Chương 10. Mưa Thu.
Bây giờ cũng đã gần 11h đêm.
Trần U đi ngang qua trạch viện của Trần Tôn, ẩn ẩn trong gió vang lên âm thanh nữ nhân cười nói ríu rích.
Nhìn lại trạch viện của đại huynh Trần Bảo, thật sự là một khía cạch hoàn toàn đối lập.
Trưởng tử của Đại Bá, Trần Bảo, Đại thiếu gia cũng là một Sủng Thú Sư, và được trời sinh cái tính ham mê ăn uống.
Ban ngày, Trần Bảo hay đi ra ngoài, hoặc là rủ theo người của Trần gia, hoặc là đi riêng lẻ, đến các hàng quán ven đường hoặc các loại Thực Lâu để thưởng thức tất cả món ăn, rượu mới.
Tính tình Trần Bảo hảo sảng, ăn miếng lớn, uống ngụm to nên nhân khí rất tốt.
Cũng giống Trần Tôn, dù hai huynh đệ nhà Đại Bá có ham mê riêng nhưng thực lực vẫn tiến triển đều đều, là thiếu gia ăn chơi nhưng không phế vật.
Giờ này, trạch viện của Trần Bảo im ắng, chắc lại chạy ra ngoài đi uống với những người khác rồi.
Trần U đến trước trạch viên của mình, hai Hộ Vệ đứng canh lập tức cúi chào hắn.
Hắn đẩy cửa bước vào, hiện tại, bầu không khí bên trong rất yên tĩnh.
Toàn bộ không gian được thắp sáng bằng Minh Cốt, bộ phận phát ra ánh sáng của một loài Hải Thú dưới biển sâu, rất khó đánh bắt được.
Đi vào trong, hắn thấy Tiểu Cửu đang ngồi chóng cằm trên bàn, hai mắt lim dim như là buồn ngủ lắm rồi.
Thấy thân ảnh mơ hồ đi đến, nàng lắc lắc đầu cho tỉnh táo, nhìn thấy đó là hắn thì liền cúi chào:
“Thiếu gia đã về, người có muốn dùng bữa không, để nô tỳ xuống phân phó cho nhà bếp?”
Trần U gật đầu:
“Ừ, xuống bảo họ làm cho ta một phần cháo thịt, không cần cầu kỳ, ăn ấm bụng dễ ngủ là được.”
Tiểu Cửu vâng một tiếng, quay người về hướng nhà bếp.
“Khoan đã.”
Sau tiếng hô, hắn đưa cái túi đang cầm ra phía trước, nở nụ cười tươi:
“Cho ngươi.”
Đôi mắt Tiểu Cửu tỏ rõ sự ngạc nhiên, có chút không dám tin là thiếu gia mua quà cho mình. Nàng nhanh chóng dằn xuống cảm xúc trong lòng, đưa tay cầm lấy cái túi rồi cúi lưng:
“Cảm ơn thiếu gia.”
“Không có gì, xem như lời cảm ơn ngươi đã chăm sóc thời gian qua.”
Tiểu Cửu lắc lắc đầu:
“Đó là vinh dự, cũng là bổn phận của nô tỳ, nhưng, cũng cảm ơn thiếu gia lần nữa.”
Thấy Trần U không nói, nàng quay người, tiếp tục bước đi về phía nhà bếp.
Ánh đèn nhà bếp sáng trưng lên, tiếng lào xào bắt đầu phát ra.
Sau một lúc, Tiểu Cửu bưng ra một tô cháo khói nghi ngút, mùi rất thơm.
Trần U dùng muỗng múc một miếng, đưa lên miệng thổi thổi rồi húp vào.
Trong cháo có nhiều thịt băm nhỏ, vị không thiên hướng mặn vì giờ đã là đêm, không nên ăn thức ăn nhiều muối.
Trong tiết trời se lạnh của thời gian chuyển giao hai mua Thu Đông này, làm một tô cháo ấm cực kỳ thích hợp, có thể nói là sướng như tiên.
Sau khi hắn ăn xong, Tiểu Cửu nhanh chóng dọn dẹp, còn hắn thì nhấc mông bước về phòng ngủ.
Đóng cửa phòng lại, hắn cởi một phần y phục cho thoải mái rồi bước đến mở cửa sổ ra, một cơn gió mát ùa vào làm không khí trong phòng thêm mát mẻ.
Hắn leo lên giường, cầm cái túi mà Đại Khuân cho rồi đổ ra.
Trong túi là một viên đá sần sùi, lỗ lóm rất nhiều, cầm cực kỳ nặng tay.
Thấy viên đá, Trần U tỏ vẻ cực kỳ kinh ngạc, bất ngờ, rồi bỗng nở nụ cười rất tươi, thì thào:
“Không ngờ lại có ngày đến tay dễ dàng như thế này.”
Viên đá này là Thiên Thạch, có nguồn gốc từ Tinh Không, dù nặng và cứng nhưng lại không thể dùng đúc khí, cũng không thể rèn áo giáp, đối với phần lớn người thì thứ này vô dụng.
Giá trị của Thiên Thạch chỉ có một, là khí tức từ Tinh Không mà nó mang theo, và đối với những người biết Linh Nhân Kỹ, Đạp Tinh Thất Bộ, thứ này… chính là Trân Bảo.
Đạp Tinh Thất Bộ là Linh Nhân Kỹ vừa có thể tấn công và chạy trốn.
Khi dùng để tấn công, mỗi bộ bước ra sẽ nặng như một ngôi sao đâm sầm vào kẻ địch, số bộ càng lớn thì sức nặng càng tăng.
Khi dùng để bỏ chạy, mỗi bộ sẽ tăng tốc cho người thi triển nhanh như sao rơi, bộ càng lớn thì tốc độ càng nhanh.
Chỉ cần có linh lực trong cơ thể thì tu vi bậc nào cũng có thể học được Linh Nhân Kỹ này, quan trọng là đủ linh lực đạp ra bao nhiêu bộ mà thôi.
Tất nhiên, cũng vì thế mà Linh Nhân Kỹ này có yêu cầu rất cao, phải có vật từ Tinh Không, hấp thu khí tức của nó mới học được.
Kiếp trước, khi nhận được Linh Nhân Kỹ này, phải tới 8 năm sau, hắn mới may mắn nhặt được một viên Thiên Thạch nhỏ rồi mới học được.
Bây giờ, hắn lại có được Thiên Thạch mà không phí chút công sức nào.
Trần U cất viên Thiên Thạch vào túi, cất kỹ nó dưới giường, bây giờ đã trễ rồi, mai hắn sẽ học Đạp Tinh Thất Bộ sau.
…
Sau khi dọn dẹp xong xuôi thì Tiểu Cửu quay trở lại phòng của mình.
Nói là phòng, nhưng thực chất nó như một cái gian nhỏ sát bên cạnh phòng ngủ của Trần U, chuyên dùng cho nha hoàn thiếp thân nghỉ ngơi, đồng thời cũng sẵn sàng bên cạnh, đợi thiếu gia phân phó.
Mở cửa ra, không gian bên trong chỉ đủ sức chứa một cái giường nhỏ, một cái bàn để vật cá nhân.
Tiểu Cửu ngồi lên giường, cầm lấy cái túi, trong lòng chờ mong, thầm hỏi không biết thiếu gia tặng cho mình cái gì đây?
Mở túi ra, hương thơm quần áo đắt tiền liền thoang thoảng bay vào mũi nàng, bên trong có ba bộ y phục cùng một đôi bông tai.
Nàng tỏ vẻ thích thú, nhanh chóng đeo bông tai lên rồi cầm lấy gương nhìn xem.
Ánh lửa mờ mờ làm cho thân ảnh xinh đẹp trong gương có thêm một tầng gì đó khó nói nên lời.
Là nha hoàn thiếp thân của một thiếu gia thuộc gia tộc cự đầu trong Thành Hải Bình, còn là một Sủng Thú Sư tương lai, được Trần gia tuyển chọn rất tỉ mỉ, thế nên nhan sắc, giọng nói, thân thể của Tiểu Cửu đều hoàn hảo, dư sức trở thành một trong các mỹ nhân của thành.
Người xưa có câu, người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, nhưng với Tiểu Cửu thì ngược lại, vì nàng đẹp, nên dù đôi bông tai có thiết kế đơn giản, dùng viên ngọc màu đỏ mài dũa rồi khảm vào khung, được Trần U tiện ghé mua trên đường trở về, mang lên người nàng vẫn toát lên sự sang trọng không thua kém loại bông tai đắt tiền.
Tiểu Cửu để cái gương qua một bên, hí hửng lấy từng bộ trang phục ra, hai bộ đầu một lam, một lục có thiết kế kín đáo, được làm từ vải thượng hạng, họa tiết đơn giản nhưng tỉ mỉ.
Áp hai bộ y phục lên má, cảm giác rất mềm và mịn, nàng tỏ vẻ thích thú không thôi.
Nhẹ nhàng đặt hai bộ lên giường, nàng lấy ra bộ thứ ba.
Nhờ ánh đèn mờ mờ chiếu lên y phục, có thể thấy rõ những lớp áo lụa mỏng như cánh ve, trắng tinh như tơ tằm, cũng làm tay của nàng bỗng cứng đờ, sau đó gò má xinh đẹp lập tức đỏ lên.
Bộ đồ này… cũng quá ấy ấy rồi, sao thiếu gia lại tặng cho nàng chứ?
Chẳng lẽ… thiếu gia có ẩn ý gì đó chăng?
Nghĩ đến cơ thể trần truồng của thiếu gia khi bước ra bồn tắm, những thớ cơ rắn chắc kia, khuôn mặt anh tuấn nọ, Tiểu Cửu liền chôn mặt trong bộ y phục đó, lăn qua lăn lại trên giường rồi ngồi dậy ngẩn ngơ.
Sau một lúc, nhận thấy ngồi trên giường suy nghĩ cũng chả tìm được câu trả lời, thế nên, Tiểu Cửu quyết định… mặc nó.
Nàng đứng dậy, đưa tay lên kéo dây áo của mình, từng kiện y phục bắt đầu rơi xuống, thân thể đồng hồ cát, trắng như ngọc dần dần hiện ra, đẹp và mê người không tả nổi.
Giữ lại mỗi nội y màu trắng trên người, nàng đưa tay cầm lấy bộ y phục kia, chợt nghĩ đến gì đó, nàng bỗng chùn tay lại, tỏ vẻ đắng đo.
Cuối cùng, nàng cắn răng, đưa tay rút luôn dây nội y đang mặc làm cơ thể mỹ miều hoàn toàn được ánh đèn bao phủ, sau đó mở ngăn bàn, lấy ra bộ nội y có màu đen như màn đêm từ trong đó.
…
Xào, xào,…
Từ cửa sổ bỗng thổi vào âm thanh lá cây xào xạc cùng các luồng gió lạnh, nên Trần U bước xuống giường, đi đến muốn đóng nó lại.
Khi vươn tay ra ngoài, chợt có một giọt nước rơi trúng mu bàn tay hắn.
Hắn ngửa mặt nhìn trời, một bầu trời đen tuyền không ánh sao, trong không khí ẩm ẩm hơi nước lành lạnh, mấy chốc rồi cũng sẽ mưa.
Rào rào…
Như để chứng minh suy nghĩ của hắn là đúng, từ phía xa truyền đến âm thanh mưa rơi rào rào trên mái trạch viên.
“Đây có vẻ là cơn mưa cuối cùng của tiết Thu rồi.”
Hắn thầm nghĩ.
Chỉ còn nửa tháng nữa là hắn nhận sủng thú, chuyến hành trình cũng sẽ bắt đầu. Kiếp này, bánh xe vận mệnh quay như thế nào? Có còn như trước đây không? Hắn cũng không rõ nữa.
Haizzz.
Thở một hơi thật dài, hắn đóng cửa sổ lại, lúc này cửa lớn cũng vang lên tiếng gõ cửa cộc cộc.
Hắn nhướng mày, đi đến mở cửa lớn ra.
Bên ngoài là Tiểu Cửu đã mặc vào bộ y phục kia, còn cắt giảm đi hai lớp, chỉ mặc đúng có hai lớp.
Vốn y phục đã mỏng, lại còn màu trắng, nên giờ giúp làm nổi bật nội y màu đen bên trong, ẩn ẩn hiện hiện, mê người cực kỳ.
Nhan sắc Tiểu Cửu không tồi rồi, mặc thêm bộ y phục này thì lại phủ thêm một tầng quyến rũ.
Kiếp trước, Trần U cũng chẳng phải loại không mê nữ sắc, chỉ là vì tình hình nên hắn chọn lọc những người có thể đồng hành cùng mình lâu dài.
Tiếc là, trong chuyện này có những vấn đề rất oái ăm, rất… xàm, nên cả kiếp trước, tính luôn cả kiếp ở Trái Đất thì hắn vẫn là… xử nam.
Ặc, đó là một câu chuyện dài lắm.
Tuy nhiên, hiện tại, hắn không cần phải chọn lọc, phải né tránh nữa, sự hiểu biết của hắn đã rất rộng, đủ để giải quyết những vấn đề đó rồi.
Tiên Tôn, Tiên Đế trùng sinh còn dùng cầu đặc để suy nghĩ thì người chỉ có thực lực Bán Thánh như hắn chả là gì cả.
Rào rào…
Lợi dụng cơn mưa vừa đến chỗ trạch viện, hắn mở lời hơi đê tiện với vẻ mặt bình thản:
“Mưa rồi, vô trong nằm cho ấm.”
Nói rồi hắn choàng tay qua eo thon của Tiểu Cửu, đưa tay còn lại đóng cửa rồi kéo nàng nằm lên giường.
Mặt nàng đỏ lên, trong đầu vừa mừng, vừa suy nghĩ lung tung những hình ảnh không nên có.
Mặt đối mặt với hắn, tay nàng run run, muốn chủ động cởi áo của hắn nhưng chợt bị hắn chặn lại.
Trần U xoay nàng lại, để lưng nàng tựa vào ngực hắn, hai bàn tay dần dần thâm nhập và xoa bóp tuyết sơn mềm mịn.
Lúc này, hắn bỗng ngước mặt nhìn lên trần nhà, không vì điều gì cả, chỉ là có chút thói quen khó bỏ được.
Cảm thấy không có chuyện gì xảy ra, hắn an tâm thở phào một cái, tiếp tục xoa bóp tuyết sơn một chút rồi tiến vào giấc ngủ.
…
…