Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tien-lo.jpg

Tiên Lộ

Tháng 2 1, 2026
Chương 182: Hỏa Phần Cốc. Chương 181: Hợp tác.
fairy-tail-bat-dau-mot-goc-dai-thu-trai-ac-quy.jpg

Fairy Tail: Bắt Đầu Một Gốc Đại Thụ Trái Ác Quỷ

Tháng 2 5, 2026
Chương 109:: 103 tình phi long tùy tùng cực! Chương 108:: Erza · Knightwalker
hoc-sinh-kho-tu-ta-thoi-rua-nam-thanh-kim-bai-dao-su

Học Sinh Khổ Tu Ta Thối Rữa, Nằm Thành Kim Bài Đạo Sư

Tháng 2 1, 2026
Chương 650: Sắt thép nghiền ép Chương 649: Khôi cưỡi hiệp đồng
conan-tu-than-de-mat-toi-ta.jpg

Conan Tử Thần Để Mắt Tới Ta

Tháng 1 6, 2026
Chương 328: Tử thần bút ký Chương 327: 4 giai, thần nhãn
toan-cau-tan-the-ta-co-the-thong-ngu-uc-van-quai-vat.jpg

Toàn Cầu Tận Thế: Ta Có Thể Thống Ngự Ức Vạn Quái Vật!

Tháng 2 1, 2025
Chương 519. Thế Giới Chi Chủ Chương 518. Tây Hồ Bạch Tố Trinh
ta-tai-tu-chan-gioi-cau-dao-truong-sinh

Ta Tại Tu Chân Giới Cẩu Đạo Trường Sinh

Tháng mười một 21, 2025
Chương 1180: Thiên kiếp giáng lâm Giấy nghỉ phép
dai-minh-yeu-tho-vua-thanh-tien-lien-bi-phoi-sang

Đại Minh: Yểu Thọ, Vừa Thành Tiên Liền Bị Phơi Sáng

Tháng 2 9, 2026
Chương 1357: Có tình huống! Chương 1356: Có đến mà không có về!
ca3e674ac885c783caa845988c375377

Ta Có Một Tòa Thành Phố Ngày Tận Thế

Tháng 1 16, 2025
Chương 1752. Đại kết cục Chương 1751. Hỗn Độn thần vương
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 8.Dạo thành.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 8. Dạo thành.

Trần U theo đoàn xe đi ra cửa lớn.

Ngoài cửa là con đường đá xám vắt ngang, rất dài và rộng, dẫn ra đại môn làm từ bốn trụ đá lớn ở phía tay phải, nơi cuối con đường.

Nhân khí bên ngoài đại môn đó rất thịnh vượng, người qua kẻ lại nhiều không kể xiết, tạo ra bầu không khí rất huyên náo.

Đoàn xe nhanh chóng di chuyển ra đại môn. Những người đang đi đường thấy bọn họ liền nhanh nhẹn nhường ra một lối đi đủ rộng.

Đoàn xe rẽ theo hướng bên trái, đi trên con đường đá cực rộng về phía đông của thành.

Đại lộ của Thành Hải Bình rộng đến trăm mét, toàn bộ được lót đá, hàng quán mở ra rất nhiều ở hai bên đường, dù hiện tại là giờ trưa, bầu không khí khá oi bức nhưng bầu không khí nhộn nhịp cũng không thuyên giảm.

Những người dân bình thường thì di chuyển sát hai bên mép đường, còn đoàn vận chuyển thì đi ở giữa lộ, thành ra, không ai đụng đến ai, cũng không gây mất trật tự.

Có những đứa trẻ, thanh niên nhìn đoàn xe đi qua với đôi mắt tràn đầy sự hâm mộ, ước ao.

Nhìn những khung cảnh nhân sinh này, Trần U bỗng nhớ lại ký ức kiếp trước, vào cái lần đầu thấy quy mô, sắc thái của thành, hắn đã cực kỳ choáng ngợp, mắt và miệng cùng mở to.

Tất nhiên, hắn của bây giờ đã đi qua rất nhiều nơi, thấy được những tòa thành có quy mô còn hùng vĩ hơn thế này rất nhiều, nên trong lòng hắn không còn nổi lên cảm xúc choáng ngợp nào nữa.

Haizzz.

Bỗng, hắn âm thầm thở dài.

Kiếp trước, vào ba năm sau, Kinh Nam Đảo sẽ bị Thú Triều càng quét, đến khi cường giả từ Nam Châu tiến về thì tất cả đã bị hủy diệt.

Lúc đó, hắn cũng đang ở Nam Châu, nghe phong phanh tin này thì giật mình, khiếp sợ, xong… chỉ có thể thở dài, bởi… hắn quá yếu.

Sau mấy năm du ngoạn, dò hỏi tin tức, hắn dần dần tìm đến ‘chân tướng’ của sự việc.

Đứa con của ma thú Tam Cấp ở Đại Hải bị con người bắt rồi giết chết, thế là con ma thú đó đau khổ, giận dữ,… mang theo hận thù mà dẫn dắt những con ma thú khác đi càn quét con người ở xung quanh.

Không may cho Kinh Nam Đảo, vì ở gần khu vực sống của ma thú đó nên bị nhắm tới đầu tiên, kết quả thì… đã đề cập ở trên rồi.

Khi hay tin, cường giả Nam Châu lập tức đến điều tra, sau đó liền tìm giết con ma thú kia, từ đó mở ra một cuộc chiến nhỏ giữa Nam Châu và ma thú trong Đại Hải.

Thế nên, mục tiêu đầu tiên hắn đặt ra, chính là ngăn chặn sự việc này.

Trong ba năm tấn thăng lên Tam Cấp thì hắn không chắc, nhưng chuyện ngăn chặn, hắn rất có tự tin, bởi hắn biết và ‘quen’ một cường giả ở Nam Châu.

Người này có thực lực Nhị Cấp, tính cách không muốn gò bó nên không gia nhập thế lực nào, nhưng, hắn có cách để lão trở thành Người Thủ Hộ của Kinh Nam Đảo, ngăn cản Thú Triều, không cho đảo bị hủy diệt.

…

Khi tinh thần trở về thực tại, Trần U thấy đoàn xe đã đi xa khỏi đại môn của Trần gia rồi, đồng thời trên đùi hắn đang có một con vịt quay nóng hổi, mùi thơm xộc lên tới mũi.

Đại khuân ngồi bên cạnh đang cầm cái cổ vịt bỏ, vào miệng cắn một cái, nhai nhồm nhoàm cả xương tạo ra những tiếng rột rột giòn tan.

Thấy Nhị thiếu gia đã ‘tỉnh’ hắn cười ha hả, nói:

“Thiếu gia, đây là ta mua cho người, nhân lúc còn nóng hổi hãy ăn ngay đi, đảm bảo người không thất vọng đâu.”

Trần U nhìn quanh, thấy trên tay mọi người đều cầm nửa con vịt quay, vừa đi vừa nhai.

Hắn cũng không khách sáo, xắn tay áo lên rồi xé đi cái đùi vịt, đưa lên miệng cắn một miếng lớn.

Thịt vịt hơi béo, không bị bở, da bên ngoài thì giòn, bên trong còn giữ lại nước, hương vị không đến mức tuyệt hảo, nhưng cũng không tồi.

Hắn vỗ vỗ vai Đại Khuân:

“Được, đúng là không thất vọng, vịt béo thêm chút nữa là ngon.”

Hắn lại cắn thêm một miếng lớn.

Đại Khuân thấy hắn không câu nệ hình tượng thì bật cười, cũng không quan tâm chuyện địa vị mà khoác vai hắn:

“Thiếu gia yên tâm, đồ ăn ta chấm điểm, dù có thể không ngon bằng như trong phủ, nhưng đảm bảo không thua kém quá nhiều đâu, ha ha.”

“Đây đây đây, để ta giới thiệu cho thiếu gia một chút về bên ngoài.”

“Bên kia là Quán Bánh Bao của Lão Lưu, bánh mềm, nhân nhiều, cắn một cái là nước nhân thơm, ngọt, beo béo ngập cả miệng, quá đã.”

“Bên kia là Tiệm Hương Liệu của Khôn gia, có rất nhiều thứ hương liệu lạ mà ta chưa bao giờ thử qua.”

“Bên kia là Tiêu Cục của Tê gia, bọn họ phụ trách vận chuyển tất cả mọi thứ, từ người đến đồ vật.”

“Bọn họ cũng có thể vận chuyển đi rất xa, từ Phong Hải Sơn Mạch đến Đại Hải, đến tận phía Bắc cũng được, quan trọng là số tiền bỏ ra đến đâu thôi.”

“Nhiệm vụ hộ tống cũng vậy.”

Lúc này, từ trong Tiêu Cục đi ra một nữ nhân xinh đẹp với làn da rám nắng, ăn mặc hở bạo, giáp da nhẹ và mỏng chỉ bọc những chỗ cần bọc, toàn thân trang bị rất nhiều vũ khí từ dao găm, phi tiêu,…

Huýt huýt…

Thấy nữ nhân đó, Đại Khuân lập tức huýt sáo, một vài nam nhân trong đoàn cũng huýt theo.

Nữ nhân kia nghe được liền nhìn qua, biểu cảm trở nên giận dữ, dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn về đoàn vận chuyển.

Từ phía sau nữ nhân đi ra một nam nhân lực lưỡng cao lớn, vỗ lên vai nàng ta một cái nhẹ, nói nhỏ gì đó rồi cúi người chào với Trần U.

Nữ nhân kia cũng thu hồi biểu cảm mà cúi chào theo, hắn gật đầu xem như đáp lại.

Khi đoàn xe dần dần lướt qua Tiêu Cục, ánh mắt nàng ta vẫn nhìn theo với sự hậm hực, xem ra từng bị đám Đại Khuân chọc rất nhiều lần rồi.

Trông nàng ta như vậy, Đại Khuân quay đầu nhìn Trần U và cười ha hả:

“Nữ nhân đó là em gái của Khôi Trưởng Tiêu Cục, thực lực Dẫn Linh sơ kỳ, ăn mặc hở bạo nhưng lại ghét người khác nhòm ngó.”

“Lúc chiến đấu, nàng ta đánh rất bạo lực, nên khả năng là… cũng rất hoang dã trên giường.”

“Ôi, nước da đó, cơ thể khỏe khoắn đó, thực lực đó, thật là…”

Trần U hờ hững nói:

“Ta thấy ngươi chảy nước dãi rồi kia, lau đi.”

Đại Khuân đưa tay lên quẹt mồm, cười nói tiếp:

“Xin lỗi thiếu gia, để ta tiếp tục giới thiệu cho người.”

“Bên kia là Hải Thực Lâu, chuyên những món ăn từ thịt của Hải Thú, đồ ăn ở đây rất ngon, đến Thành Chủ cũng thường xuyên ghé đây để dùng bữa.”

“Bên đó là Hải Nguyệt Lâu, ặc, cái này… phải về đêm xem mới đẹp, ban ngày họ không hoạt động.”

“Tất cả cô nương trong đó đều xuất thân từ những tòa thành bên ngoài, trang phục cũng rất lạ, mang vẻ phong tình khác, ước gì Đại Khuân có đủ tiền đến đây hưởng thụ một lần.”

“Ặc, xin lỗi thiếu gia, để ta lau mồm cái đã.”

“Bên kia là…”

“Bên đó là…”

…

…

Hai giờ sau.

Trên đường đi, Đại Khuân cứ rôm rả giới thiệu cho Trần U, làm chuyến đi bớt nhàm chán hơn một chút.

Hiện tại, đoàn xe đang dừng trước một Tiệm Vải có quy mô rất lớn, sát bên cũng có một Tiệm Bán Trang Phục cũng lớn không kém.

Cả hai tiệm này, đều là tài sản của Trần gia.

Từ trong Tiệm Vải đi ra một nữ nhân cỡ chừng hơn ba mươi tuổi, nhan sắc lẫn vóc dáng đều rất được, trội hơn người bình thường kha khá.

Trung niên đội trưởng đi xuống xe, nhìn nữ nhân, nói:

“Ta phụng lệnh đến vận chuyển vải vóc qua bên thành Tây, trong kho ở đây còn dư nhiều không?”

Nữ nhân gật gật đầu:

“Trong kho còn rất nhiều, ta vừa mới mua một sấp vải lụa thượng hạng từ thành bên cạnh, nhờ ngươi chuyển tặng cho Đại Phu Nhân giúp ta.”

Trung niên gật đầu, đi đến chỗ của Trần U, chấp tay nói:

“Thưa Nhị thiếu gia, chuyển vải sẽ tốn một khoảng thời gian, mong thiếu gia vào trong nghỉ ngơi, lúc khởi hành lại, tôi sẽ thông báo.”

Nữ nhân nghe ‘Nhị thiếu gia’ liền giật mình, nàng ta cứ tưởng thiếu niên anh tuấn này là thành viên mới gia nhập, không ngờ… lại là thiếu gia.

Nàng ta nhanh chóng bước đến cúi chào, nở một nụ cười rất tươi:

“Không ngờ là thiếu gia đích thân đến, tôi thành thật xin lỗi, tiệm cũng không quá xa hoa nhưng mạn phép mời người vào nghỉ chân.”

Trần U gật đầu, nói câu ‘cảm ơn’ rồi nhảy từ trên xe xuống.

Nữ nhân nhanh chóng dẫn hắn qua bên chỗ Tiệm Trang Phục, còn mọi người thì tiến vào Tiệm Vải, bắt đầu bê vải vóc ra.

Trần U được nữ nhân dẫn đến khu ngồi của khách, phân phó thị nữ trong tiệm nhanh bưng trà rót nước.

Những thị nữ này đang ở tuổi xuân chớm nở, diện mạo xinh đẹp, trang phục đủ màu đủ kiểu, quả thật như một vườn hoa nhỏ đang khoe sắc khoe hương.

Thấy hắn nhấp ngụm trà, nữ nhân đang đứng cung kính kế bên lập tức cười hỏi:

“Thưa Nhị thiếu gia, không biết người có gì phân phó không ạ?”

Hắn lắc lắc đầu:

“Cứ để ta tùy tiện, ngươi đi làm nhiệm vụ của mình đi, à, món quà kia của ngươi, ta thay mặt Bá Mẫu cảm ơn.”

Nàng ta cười tươi hơn cả hoa, cúi chào hắn:

“Vậy, cảm ơn thiếu gia, tôi xin mạn phép.”

“Các ngươi ở đây, nếu thiếu gia có phân phó gì thì nhanh chóng làm theo.”

Dặn dò thị nữ trong tiệm, nữ nhân nhanh chóng chạy qua Tiệm Vải để xem xét và ghi chép sổ sách.

“Các ngươi cứ đi làm công việc của mình, để một người bên cạnh ta là được rồi.”

Nghe hắn phân phó, những thị nữ lập tức cúi chào và tiếp tục công việc của mình, chỉ để lại một thị nữ khoảng 15 tuổi, là bông hoa xinh đẹp nhất và tươi nhất phục thị hắn.

Gương mặt nàng ta non nớt, thân thể nhỏ nhắn, hai tay chấp phía trước, yên lặng đứng ở đó, trông rất nữ tính, rất ‘mềm yếu không xương’ dễ dàng khiến kha khá nam nhân nổi lên các suy nghĩ không đứng đắn.

Tuy nhiên, Trần U lại chẳng thèm nhìn nhiều, sau khi uống xong nửa chén trà, hắn đứng dậy và bắt đầu đi dạo, thị nữ kia như cái đuôi đi theo sau.

Trang phục trong tiệm rất rất đa dạng, đủ màu, đủ kiểu dáng, đủ loại vải, cũng đủ loại giá cả.

Phần lớn là trang phục của nữ nhân, nam nhân cũng có nhưng chiếm một phần nhỏ, cũng không có gì lạ vì nữ nhân mua sắm trang phục hơn nam nhân nhiều lắm.

Trần U lựa cho Tiểu Cửu hai bộ y phục, một xanh lam, một xanh lục, làm từ vải thượng hạng và thiết kế rất kín đáo.

Nghe thị nữ kia giới thiệu thì chất liệu vải của chúng giúp cơ thể giữ ấm, trời cũng sắp vào tiết Đông rồi nên hai bộ này rất thích hợp để làm quà.

Tiểu Cửu làm nha hoàn thiếp thân của hắn lâu như vậy, hắn cũng nên có chút quà chứ.

Đi qua chỗ khác, bỗng có một bộ trang phục rất ‘đặc biệt’ đập vào mắt hắn.

Trang phục có màu trắng, làm từ lụa mỏng xếp nhiều lớp lên nhau, trông thì kín đáo, nhưng nếu mặc nội y khác màu thì lại phát huy hiệu quả kinh người, chưa kể, nếu giảm bớt số lớp lụa mặc lên người thì…

Không nghĩ ngợi, hắn liền bảo thị nữ gói luôn bộ này.

Như nghĩ lại chuyện gì đó, hắn nhìn ra cửa lớn, nhìn về phía bầu trời trong xanh kia, chĩa ngón giữa của mình ra.

“Để ta xem, lần này mày còn ngăn cản tao không?”

Trần U thầm nghĩ.

Hắn quay trở lại chỗ ngồi, nhân lúc thời gian rỗi bắt đầu sắp xếp những thông tin trong đầu.

Bất giác thời gian trôi qua nhanh.

Cảm nhận được bờ vai mình được vỗ nhẹ, Trần U mở mắt ra, trung niên đội trưởng là người vỗ vai hắn.

Thấy hắn mở mắt, trung niên chấp tay nói:

“Xin lỗi thiếu gia, nhưng đã sắp xong đồ rồi ạ, trời cũng đã gần tối rồi, một lát đoàn sẽ đi ngang qua đại môn Trần gia, thiếu gia về nghỉ ngơi ạ.”

Hắn lắc đầu:

“Đi thì đi cho tới chỗ, ta cũng muốn xem ban đêm của thành như thế nào?”

Hắn đứng dậy, rảo bước ra chỗ đoàn xe.

Đoàn xe trống rỗng lúc trước đã được ‘đổ đầy’ vải vóc. Sau khi hắn ngồi vào xe của Đại Khuân, đoàn xe cũng bắt đầu lăn bánh về hướng thành Tây.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

van-lan-tra-ve-vi-su-cu-the-vo-dich.jpg
Vạn Lần Trả Về, Vi Sư Cử Thế Vô Địch
Tháng 2 3, 2025
do-thi-di-nang-tu-nguy-trang-thanh-nguoi-binh-thuong-bat-dau-bao-thu.jpg
Đô Thị Dị Năng, Từ Ngụy Trang Thành Người Bình Thường Bắt Đầu Báo Thù
Tháng 1 21, 2025
tro-choi-giang-lam-ta-thuc-tinh-sss-cap-thien-phu-thuan-chien.jpg
Trò Chơi Giáng Lâm: Ta Thức Tỉnh Sss Cấp Thiên Phú Thuẫn Chiến
Tháng 2 9, 2026
tong-chu-cua-ta-qua-dieu-thap-roi.jpg
Tông Chủ Của Ta Quá Điệu Thấp Rồi
Tháng 2 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP