Chương 91. Tập kích 3.
Bảo Thành Tự thuê mười hai Võ Sư của Tiêu Cục, tất cả đều có thực lực Dẫn Linh Cảnh, trong đó có hai người là Dẫn Linh hậu kỳ, có thể nói là một cỗ lực lượng vừa đủ đảm bảo sự an toàn trong những chuyến hộ tống như thế này.
Chỉ là hiện tại, ài, người của Tiêu Cục chỉ còn lại tám người, với bốn người có thực lực thấp nhất giải quyết đám Hắc Văn Linh Cẩu, còn tám người có thực lực mạnh nhất đối đầu với Hắc Dạ Khuyển đã mất đi bốn, đều chết dưới vuốt sắc của con súc sinh kia.
Những con Hắc Dạ Khuyển từng xuất hiện đều có cơ thể lành lặn cùng bộ lông đen mượt, riêng con này lại mang theo tấm thân lắm vết xẹo cùng con mắt trái bị chột, thể hiện bản thân đã trải qua cơ số cuộc chiến, vậy nên, nó ranh mãnh, nó cẩn thận, nó biết ‘săn’ một cách hoàn hảo, nếu chẳng có hai người Dẫn Linh hậu kỳ kia với đủ thực lực để ngăn lại những pha tấn công cực độ nguy hiểm, có lẽ, toàn quân chiến đấu với nó đã bị tận diệt rồi.
Tuy nhiên, tình hình của bốn người còn đang đứng cũng chẳng quá ổn, toàn thân treo lắm vết thương to nhỏ, nhiều vết còn sâu đến xương, chụm lưng lại với nhau và thở hồng hộc với dáng vẻ đầy mỏi mệt cùng bất lực.
Hít.
Một người trong đó bỗng hít căng phổi cho đầu óc tỉnh táo, nhìn thì trông bình thường nhưng đây chính là một khoảng khắc lơ là, và Hắc Dạ Khuyển liền nắm bắt nó, thi triển Ma Ảnh phóng ra từ bóng tối với tốc độ như tên bắn, đồng thời bồi thêm đòn Ám Trảo nhắm thẳng vào cổ người kia.
Keng… keng…
Hai người Dẫn Linh hậu kỳ đã tạm nắm bắt được thói quen hành động của nó, một người vung thương, một người vung kiếm, thành công cản lại đòn tấn công.
Tấn công thất bại, Hắc Dạ Khuyển không cương mà lập tức quay trở về bóng tối, chờ đợi cơ hội tấn công tiếp theo, và đây cũng là cách nó giết gọn bốn người kia, chỉ cần bọn họ lơ đểnh trong khoảng khắc ngắn ngủi là nó sẽ phóng ra, như mũi tên, như tử thần mà đoạt mạng từng người.
Phù phù…
Hai người mạnh nhất thở phì phò rõ tiếng, dù cản được đòn tấn công của Hắc Dạ Khuyển nhưng dư lực từ vũ khí truyền đến làm hai người cảm thấy cánh tay tê rần, vừa sợ mà cũng vừa cảm thấy may mắn, may mắn nó không chuyển từ tấn công ám sát thành cường công liên tục, nếu không, hai người họ thật sự không thể chống đỡ nổi nữa.
Bốn người tiếp tục chụm lưng với nhau, quan sát động tĩnh xung quanh với sự cảnh giác cao độ mặc cho màn mưa vẫn trút xuống cơ thể họ như thác lũ. Lúc này, trong khung cảnh đen mù mịt bỗng có những điểm sáng vàng vàng xuất hiện, là An Phu dẫn người chạy đến hỗ trợ, một người thấy vậy liền tỏ ra vui mừng, thế là Hắc Dạ Khuyển lại nhân cơ hội đó tập kích.
Vù… keng…
Tuy nhiên, lần này chỉ có một người Dẫn Linh hậu kỳ phản ứng nhanh, người còn lại cũng hơi lơ đễnh nên không kịp đỡ đòn giúp người kia, thành ra…
A a a…
Dù đòn tấn công bị người dùng thương đỡ lại, nhưng khoảng trống để bồi đòn là quá lớn, Hắc Dạ Khuyển không hề bỏ qua cơ hội mà dùng chân còn lại cào ra ba vết thương khá sâu trên ngực người kia làm anh ta la lên thất thanh, sau đó tiếp tục lẫn vào bóng tối.
“Ta đã dặn bao nhiêu lần? BAO NHIÊU LẦN? Bất kể tình huống gì xảy ra đều không được lơ đễnh, mẹ nó, muốn chết hết phải không?”
Người dùng thương vừa mắng lớn, vừa nhấp nhả cánh tay tê rần đến mất đi cảm giác, nhưng vẫn cố gắng giữ tinh thần cảnh giác, tuyệt không dám lơ là.
Lúc này, An Phu đã dẫn người đến rất gần, người chạy ngoài cùng trong nhóm chỉ chú ý về phía trước, không để ý tình hình xung quanh nên Hắc Dạ Khuyển lại nhân cơ hội, bỏ qua bốn người kia mà hóa Ma Ảnh tấn công người đó.
“Cẩn thận.”
An Phu cảm thấy trong màn mưa kia có gì đó không ổn nên liền hô lên, sau đó tức tốc ném đoản đao vế phía mà trực giác mách bảo.
Bị tiếng hô dọa giật mình nhẹ, Hắc Dạ Khuyển liền hiện ra một phần cơ thể với vuốt phải thi triển Ám Trảo và nhắm vào người kia. Mặc dù có thực lực Dẫn Linh sơ kỳ, nhưng vì là Hộ Vệ nên kinh nghiệm của người kia chắc chắn không bằng người của Tiêu Cục, thấy Hắc Dạ Khuyển giết đến mà chỉ biết trưng ra vẻ mặt khiếp hãi, đứng yên chịu trận.
Cũng may, An Phu phản ứng nhanh, đoản đao được ném đi kia làm Hắc Dạ Khuyển trật nhịp một chút, Ám Trảo chỉ xẹt qua, rạch trên ngực Hộ Vệ đó ba đường khá nông, chảy ra chút máu rươm rướm được nước mưa cuốn đi rồi thôi.
Chờ Hắc Dạ Khuyển tiếp tục ẩn thân vào bóng tối, An Phu nhanh chóng chạy tới, nhặt lại đoản đao đồng thời nắm lấy cổ áo của Hộ Vệ còn đang thất thần kia mà lôi đi, trong lòng thật sự chỉ biết thở dài chán nản.
Khi tập hợp với nhóm Tiêu Cục, thấy xác của bốn Võ Sư nằm trên đất với vết thương chí mạng, đám người liền trưng ra vẻ mặt khiếp sợ lẫn u buồn, đồng thời lộ ra quá nhiều sơ hở.
Chách… chách… chách…
Thấy cảnh này, An Phu và hai người có thực lực cao nhất liền tát tất cả cho tỉnh táo lại, người dùng thương chửi lớn:
“Mẹ kiếp, khôn hồn thì tỉnh táo lại cho ta, nếu không thì như bọn họ, nằm xuống ở nơi này.”
Dù chửi, dù đánh dù mắng, nhưng cả ba vẫn luôn giữ sự đề phòng cao nhất. Hắc Văn Linh Cẩu bị diệt, đám rết sắp được xử lý, con Hắc Dạ Khuyển kia chưa từng xuất hiện lại, chắc đã bị độc làm choáng váng, bây giờ chỉ còn lại một con, tỷ lệ chiến thắng của bọn họ là rất cao, không thể vì lơ là mà mất thêm người nữa.
Bị tát, đám người kia liền tỉnh tạo lại, vẻ u sầu hay thất thần đều biến mất, nhanh chóng cầm chặt vũ khí và chụm lưng với nhau, mở rộng khả năng quan sát.
An Phu vừa đảo mắt nhìn cánh rừng mưa đêm, vừa nói:
“Con Hắc Dạ Khuyển ta đấu lúc nãy dính độc, bây giờ chắc độc đã phát tác nên có thể sẽ không tập kích nữa, chỉ còn mỗi con này, chỉ cần giữ vững đội hình, chúng ta có thể ngăn cản, thậm chí là giết được nó.”
“Mọi người chậm rãi rút về đoàn xe, đề phòng nó tập kích người ở đó.”
Tất cả mọi người gật đầu, bước từng bước rút về chỗ đoàn xe một cách chậm rãi và cẩn thận. Thanh Nhãn Lang gầm gừ nhìn vào bóng tối, nó có thể xác định được vị trí của Hắc Dạ Khuyển, nhưng với khoảng cách giữa hai bên, nếu nó tấn công thì Hắc Dạ Khuyển sẽ né tránh dễ dàng, rất tốn linh lực, đồng thời kích thích đối phương tức giận. Vì thế, nó chỉ bước từng bước rút lui theo nhóm người, đồng thời khóa ánh mắt vào đối phương.
Bất thình lình, Thanh Nhãn Lang bỗng đảo mắt, xoay đầu lia lịa, sau đó nhìn thẳng về phía trước, điều này làm An Phu giật nảy mình, bởi điều hắn không mong muốn nhất đã xảy ra, Hắc Dạ Khuyển đang lao về phía đoàn xe.
“Nhanh, nó tập kích đoàn xe.”
Hắn để lại một câu rồi lập tức cùng Thanh Nhãn Lang dùng tốc độ nhanh nhất mà chạy đi, để lại đám người đứng ngơ trong khoảng khắc rồi cũng lập tức chạy theo sau.
Khi đám người rời khỏi khu vực này, một đôi mắt màu đỏ hồng khác bỗng xuất hiện trong bóng tối, nhìn bọn họ một cách thầm lặng rồi chợt biến mất.
Quay lại phía bên kia, với Ma Ảnh, Hắc Dạ Khuyển phóng đến chỗ đoàn xe cực nhanh, sau đó liền thi triển Ám Trảo nhắm vào một Hộ Vệ đang tấn công đám Huyết Sắc Ngô Công.
“Thanh Lang, dùng Diệp Phi Đao.”
Thanh Nhãn Lang tụ linh lực ở chân trước rồi chém ngang, bắn ra Diệp Phi Đao với đích đến là khoảng không gian trên đầu Hộ Vệ kia, ý đồ cản lại đòn tấn công, còn nếu cố cường công ắt sẽ dính đòn.
Hắc Dạ Khuyển hiểu điều đó nên nó liền hủy công kích, đồng thời tiến vào trạng thái nổi giận thật sự, vừa đáp đất liền quay thân thi triển Ma Ảnh lao về phía An Phu.
Dùng Ma Ảnh trên mặt đất, luôn có điểm đạp lực nên tốc độ của nó tăng lên một tầm cao mới, còn di chuyển qua lại hình zích zắc, dẫn đến Thanh Nhãn Lang không thể dùng Diệp Phi Đao vì không thể đoán được hướng chạy của nó.
An Phu liền nói:
“Thanh Lang, dùng Roi Mây quét ngang mặt đất.”
Đôi mắt Thanh Nhãn Lang sáng lên, đúng vậy, Hắc Dạ Khuyển chạy trên đất nên chỉ cần dùng Roi Mây quét vòng là xong rồi.
Nó lập tức tụ linh lực và dậm mạnh xuống đất, hai sợi Roi Mây mọc lên, theo sự điều khiển của nó phóng thẳng tạo thành hình quạt, sau đó bắt đầu quơ cách mặt đất một đoạn, thu hẹp khoảng không gian dùng Ma Ảnh chạy nhảy của Hắc Dạ Khuyển.
Khi hai Roi Mây sắp chụp lại thì Hắc Dạ Khuyển cũng đã chạy đến gần hai người, ngay sau đó, nó bỗng nhảy lên cao, dùng trọng lượng của bản thân kết hợp với Ma Ảnh mà lao thẳng xuống, đồng thời đưa ra hai chân trước và thi triển Ám Trảo, muốn một chiêu giết luôn cả hai.
An Phu không hoảng, phóng ba phi tiêu còn lại bay đi rồi dùng hai tay cầm chặt đoản đao, chĩa thẳng vào kẻ địch. Thanh Nhãn Lang cưỡng ép vừa điều khiển Roi Mây vòng ngược lại, vừa dồn linh lực ở miệng để bắn Diệp Phi Đao.
Tất cả, đều là kiểu tấn công liều mạng.
Thời gian ở khoảng khắc này như trôi chậm lại, tất cả mọi người đều nhìn về cuộc chiến đó, ánh mắt mang theo vẻ mong chờ, lo lắng, hy vọng, sợ hãi,… tích cực, tiêu cực, đều đủ cả.
Phập.
Xoẹt.
Hai âm thanh cùng vang lên trong không gian và phá vỡ khoảng khắc trôi chậm. Hắc Dạ Khuyển đáp đất, An Phu giữ vững cánh tay còn đang ở thế đâm, Diệp Phi Đao của Thanh Nhãn Lang dần dần tan biến trên bầu trời mưa.
Kết quả… thân thể Hắc Dạ Khuyển chợt tách ra làm hai, với phần bên trái có đoản đao của An Phu cắm sâu. Đã nói là liều mạng thì địch chết một ngàn, bản thân cũng tổn thất tám trăm, phần ngực An Phu bị chém ba vết thương sâu lộ ra cả xương, máu tươi đang chảy ra ào ào, thấm và nhuộm đỏ y phục. Thanh Nhãn Lang cũng không khá hơn, bị Hắc Dạ Khuyển chém ra ba đường sâu rợn người, kéo dài từ đùi phải trước, chạy dọc đến gần đuôi mới dừng lại, máu sói tuôn ra như nước, hòa cùng nước mưa mà chảy thành dòng xuống mặt đất.
Một người một thú, xem như… thắng rồi.
Tất cả mọi người đều viết trên mặt hai từ ‘nhẹ nhõm’ cứ ngỡ là tình cảnh vô vọng, không ngờ lại có thể sống sót.
Bảo Ngọc Huân nhanh chóng phóng ra từ xe ngựa, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến chỗ An Phu. Y phục vốn mỏng tang liền thấm đẫm nước mưa, khiến cảnh xuân của nàng ẩn ẩn hiện hiện trong ánh sáng của những ngọn đuốc dầu, bùn đất nhão nhoẹt làm dơ bẩn bộ quần áo đắt giá và màn mưa làm cơ thể của nàng lạnh run, tuy nhiên, nàng không quan tâm đến những thứ này, trên mặt chỉ thể hiển mỗi cảm xúc cực kỳ đau lòng, đau lòng vì nam nhân của nàng bị thương nặng như vậy.
Ngay lúc này, một bóng đen bất thình lình phóng ra từ bóng tối, nhắm thẳng đến Bảo Ngọc Huân, thuận tiện dùng Ám Trảo chém chết một Hộ Vệ trên đường đi rồi tiếp tục vươn Ám Trảo về phía trái tim của cô nữ tử nhỏ yếu.
“Con gái.”
“Huân nhi.”
“Tiểu thư.”
“Tiểu thư.”
“…”
Bên tai của Bảo Ngọc Huân bỗng có những tiếng la thất thanh vang vọng, nàng nghe nó với cảm giác gì đó rất mờ mịt, rất khó tả, tựa như lúc này, nàng và những người kia… đã không cùng một thế giới nữa rồi.
Bảo Ngọc Huân bỗng cảm thấy thời gian trôi qua chậm hơn, những hạt mưa từ từ dừng lại, rồi nàng thấy khuôn mặt dữ tợn của Hắc Dạ Khuyển đang vươn Ám Trảo với bộ vuốt nhọn về phía mình, trông cực kỳ khát máu, cực kỳ đáng sợ.
Nàng sợ hãi, nàng muốn tránh, nàng muốn sống, nhưng lúc này, dường như cơ thể nàng đã hóa thành tượng đá, không thể nói, không thể khóc, không thể di chuyển.
Trong sự tuyệt vọng đến cùng cực, nàng bỗng không cảm thấy bản thân chẳng còn sợ hãi nữa, mí mắt dần dần nhắm lại và chấp nhận sự thật, theo đó, một giọt nước mắt lăn ra từ khóe mắt của nàng, vạn vạn hạt mưa đang rơi nhưng không hạt mưa nào chạm vào nó cả.
Phập…
…
…