, cho dù… phải hy sinh cả tính mạng đi nữa.
Vì thế, hắn dồn toàn bộ sức lực lao đến, lấy thân che chắn cho nàng trước Ám Trảo, không vũ khí, không áo giáp, không thủ đoạn nào khác, chỉ có mỗi tấm thân này, cảm giác như, hắn đang trả lại những gì đã nợ nàng.
Thời gian quay trở về tốc độ vốn có của nó, Ám Trảo chỉ cách hắn một đoạn chưa đến một thước, bất thình thình, một bóng đen lao đến chắn trước người hắn, ngăn trở giữa hắn và Ám Trảo một cách vô cùng quyết đoán.
Hắn mở đôi mắt to hết cỡ, nhìn vào con mắt màu lục của Thanh Nhãn Lang, nó cũng nhìn hắn, nhe răng cười tươi như thể thay lời chào tạm biệt rồi chợt trở nên dữ tợn, quay đầu mở hàm răng lớn nhắm vào Hắc Dạ Khuyển.
Phập.
Không có thứ gì ngăn cản, Ám Trảo cứ thế mà cắm sâu vào bụng Thanh Nhãn Lang, thậm chí còn xuyên qua bên kia bụng một ít, làm máu nóng của nó phụt thẳng lên mặt của An Phu.
Thanh Nhãn Lang gừ nhỏ, cố nén đau đớn mà cắn thật mạnh vào gáy Hắc Dạ Khuyển, sau đó, cả hai cùng rơi xuống, đập mạnh lên mặt đất nhão nhoẹt rồi bắt đầu lăn lộn.
Cú rơi khiến vuốt của Hắc Dạ Khuyển xuyên qua thêm một đoạn tạo ra cơn đau dữ dội, nhưng so với những trải nghiệm kia thì không tính là gì, Thanh Nhãn Lang vẫn cắn chặt gáy, mặc cho kẻ địch dùng ba chân còn lại cấu xé nó, cũng mặc máu chảy ra như suối trên mặt đất, đồng thời gừ gừ như thông báo cho An Phu.
Đôi mắt hắn đỏ lên, để những hạt mưa cuốn đi máu trên mặt rồi hắn gào lớn, dùng tốc độ nhanh nhất mà chạy tới, mặc kệ máu từ vết thương trên ngực vẫn tuôn ra mà lao vào trận chiến, dùng tay đấm, chân đá, cắn, xé, cào,… tất cả mọi việc có thể tạo ra sát thương cho kẻ địch.
Bị đau, Hắc Dạ Khuyển chống trả càng kịch liệt, phần chân trong bụng Thanh Nhãn Lang cũng quấy mạnh khiến nội tạng bị thương càng nặng, có chút đoạt ruột, phèo phổi đã trào ra ngoài ở phía bên kia.
Tuy nhiên, dù Hắc Dạ Khuyển chống trả đến cỡ nào, Thanh Nhãn Lang vẫn quyết không nhả ra, thậm chí càng đau thì nó càng tỉnh táo, thi triển Roi Mây siết chặt lấy cơ thể của kẻ địch.
Bị Thanh Nhãn Lang cắn vào bộ phận chí mạng là cổ, còn bị An Phu hóa điên mà đánh đập, cắn xé,… Sự chống trả của Hắc Dạ Khuyển càng lúc càng yếu ớt, và rồi, hai người Dẫn Linh hậu kỳ kia đã đến, một thương một kiếm nhắm ngay đầu và thân nó mà đâm.
PHẬP… PHẬP…
Hắc Dạ Khuyển cựa quậy thêm vài cái rồi dừng hẳn với cái lưỡi thè ra ngoài, đôi mắt mở to, trái tim dừng đập, đã hoàn toàn chết đi. Đến đây, cuộc chiến xem như đã kết thúc, nhưng kết quả…
Cơ thể An Phu có thêm nhiều vết thương, may mắn chỉ là những vết cào trung trung, còn Thanh Nhãn Lang… mắt phải của nó đã bị Hắc Dạ Khuyển cào chột, cái lỗ ở bụng đã bị quấy rộng đến mức có thể thấy nội tạng bên trong, thậm chỉ đủ để những giọt nước mưa rơi vào cái lỗ đó, mang theo máu và các mảnh nội tạng nhỏ chảy ra ngoài qua cái lỗ bên kia.
Thanh Nhãn Lang nằm thẳng trên mặt đất lạnh lẽo và ẩm ướt, mắt trái cũng đã nhắm lại, yên tĩnh, an nhiên như đang nằm ngủ. Vết thương mới kết hợp vết thương cũ chưa được chữa trị còn sót lại khiến nó chắc chắn rằng bản thân chỉ có một con đường chết, dù sao, nó chẳng còn một cây Bạch Sinh Hoa nào nữa.
Hai người Tiêu Cục lay nhẹ An Phu đang khụy trên đất, nói với giọng gấp gáp:
“Đại nhân, đại nhân, nhanh thu Thanh Nhãn Lang vào không gian sủng thú, giúp nó câu kéo chút thời gian, tôi sẽ toàn lực hộ tống ngài đi trước, Thành Hải Tửu chắc chắn sẽ có Dưỡng Thú Sư chữa trị được cho nó.”
An Phu như tỉnh lại từ trong mộng, đúng rồi, không gian sủng thú ổn định vô cùng, còn có thể giúp ma thú cầm cự, hạn chế thương thế tệ đi, Thanh Nhãn Lang có thể được chữa trị, nhưng… hắn…
Thấy An Phu chợt ngóc đầu dậy, hai người Tiêu Cục liền nói với đám người phía sau:
“Tức tốc chuẩn bị xe ngựa, ta sẽ đưa đại nhân đi…”
“Ta… không… có không gian sủng thú…”
Hắn thì thào rất nhỏ, kết hợp với tiếng chạy của Bảo Ngọc Huân nên hai người kia không nghe thấy gì, vẫn tiếp tục ra lệnh mọi người chuẩn bị xe và sắp xếp chuyện ở đây.
Bảo Ngọc Huân quỵ xuống kế bên An Phu, đôi mắt đỏ tuôn lệ như mưa. Nhìn vết thương rợn người trên ngực kia, nhìn Thanh Nhãn Lang gần như đã chết, nàng cảm thấy lòng mình cực kỳ đau khổ.
Nàng… nàng được cứu… nhưng… sao nàng… lại không cảm thấy vui vẻ vì còn sống? Trái lại chỉ toàn là nỗi đau dằn vặt, đau đến thấu tận tâm can?
Lộc cộc.
Xe ngựa được chuẩn bị cực nhanh, tất cả mọi người đã vây quanh An Phu và Thanh Nhãn Lang, nhưng thấy hắn vẫn chưa thu sủng thú lại, người Tiêu Cục cầm thương càng gấp gáp, nói lớn:
“Đại nhân, nhanh thu Thanh Nhãn Lang lại, chúng ta phải tức tốc khởi hành, nếu không sẽ không kịp nữa.”
Bảo Ngọc Huân vừa khóc cũng vừa hối thúc:
“Phu Lang… còn cơ hội, còn cơ hội, Thành Hải Tửu có Dưỡng Thú Sư thất cấp, có thể chữa cho Thanh Lang… chàng… chàng mau đi đi… rất nhanh thiếp sẽ đến với chàng…”
“Ta… không phải Sủng… Thú Sư.”
An Phu thì thào một lần nữa.
Dù tiếng nói rất nhỏ, nhưng ngay thời điểm dầu sôi lửa bỏng này, nó lại cực kỳ vang vọng. Tất cả mọi người ngơ ngác, ngỡ ngàng, vẻ mặt hiện rõ sự không thể tin tưởng những gì mình vừa nghe được.
An Phu không phải Sủng Thú Sư? Nói đùa gì vậy?
Một người của Tiêu Cục chợt mắng:
“Mẹ kiếp, tên nào không có đầu óc mà giờ này còn đùa như vậy? Muốn chết à?”
“ta… không phải Sủng Thú Sư… Ta không có không gian sủng thú.”
Tiếng nói vang lên rõ ràng hơn, thật sự… xuất phát từ miệng của An Phu.
Một Hộ Vệ chợt nói:
“Đại nhân, mong người tỉnh táo một chút… Thanh Nhãn Lang đang…”
“Ta… không phải… SỦNG THÚ SƯ.”
Hắn chợt ngửa mặt lên trời và gào lớn, sau đó nắm lấy lớp da ở cổ rồi xé toạt.
AAAAAA…
“Ma… MA QUỶ…”
Tất cả mọi người nhìn một màn kinh dị này với ánh mắt vô cùng khiếp hãi, theo bản năng mà nhanh chóng tránh xa An Phu, các nha hoàn la lớn, kêu thét, run sợ, đám người Hộ Vệ và Tiêu Cục thì cau mày, sợ những không đến nỗi nào.
Bảo Ngọc Huân cũng kinh sợ, nhanh chóng phối hợp tay chân đẩy bản thân lui ra xa. Phụ phụ Bảo Thành Tự cố kiềm nén sợ hãi mà chạy đến đón đỡ con gái, sau đó ba người ôm nhau mà cùng nhìn vào An Phu.
Lúc này, xung quanh hắn chỉ còn hai người Dẫn Linh hậu kỳ kia đang đứng, cau mày rất chặt mà nhìn chăm chú vào khuôn mặt đầy vết sẹo chằng chịt kia, vết này đè lên vết nọ, xiên xiên xẹo xẹo, trông gớm ghiếc vô cùng, hệt như ma quỷ bước ra từ địa ngục chứ chẳng giống con người chút nào.
An Phu gục đầu xuống đất, bắt đầu thì thào câu hỏi quen thuộc trong giấc mơ của hắn:
“Ta… là… ai?”
“Ta… là… ai?”
“…”
Bầu không khí dần trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa và tiếng thì thào của An Phu tồn tại, sau đó chuyển hướng sang ngột ngạt, đè nén đến khó thở. Đôi mắt Bảo Thành Tự chợt hằn lên tia máu, bàn tay siết chặt rồi chợt nổi giận chạy lên phía trước, sẵn có roi ngựa trong tay liền quất tới tấp vào lưng An Phu.
“Thằng khốn lừa đảo, ma quỷ, mày ở đây giả điên cái gì? GIẢ ĐIÊN CÁI GÌ? Dám mạo danh Sủng Thú Sư… dám mạo danh Sủng Thú Sư, mẹ kiếp, hại con gái tao thất thân cho mày, mày hại đời con gái taooooo,…”
“….”
Tất cả mọi người lại tỏ vẻ ngơ ngác, ngay sau đó, người Tiêu Cục dùng thương kia liền bắt lại roi ngựa, tỏ vẻ cực kỳ tức giận rồi giựt nó ra khỏi tay Bảo Thành Tự.
Bảo Ngọc Huân cũng như tỉnh mộng, vùng khỏi vòng tay Hướng Thanh mà chạy đến ôm lấy ông ta, khóc lớn nói:
“Cha… cha… người sao vậy? Người sao vậy? Sao người lại đánh chàng ấy? Chàng ấy đã cứu mạng con… và cả… mọi người nữa.”
Ông ta vùng vằn muốn thoát khỏi cái ôm, mắng lớn:
“Mày câm miệng, mày câm miệng, mẹ kiếp, phản rồi, phản hết rồi phải không? Tên lừa đảo đó làm mày sướng thân nên mới bảo hộ hắn, phải không? PHẢI KHÔNG? Phản rồi, phản rồi…”
Chách… chách….
Hướng Thanh liền bước đến, kéo Bảo Ngọc Huân ra sau lưng rồi liên tục tát mạnh lên mặt ông ta, tát đến khi nào ông ta che mặt khụy xuống đất mới dừng lại.
Người hầu, Hộ Vệ của Bảo gia mở to đôi mắt với vẻ ngạc nhiên, không ngờ Bảo Thành Tự đường đường là Gia Chủ của một gia đình thương nhân giàu có mà lại bị phu nhân đánh không dám hoàn thủ, còn đánh trước nhiều người như vậy, họ làm cho Bảo gia nhiều năm rồi mà đây là lần đầu tiên thấy được cảnh tượng này.
Sau một lúc, Bảo Thành Tự dần dần mở tay ra, cảm giác hai má nóng bỏng rát dù đang trong cơn mưa lạnh giá, trông con gái nhìn mình với ánh mắt e sợ, núp núp sau lưng của phu nhân, ông ta ngơ ngác vài giây rồi thì thào:
“Ta… ta vừa mới làm cái gì nữa vậy?”
Nhìn qua những cú tát thuần thục, quyết đoán của Hướng Thanh, chắc mọi người cũng đoán ra được phần nào. Bảo Thành Tự mắc chứng bệnh thần kinh không ổn định, một khi gặp vấn đề liên quan đến sự phản bội, lừa dối, ông ta liền trở thành một con người khác, làm ra những hành động không ngờ đến được. Chuyện này liên quan đến tuổi thơ đau khổ mà chỉ có ông ta và Hướng Thanh biết.
Vì thế, mỗi khi đi đâu, hay gặp ai, ông ta luôn dẫn phu nhân đi theo, người ngoài nhìn vào đều nghĩ Hướng Thanh có thể khiến ông ta mê luyến nên mới được độc tôn, nhưng đó chỉ là một nửa của sự thật, ông ta không muốn dính dáng đến nữ nhân khác chủ yếu là vì Hướng Thanh biết đánh cho ông ta tỉnh lại khi triệu chứng kia phát tác.
Bảo Thành Tự đứng dậy, nhìn Bảo Ngọc Huân, nhìn An Phu, nhìn Thanh Nhãn Lang rồi ngửa mặt lên trời mà thở dài, sau đó lắc lắc đầu bước về xe ngựa. Cùng lúc đó, An Phu bỗng thốt ra câu nói làm ông ta và mọi người chững lại:
“Ta… ta nhớ… ra rồi…”
“Ta… là… một kẻ ăn mày… không có tên.”
…
…