Chương 92. Song Bạch Sinh Hoa.
Hai năm trước.
Vẫn vào một ngày mưa rơi.
Người ta nói ngày lòng buồn nhất, tuyệt vọng nhất là trời sẽ đổ cơn mưa, ngẫm nghĩ lại, đôi khi cảm thấy nó đúng. Lòng người vốn đã tuyệt vọng, ông trời lại cho mưa để tiếp tay cho kẻ xấu, giúp chúng cuốn trôi đi những dấu vết tội ác, cũng là những dấu vết nhen nhóm chút hy vọng còn sót lại, thứ để người khác tìm đến mà cứu giúp.
Hoặc cũng có thể, ông trời thương cảm cho số phận của bạn, muốn giúp bạn lắm nhưng lại không thể làm được, chỉ có thể khóc rồi tạo thành cơn mưa rơi xuống mặt đất.
Chúng ta không phải trời, không thể biết trời nghĩ như thế nào? Chỉ có thể cảm nhận cơn mưa theo cách của riêng mình, thích hay không thích? Tốt hay không tốt? Trợ việc ác hay cứu rỗi?… Đều là những suy nghĩ riêng của mỗi người chúng ta.
Dù chuyện có ra sau đi nữa, có một điều vẫn sẽ luôn diễn ra, đó là mỗi khi cơn mưa qua đi, bầu trời lại hóa trong lành, không khí dịu nhẹ, mát mẻ, sức sống căng tràn ở mọi nơi, sự sinh trưởng lại được tiếp tục.
Chỉ là, không biết lúc đó, cảnh có còn? Người có mất? Hay sẽ trở nên như thế nào?
…
Người thanh niên kia bị đàn sói kéo vào hang ổ của chúng, vết máu trên bãi cỏ dần dần được dòng nước mưa chảy xuống từ sườn dốc xóa đi sạch sẽ.
Đám sói trông vui mừng vì có được bữa ăn mà không phải đi săn, còn là món ăn con người hảo hạng mà chúng ít khi được thưởng thức, vậy nên một con không kiềm được mà lập tức mở miệng cắn ngập răng vào cánh tay của người thanh niên.
Dòng máu tanh nồng, còn ấm ấm từ vết cắn chảy vào mồm con sói, thật thơm, thật mỹ vị, làm con sói bắt đầu thể hiện sự khát máu của súc sinh, lắc lắc cái đầu để xé thịt. Đám sói còn lại cũng không cưỡng được, cắn phập vào tay, vào đùi, vào bụng của anh ta, tận hưởng dòng máu con người chảy vào mồm rồi bắt đầu xé thịt.
Xoẹt…
Con sói đầu tiên đã thành công xé ra một miếng thịt, nhai một cách ngấu nghiến, mặt nó hiện rõ cảm giác tận hưởng mùi vị thơm ngon, thế nhưng, bất thình lình, cả đàn sói bỗng dừng việc ăn uống lại, cùng nhìn về phía cửa hang rồi nhe răng gầm gừ, mặc dù bên ngoài là màn mưa trắng xóa, hoàn toàn chẳng thấy thứ gì xuất hiện.
Gào… gào…
Từ gầm gừ, đàn sói bắt đầu gào lên như cảnh cáo, và dường như thứ đến gần cũng không sợ hãi, cứ tiếp tục tiến lên khiến đàn sói càng lúc càng gào lớn.
HÚ.
Con được xem như đầu đàn của đám sói bỗng tru lên, ngay lập tức, cả đàn cùng nhau phóng ra ngoài màn mưa, khiến không khí tiệc tùng, máu tanh trong hang lập tức trở về với sự yên tĩnh.
Ẳng… Ẳng…
Ngao…
Sau một lúc, tiếng kêu đau đớn, tiếng rên như van xin bắt đầu vọng vào hang, cứ mỗi lần có ánh sáng màu lục nhá lên trong màn mưa trắng xóa liền sẽ xuất hiện một tiếng kêu như vậy.
Ánh sáng đó cách cửa hang ngày càng gần, sau đó, một con sói xuyên qua màn mưa mà xuất hiện trong hang, vẻ mặt nó sợ hãi vô cùng, cơ thể run rẩy như thể không còn sức, dẫn đến nó muốn bỏ chạy nhưng thật sự không thể chạy được.
Ngao ngao ngao…
Nó mở miệng kêu nhỏ như cầu xin thứ phía trước buông tha cho mạng sống nhỏ bé, chỉ là, ánh sáng màu lục lại xuất hiện, Diệp Phi Đao lướt dọc theo cơ thể một cách lạnh lùng đến tàn nhãn, cứ thế mà chẻ nó ra làm đôi.
Một bóng hình mờ ảo dần xuất hiện trong màn mưa và càng lúc càng trở nên rõ ràng, cuối cùng đi thẳng vào trong hang, là một con ma thú chủng sói khác, cao tầm một thước ba với bộ lông màu lục đậm, sau đầu có một cái bờm nhỏ như bờm ngựa đang rũ xuống vì dính nước mưa. Điểm nhấn của con ma thú này là hai mống mắt màu lục như hai viên ngọc, rất dễ tạo sự chú ý khi nhìn vào nó lần đầu tiên.
Cũng vì đặc điểm này nên nó có tên là Thanh Nhãn Lang, hai hệ: Cỏ và Thường, đặc biệt là, phẩm chất hiện tại của nó là Huyền Phẩm chứ không phải Hoàng Phẩm như đồng loại.
Có thể vì nguyên do tạo ra sự khác biệt này nên hiện tại, thân thể nó chằn chịt vết thương nhưng không phải do đám sói kia gây ra, bởi với thực lực yếu kém của chúng, hoàn toàn chẳng thể tạo ra các vết thương sâu đến rợn người, lộ cả xương trắng và nội tạng.
Nếu Thanh Nhãn Lang không có thực lực Trung Thất Cấp, lại là hệ Cỏ có sức sống ngoan cường, có lẽ, nó đã chết từ lâu với những vết thương này rồi.
Phì phì phì…
Thanh Nhãn Lang thở hơi lên với vẻ nặng nhọc, đứng ở cửa hang một lúc rồi mới bước tiếp, giờ mới để ý, trong miệng nó ngậm hai cây hoa chung một gốc, hình như là một hoa đực, một hoa cái với màu trắng như tuyết, cả nhị hoa và nhụy hoa đều mang màu đỏ máu, trông cực kỳ nổi bật.
Đây là Bạch Sinh Hoa, một loại dược vật được xem như Địa Bảo, có tác dụng chữa thương rất mạnh, nhưng chỉ là khi nó đã phát triển thành thục, còn cây Bạch Sinh Hoa này vẫn chưa phát triển trọn vẹn, tác dụng chữa trị sẽ giảm đi rất nhiều.
Ma thú có bản năng tôn trọng dược vật, đến khi thành thục thì mới ngắt, mới dùng, Thanh Nhãn Lang cưỡng bức nhổ Bạch Sinh Hoa để sử dụng, chứng tỏ nó đang trong tình thế cực kỳ nguy hiểm rồi.
Thanh Nhãn Lang cố gắng đi sâu vào điểm tận cùng của hang cho an toàn và ấm áp hơn, trên đường đi, nó nhìn lướt qua cái xác của người thanh niên vì nó cảm nhận được, cái xác này còn chút sức sống rất yếu ớt mặc cho vết thương chồng chất đến chí tử, dường như có một cái gì đó đang cố níu kéo con người này ở lại trần gian.
Việc bản thân lo chưa xong nên nó không quan tâm lắm, vẫn cứ bước đi đến cuối hang động, và rồi, nó ngã vật ra đất vì thật sự đã chịu không nổi, sức sống của nó cũng đã gần đến điểm cuối cùng, nếu không phải còn chấp niệm trả thù tên con người kia thì nó đã buông xuôi từ lâu rồi.
Nó là lãnh đạo của một bầy sói cùng loài, sống rất sâu trong Phong Hải Sơn Mạch, ít khi tiếp xúc với con người và không chủ động săn giết con người, thế nhưng, điều này không có nghĩa là con người không chủ tìm đến và săn giết chúng nó.
Một con người mang theo một con ma thú, cả hai đều có thực lực Thất Cấp, cùng một đám người khác xuất hiện và tấn công bầy đàn, mục đích là muốn bắt con đầu đàn là nó để tên kia biến nó thành sủng thú.
Nó và cả đàn phản kháng, chống trả kịch liệt, sau đó kẻ kia cùng sủng thú ép nó tách ra khỏi đàn, chiến đấu ở một nơi khác. Dù con ma thú kia là Hoàng Phẩm, thực lực thấp hơn nó một chút nhưng lại là ma thú hệ Lửa khắc chế nó, đã thế, con ma thú đó và tên kia phối hợp quá ăn ý, đánh với chúng làm nó cảm thấy cực kỳ khó chịu và ăn nhiều thiệt thòi.
Tuy nhiên, dù sao nó cũng là Huyền Phẩm, nó ăn thiệt thòi 10 thì hai kẻ kia ăn cũng phải 7 – 8 phần, cũng không dễ chịu gì.
Khi cuộc chiến dần dần đến hồi kết, nó dồn toàn bộ linh lực phóng ra Diệp Phi Đao cực lớn, đáng tiếc hai kẻ địch mạng lớn, tên kia bị Diệp Phi Đao xẹt qua ngực phải, lấy đi một cánh tay của hắn ta, đồng thời chém ra một vết rất sâu chỗ ngực, đứt lìa hai cái xương. Con ma thú kia may mắn hơn, Diệp Phi Đao chỉ lấy đi được lỗ tai trái của nó.
Tưởng rằng sẽ kết thúc ở đây, nhưng kẻ kia không cam tâm thất bại, ra lệnh cho con ma thú kia truy sát nó. Nó cũng không ngu dại ham chiến, hơn nữa linh lực đã hết, liền quyết định bỏ chạy.
Hai con ma thú đều dính thương tích, một chạy, một truy trong rừng, sau đó xui xẻo chạy vào lãnh địa của Bạo Quyền Viên Thượng Thất Cấp. Kết quả, nó bị Bạo Quyền Viên đánh gãy vài đoạn xương, lăn xuống sườn núi cách mặt đất rất cao khiến vết thương càng trở nặng.
Sau khi tỉnh dậy, nó cố bước thân thể đầy thương tích đi đến một sơn cốc, ở nơi đó, nó từng phát hiện ra một cây Bạch Sinh Hoa còn đang trong quá trình thành thục, nhưng… ‘lang lang Bạo Quyền Viên’ tại con súc sinh đó mà nó sắp đi tong rồi.
…
Quay trở lại câu chuyện.
Bập.
Sau khi ngã xuống, Thanh Nhãn Lang dồn sức cắn đứt Bạch Sinh Hoa cái, nhai nhồm nhoàm rồi nuốt xuống. Dược lực của hoa phát huy tác dụng gần như ngay lập tức, nhưng, linh lực của nó cũng đang bị dược lực đẩy ra ngoài sạch sành sanh.
Đây là tác dụng phụ của Bạch Sinh Hoa, làm mất linh lực khi sử dụng, đến khi dược lực tan hết mới có thể hấp thu linh lực trở lại, nếu không phải vậy, nó đã sử dụng từ lâu rồi, cần phải cố gắng kiếm nơi an toàn, tranh giành hang của đàn sói làm gì?
Mọi chuyện… đến đây là đã xong, đôi mắt Thanh Nhãn Lang dần dần nhắm lại, nhưng, nó bỗng mắt to đến hết cỡ, vô cùng kinh ngạc khi chứng kiến một màn khó tin nhất trong đời nó.
Cái xác đang nằm trên đất với sức sống như ngọn đèn trước gió kia chợt đứng dậy một cách nhanh nhẹn, đôi mắt hắn ta vẫn nhắm nghiền, chẳng có hô hấp, cũng chẳng có tiếng tim đập, kết hợp với cơ thể đầy thương tích và phần thịt bị xé đi trên cánh tay kia càng làm cho khung cảnh trở nên kinh dị.
Và rồi, cái xác đó… chợt chạy. Đúng vậy, là chạy, chạy một cách nhanh chóng và bình thường về phía nó đang nằm. Thanh Nhãn Lang gầm gừ, toàn thân nó thật sự đã tê liệt, không thể vận động được nữa, linh lực cũng tan biến đi hết, có thể nói là cá nằm trên thớt.
“Mẫu lang kiếp, đến bước này rồi mà nó còn chuẩn bị về với đất mẹ sao?”
Nó thầm chửi trong lòng.
Cái xác kia chạy đến càng gần, nó càng cố gầm gừ, cũng càng hết lang vọng, nó vẫn chưa báo thù được mà.
Chỉ là, không như nó tưởng tượng, cái xác kia chạy đến, không hề tấn công mà chỉ cướp lấy Bạch Sinh Hoa đực trong miệng nó rồi bỏ vào mồm mà nhai ngấu nghiến, và rồi, chợt… đổ sập, đè lên thân thể nó.
Khóe miệng Thanh Nhãn Lang trào ra chút máu, thương thế vừa được chữa trị đôi chút bị sức nặng của cái xác đè lên làm tổn thương lại. Nó gầm gừ, nhìn cái xác đó với ánh mắt tức giận, đồng thời mang theo cảm xúc ngờ vực, kinh ngạc, bởi sức sống của cái xác đã hoàn toàn tắt ngúm, nhưng, trong cơ thể lại có một loại lực lượng kỳ lạ nào đó đang dần lớn lên.
Thanh Nhãn Lang không biết lực lượng đó là gì? Nhưng thôi, nó không quan tâm nhiều, chờ nó tỉnh lại, kẻ này sẽ may mắn được làm bữa ăn của nó, hy vọng là, đến lúc đó, thịt của hắn ta vẫn có thể ăn được.
…
…