Chương 9. Hai mẹ con.
Trời càng tối, Thành Hải Bình càng nhộn nhịp.
Đèn đuốc bắt đầu được nhóm lên, đủ loại màu sắc chiếu rọi khắp nơi, nhiều gian hàng được dọn ra, chuẩn bị đón những lượt khách đầu tiên của ngày.
Vào lúc này, Hải Nguyệt Lâu đã treo đèn, những cửa sổ đóng chặt cũng mở ra, ẩn ẩn hiện hiện hình ảnh của các nữ nhân xinh đẹp đi qua đi lại, cột tóc, mặc áo,…
Theo đó, Trà Lâu đối diện Hải Nguyệt Lâu cũng trở nên cực kỳ đông đúc.
Ngày nào cũng vậy, đúng giờ này là nhiều nam nhân leo lên Trà Lâu, nhìn về phía những cửa sổ rộng mở kia để thấy những cô nương xinh đẹp trang điểm, nhảy múa, hay ngồi thẫn thờ trước bàn.
Thậm chí, nếu may mắn, còn có thể thấy cảnh cô nương người ta thay y phục, chuyện này cũng đã xảy ra vài lần rồi.
Nghe Đại Khuân kể như vậy, Trần U lắc lắc đầu.
Đám người kia đã dính chiêu trò liên kết của Hải Nguyệt Lâu và Trà Lâu rồi. Mà thôi, kệ họ, cuộc sống ngắn ngủi và mệt mỏi, kiếm một chút niềm vui thú trong ngày cũng không tệ.
Đoàn xe lại đi ngang qua Tiêu Cục của Tê gia, nữ nhân kia vẫn nhìn chằm chằm vào đoàn xe với ánh mắt hung thần ác sát, nếu ánh mắt của nàng ta giết người được thì bây giờ, đến xác của Đại Khuân và một số người cũng chẳng còn.
Đoàn xe đi qua đại môn Trần gia, hướng về phía thành Tây.
Trái với phía Đông, ở thành Tây, vì tiếp giáp với Phong Hải Sơn Mạch nên hàng quán nơi đây bán thịt ma thú, các loại tài nguyên kiếm được từ trong đó là chủ yếu, đồng thời trông người dân rất dữ tợn, bưu hãn,…
Trên người phần lớn nam nhân ở đây đều có xẹo, không ít thì nhiều, không ngắn thì dài.
Đại Khuân nói, những vết xẹo đó đến từ việc bọn họ tổ đội đi săn ma thú.
Dù chỉ là người bình thường, nhưng đông người, có sức chiến đấu tốt thì vẫn có thể săn được ma thú Hạ Cửu Cấp, nếu có trang bị xịn, phối hợp hay thì cũng có thể săn được Trung Cửu Cấp.
Đoàn xe đi qua một khu vực với khung cảnh nhà cửa hoang tàn, âm u, chướng khí mù mịt, không khí có mùi hôi nhè nhẹ.
Thỉnh thoảng, từ trong ngõ hẻm vang lên tiếng rên rỉ nỉ non của nữ nhân.
Đại Khuân nói, đây là khu vực của dân lang thang, vì khó để quản lý nên Thành Chủ dành riêng nơi này cho họ, mặc họ làm gì thì làm, nhưng không được ảnh hưởng đến những khu vực khác.
Những người trong đây, hoặc là đào phạm, hoặc bị truy giết, hoặc quá đói khổ cơ cực.
Nữ nhân thì càng khổ, không có việc làm cũng rất khó kiếm việc, chỉ đành bán thân rẻ mạc để sống qua ngày. Đại Khuân nói, chỉ cần dùng ba đồng là có thể chơi đùa thoải mái cả một đêm.
Những lúc rãnh rỗi không có công việc, sau khi chè chén thì Đại Khuân thường lui đến nơi này giải khuây.
Một phần vì là người của Trần gia, phần khác là ra tay hào phóng, nên Đại Khuân được rất được các nữ nhân chào đón.
Nghe tiếng đoàn xe lộc cộc, từ trong hẻm ló ra nhiều người, thân thể bọn họ gầy gò, mặt hốc hác như da bọc xương, quần áo lam lũ, rách tả tơi.
Bọn họ chỉ đứng đó, nhìn đoàn xe đi qua với thái độ tĩnh lặng, trong mắt toàn là ước ao.
Đi qua một hẻm khác, như thấy gương mặt quen, Đại Khuân lập tức nhìn về phía đó với động tác mạnh, làm Trần U cũng tò mò nhìn theo.
Lấp ló sau đám người là một nữ nhân hơn 30 tuổi, thân thể gầy gò, khuôn mặt có chút nhan sắc, tóc sơ rối như tổ quả, chỉ quấn người bằng miếng vải được chấp vá tả tơi.
Đứng bên cạnh nàng ta là một nữ nhân nhỏ tuổi hơn, khoảng chừng đôi mươi, ngoài trẻ trung hơn thì những thứ còn lại đều giống hệt, bao gồm cả dung mạo.
Đại Khuân nhìn hai người, hai người cũng nhìn hắn một chút rồi cúi đầu xuống, lặng lẽ rời đi.
Hắn thở dài:
“Tôi là khách quen của hai người đó, ra tay cũng hào phóng hơn một chút, dù sao cũng là mẹ con song phi, phục vụ rất tận tình nên xứng đáng.”
“Hồ nháo.”
Nghe được lời của hắn, trung niên trưởng đoàn liền quát to:
“Đại Khuân, ngươi nên nhớ, ngươi đang nói chuyện với Nhị thiếu gia chứ không phải huynh đệ của ngươi, phải biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói.”
Trần U đưa bàn tay về phía đoàn trưởng, cười cười:
“Không sao, cứ để cho hắn nói, về nhà ngươi phạt hắn nửa tháng tiền công là được.”
Thiếu gia đã nói vậy, đoàn trưởng cũng không tiện nói gì thêm, yên tĩnh ngồi xuống.
Đại Khuân cũng chẳng e dè gì, nói tiếp với giọng buồn buồn:
“Tiếc là trị an nơi này không tốt, tôi cũng không dám cho họ quá nhiều, sợ không giúp được còn làm họ trở thành mục tiêu của những người khác.”
“Tiết Đông sắp đến, với tình cảnh chỗ này, sợ là qua mùa Xuân năm sau, tôi chỉ thấy hai cái xác nằm ôm nhau trong một chỗ khuất nào đó.”
Trong lòng Trần U thầm cười, nhưng mặt ngoài vẫn vờ như không có gì:
“Sao ngươi không đưa họ về khu vực của đoàn, nhận họ làm việc, không phải đơn giản sao?”
Ánh mắt hắn nhìn Đại Khuân, nhưng thực tế là tập trung quan sát động thái của trung niên đoàn trưởng, nghe được câu nói của hắn, cơ thể đoàn trưởng liền giật nhẹ một cái, người ta nói là có tật giật mình.
Đại Khuân thở dài:
“Quy định của Trần gia còn đó, tôi muốn… nhưng cũng đành bất lực.”
Quan sát kỹ hai người, hắn cảm thấy cơ thể bọn họ như căng lên, những người khác hình như cũng giống vậy.
Trong lòng hắn cười cười, không hỏi không nói gì nữa, im lặng mà ngồi.
Cứ vậy mà đoàn xe di chuyển trong bầu không khí đầy áp lực, căng thẳng, dần dần lướt qua những con ngõ cuối cùng của khu đổ nát.
Đại Khuân vẫn cầm cương lái Lực Ngưu với vẻ mặt bình tĩnh, nhưng mồ hôi đã lấm tấm chảy ra như vừa mới vận động mạnh, thể hiện rõ cảm xúc trong lòng hiện tại.
Thấy đoàn xe sắp sửa ra khỏi khu đổ nát, lúc này, Trần U mới cười, nói:
“Vậy, để ta làm chủ, ta nhận bọn họ vào làm chỗ đội vận chuyển của các ngươi, thế nào?”
Dường như chỉ chờ có câu nói đó, Đại Khuân liền thả dây cương, cúi đầu chấp tay, nói ‘cảm ơn thiếu gia’ rồi nhanh chóng chạy lại phía sau.
“Đại Khuân dừng lại, nếu ngươi không quay lại đánh xe thì ta phạt ngươi một tháng tiền công.”
“Đại Khuân.”
“Đại Khuân.”
Đoàn trưởng đứng lên nói lớn về phía sau. Thấy Đại Khuân không nghe lời mình, y tức giận hừ lớn rồi thở dài, cúi đầu chấp tay với Trần U:
“Xin lỗi thiếu gia, tôi không quản được người của mình, chậm trễ thời gian của người.”
Trần U nhìn chăm chăm đoàn trưởng, cười cười nói:
“Không sao.”
Thấy ánh mắt như hiểu hết của hắn, đoàn trưởng cảm thấy chột dạ nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
Hai mẹ con này là tâm bệnh của Đại Khuân, với lại, Đại Khuân hảo sảng, chơi hợp với tất cả người trong đoàn nên lần này họ quyết định giúp hắn.
Họ đổi đường đi qua khu đổ nát, cho Đại Khuân kể câu chuyện cho thiếu gia, với địa vị của thiếu gia, chỉ cần mở miệng là chuyện này không có gì khó, đồng thời có tỷ lệ thành công khá cao nhờ tính cách hiền hòa của người.
Tất nhiên, dù thành hay bại thì sau chuyện này, họ cũng phải về giải trình với bên trên, nhẹ thì nửa tháng tiền công, nặng thì hai tháng.
Sau một lúc, Đại Khuân đã quay trở lại, hai tay ôm eo hai nữ nhân chạy như bay.
Đến chỗ xe của mình, hắn thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại, hai mẹ con kia thấy vậy liền quan tâm, xé một mảnh vải từ quần áo đang mặc lau cho hắn.
Hắn nhìn hai người, hối thúc:
“Nhanh cúi đầu cảm ơn, đây là Nhị thiếu gia của Trần gia, người đã nhận cả hai vào Trần gia làm việc rồi.”
Hai người nghe vậy thì mừng rỡ, nhanh chóng quỳ thấp hết cỡ, dập đầu mạnh tạo ra những tiếng bụp bụp:
“Cảm ơn thiếu gia đã thu nhận, cảm ơn thiếu gia đã thu nhận.”
“Cảm ơn…”
Trần U phất tay:
“Được rồi, tiện mồm mà thôi, hai người chỉ cần làm việc chăm chỉ, đừng để công sức của Đại Khuân đổ sông đổ bể là được. Đoàn trưởng, hai người họ giao lại cho ông quản lý, theo quy mà làm.”
Đoàn trưởng gật đầu chắc nịch, chấp tay, giọng nghiêm túc:
“Vâng, thiếu gia.”
“Cả đoàn nhanh xuất phát, tránh để thiếu gia về quá muộn.”
Đoàn xe lại khởi hành, Trần U nhường lại không gian ghế cho Đại Khuân và hai người kia, còn hắn nhảy lên ngồi trên đống vải.
Vượt qua khu đổ nát, lại là khung cảnh nhộn nhịp, tấp nập về đêm.
Nhìn lại con đường u tối phía sau, trông nó như cách biệt hoàn toàn với sự thịnh vượng của Thành Hải Bình.
Ngó qua thì, khu đổ nát như một khối ung nhọt, đính lên cơ thể một cô gái xinh đẹp rực rỡ là Thành Hải Bình, nhưng, nếu nghĩ kỹ, nghĩ sâu hơn, nếu không có khối ung nhọt lớn này hấp thu phần lớn những cái xấu, cơ thể của ‘cô gái’ ắt sẽ không trắng trẻo, đẹp đẽ như hiện tại.
Mà thay vào đó, là một cô gái có nhiều đốm nhọt nhỏ trên khắp cơ thể, càng làm cô trở nên xấu xí hơn, tệ hơn.
Như đã nhìn thấy điều đó, thế nên, thay vì để tội ác, dơ bẩn trải rộng toàn thành, mỗi nơi một chút, Thành Chủ lại tạo ra một địa điểm cho nó tập trung, cho nó hướng về.
…..
Tiệm Vải Trần gia ở thành Tây hoàn toàn giống với bên thành Đông, từ quy mô cho đến thiết kế.
Trong lúc mọi người bắt đầu vận chuyển vải vào kho của tiệm, Trần U tiếp tục ngồi uống trà rồi dạo dạo xem các loại y phục.
Sau một lúc, từ phía sau tiệm đi ra hai nữ nhân, là mẹ con lúc trước.
Bọn họ đã tắm rửa sạch sẽ, tóc tai ngọn ngàng, mặc trang phục thị nữ nơi đây.
Nhận thấy về chỗ của đoàn vận chuyển, nơi phần đông là nam nhân sẽ không tiện cho hai người, nên Đại Khuân xin hắn cho phép hai người làm thị nữ ở đây.
Chuyện này cũng chả có gì to tác, thành ra, hắn liền phân phó quản lý ở đây nhận người.
….
Hai nữ nhân bước đến gần Trần U rồi chấp tay chữ X trước ngực, cúi đầu lẫn cúi lưng thật sâu khiến tóc chạm vào sàn nhà, thể hiện sự cảm kích khôn tả của bọn họ.
Hắn gật đầu nhận đại lễ của hai người, rồi để những thị nữ khác hướng dẫn công việc cho họ.
Sau khoản hai giờ thì tất cả vải đã được chuyển vào kho, Đại Khuân ôm ấp hai nữ nhân một chút, dặn dò bọn họ rồi đoàn xe lăn bánh về Trần gia.
Đi qua đại môn bằng đá, tiến vào cửa chính của Trần gia, hắn và đoàn buôn liền tách ra.
Trước khi rời đi, hắn nhận được lời cảm tạ chân thành của Đại Khuân, hứa sẽ vì hắn xông pha khói lửa, khó khăn không từ, đồng thời tặng cho hắn một cái túi.
Đại Khuân nói, đây là vật may mắn của y, từng cứu y một mạng, bây giờ tặng lại cho hắn như món quà cảm ơn.
Hắn vui vẻ nhận lấy, gật đầu như chào mọi người rồi di chuyển về trạch viện của mình.
…
…