Chương 88. Mưa trên thảo nguyên.
Thấy hai người Trần U không có ác ý, lại còn hợp tác dễ chịu như vậy, tất cả Hộ Vệ và người của Tiêu Cục đều thầm thở phào. Đánh nhau, chiến đấu,… họ không sợ, nhưng, trên đời chẳng có cuộc chiến nào mà không có thương vong cả, không có chiến đấu, vậy thì càng tốt.
An Phu vỗ nhẹ đầu Thanh Nhãn Lang, quay người mỉm cười ra hiệu cho phu phụ Bảo Thành Tự rằng không có việc gì lớn, có thể tiếp tục nghỉ ngơi, su đó, hắn trở lại xe ngựa, ôm Bảo Ngọc Huân vào lòng, chỉ là hứng thú làm chuyện đó đã không còn nên hắn thì thào đôi lời thâm tình lẫn trêu chọc rồi ôm nàng ta ngủ thẳng giấc đến sáng mai.
Bên chỗ Trần U và Tô Khuynh Thành.
Sau khi đốt lên đống lửa, hai người cùng nằm trên bãi cỏ cạnh đống lửa, không nệm không gối mà chỉ dùng một cái chăn mỏng để đắp cho ‘quen hơi’ rồi ngắm nhìn bầu trời đêm trong vắt và đầy sao.
Lần ngủ này, Trần U trở thành ‘nữ nhân’ nép sát vào Tô Khuynh Thành, dùng tay nàng làm gối, còn nàng thì vỗ về lưng hắn một cách nhẹ nhàng như hắn thường làm, chỉ là, ở trường hợp nào đi nữa, đôi tuyết sơn lớn của nàng luôn bị bàn tay heo kia tay máy, bị sờ mó riết nên nàng cũng đã quen, cứ mặt cho hắn tự tung tự tác.
Đang vui vẻ bóp bánh bao mềm, hắn bỗng sờ thấy thứ gì đó nhỏ nhỏ, mịn mịn như cục bông, thế là hắn liền nắm đầu lôi ra, nheo nheo mắt mà nhìn nó, cười gằn nói:
“Tiểu Tiểu, không phải đã nói nơi này là lãnh thổ độc quyền của ta sao? Sao mi lại xâm lược rồi?”
Tiểu Tiểu quơ quơ bốn cái chân nhỏ, tỏ vẻ cực kỳ kháng nghị, rồi Tô Khuynh Thành chợt nắm gáy, giải thoát nó khỏi bàn tay hắn, sau đó chuyển bàn tay đang vỗ lưng lên nhéo nhéo mặt hắn vài cái, cười nói:
“Là ta cho Tiểu Tiểu vào đó, chàng không thích thì có thể không sờ, bởi đây là lãnh thổ của ta, chàng không cấm nó được.”
Nói rồi nàng đặt Tiểu Tiểu xuống khe núi. Nó liền thể hiện vẻ mặt chiến thắng với hắn, le lưỡi trêu chọc rồi vui vẻ chui vào nơi ấm áp, đàn hồi, êm ái, ‘thánh địa’ của nó.
Hắn nhìn nàng với vẻ ấm ức, tủi thân:
“Khuynh Thành, chẳng lẽ… nàng hết thương ta rồi sao? Sao dạo này… nàng chống đối ta nhiều như vậy? Ta giận, ta đi kiếm người khác đó.”
Vẻ mặt nàng chuyển thành cưng chiều, tiếp tục nhéo nhéo má hắn, cười nói:
“Vậy chàng có sờ không? Kẻo ta lại đổi ý đó.”
Ngu dại gì mà không sờ cơ chứ? Hắn liền nhào nặng một bên, còn một bên dùng để cọ cọ mặt, biểu cảm chẳng khác nào chó đang liếm xương.
Nàng để hắn thoải mái, gác tay còn lại ra sau đầu, nhìn những vì sao sáng trên trời kia, thầm nghĩ, nàng lại chuẩn bị khởi hành một cuộc hành trình khám phá mới với hắn rồi, không biết sẽ gặp thêm những chuyện thú vị gì đây?
Đang ngắm thiên không vạn sao với tâm trạng tốt vô cùng, mày liễu của nàng bỗng cau lại, nói với giọng hơi bực tức:
“Trần U, ta chỉ cho chàng sờ, chàng mà gặm một lần nữa là đi ngủ nghe chưa.”
…
Sáng hôm sau.
Hôm nay, bầu trời xanh được phủ thêm khá nhiều mây trắng nên ánh sáng mặt trời càng dịu nhẹ, dịu nhẹ đến mức dù đang ngủ ngoài trời, Tô Khuynh Thành vẫn có thể nướng tới hơn chín giờ sáng mới thức dậy.
Trần U và Tiểu Tiểu đã dậy từ sớm, hiện tại, hắn đang nướng tảng thịt lớn của Sâm Cự Mãng, còn nó thì ngồi ngay ngắn ở bên cạnh với dòng nước dãi chảy ròng xuống đất.
Nó nhận ra thân hình nhỏ bé này mang đến rất nhiều lợi ích, ngoài việc có thể chui vào nơi ấm áp kia của Tô Khuynh Thành, nó còn có thể ăn một cách thỏa thích, với kích cỡ bình thường, tảng thịt to cỡ này chẳng đủ cho nó nhét kẽ răng, nhưng với cơ thể nhỏ nhắn, lại là một bữa ăn căng bụng và ngập mồm ngập miệng.
“Nàng dậy rồi à? Rửa mặt đi rồi ăn sáng.”
Hắn chỉ vào chậu nước đã chuẩn bị trước, nàng gật gật đầu, bước đến rửa mặt, chỉnh lại tóc tai cùng y phục xộc xệch do hắn mò mẫm tối qua. Sau đó, nàng gắp chăn lại, đưa hắn nhét vào Túi Trữ Vật, lúc này, thịt cũng đã chín, hai người một thú ăn bữa sáng căng bụng, dọn dẹp rồi tiếp tục cuộc hành trình.
Đang xử lý đống than tàn bỗng thấy hắn kéo đến một con Hoàng Mã, là người nhanh nhạy, nàng liền suy đoán ra nguồn gốc của con ngựa:
“Của bọn họ để lại sao?”
Hắn gật đầu:
“Ừm, ta mới tỉnh dậy đã thấy nó bị cột ở cái cây gần đó, chắc An Phu nghĩ chúng ta không có vật cưỡi nên tặng cho.”
Nàng gật đầu, thầm nghĩ dù Tiểu Tiểu chạy nhanh hơn Hoàng Mã rất nhiều, nhưng cũng rất dễ gây chú ý, hơn nữa, nàng cũng muốn đổi gió cưỡi Hoàng Mã xem sao.
An Phu cũng rất tinh ý, để con Hoàng Mã với yên đôi cho hai người, giúp ngồi dễ dàng hơn. Người ta có tâm, có lòng như vậy nên Trần U quyết định, nếu đoàn xe đó có gặp nguy hiểm ngoài mức nguyên tắc ‘thiện’ thì hắn vẫn sẽ giúp đỡ.
Tô Khuynh Thành nắm lấy yên ngựa, leo lên và cầm dây cương trông khá thuần thục và mang theo chút khí khái nam nhân. Trần U leo lên sau, ôm lấy eo rồi cọ cọ mặt vào lưng nàng, trông như tiểu thư khuê cát làm nũng. Còn Tiểu Tiểu phóng lên phía trước, vạch áo nàng ra rồi chui vào khe núi, chỉ chừa mỗi cái đầu ngóc ra ngoài.
Hôm nay, nó đã không bị cưỡi nữa mà sẽ được cưỡi, ôi… thật mềm quá đi…
Chá…
Nàng quật dây cương, hai chân đánh nhẹ vào hông khiến Hoàng Mã hí lên, bắt đầu chạy theo dấu của đoàn xe để lại.
Trong ánh nắng dịu dàng của mặt trời khi xuyên qua những đám mây trắng, thảo nguyên bạt ngàn, xanh mơn mởn với sức sống tràn đầy sau những cơn mưa, có một con Hoàng Mã khỏe khoắn chạy nước đại làm tâm điểm, mỗi bước chân nó đặt xuống mặt đất, nước tụ lại trong lớp cỏ sẽ văng lên, kết hợp với những thanh âm của ngựa, của gió, của trời, đã tạo nên bức tranh đẹp và an bình đến lạ.
Cảnh và tranh đẹp, người cũng đẹp không kém. Ngồi trên lưng Hoàng Mã là một nữ nhân trông bình thường nhưng mang theo khí tức mạnh mẽ, dáng vẻ anh khí không thua gì đấng nam nhi, với cái đầu hồ ly nhỏ ‘mọc’ ra trên tuyết sơn của nàng, geo geo tận hưởng cảm giác mới lạ.
Phía sau nàng là một thiếu niên trẻ tuổi, so với vẻ anh khí của nàng thì hắn hơi ‘nữ tính’ một chút, mặt tựa vào lưng, tay ôm chặt eo thon, tận hưởng mùi thơm từ tóc nàng được những cơn gió thổi vào mũi, thở ra từng hơi thở nhẹ nhàng.
Hai người một thú tự tận hưởng những cảm nhận, cảm xúc cá nhân trong không gian của riêng mình. Mọi thứ vẫn đẹp cho đến khi tay thiếu niên kia bắt đầu không an phận, từ từ chui vào vạt áo của nữ nhân, xuyên qua lưng quần rồi đi xuống phía dưới.
Nữ nhân muốn dừng ngựa để xử lý thiếu niên, nhưng ngẫm nghĩ lại, hai người chưa từng trải qua nên cũng mặc cho thiếu niên hành sự.
Thấy nữ nhân không phản kháng, thiếu niên càng lớn mật, chỗ này lượt bỏ 500 chữ.
…
Theo thời gian trôi đi, những đám mây trắng dần dần chuyển thành mây xám. Khung cảnh tươi sáng ban đầu cũng dần trở nên u tối, và rồi, màn mưa xám đã đuổi tới chỗ, nhấn chìm hai người một ngựa vào trong cơn mưa.
Nữ nhân nằm ngửa trên yên ngựa, đôi tay thả lỏng sang hai bên, lắc lư như cành liễu trong gió, đôi mắt khép hờ nhìn đám mây xám, nhìn và tận hưởng cảm giác những hạt mưa đang rơi xuống mặt, rơi xuống người, và cả cảm giác nam nhân mình yêu thương đang yêu thương mình.
Hoàng Mã đã dừng lại nhưng người thì vẫn hoạt động chăm chỉ như trâu cày ruộng trong mưa. Sau một lúc, cuộc yêu thương được kết thúc bằng việc lên đỉnh núi cùng nhau, khiến cả hai cảm thấy tuyệt vời khôn tả.
Thiếu niên ôm eo, nâng nữ nhân ngồi dậy, hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng kia, nói với giọng nhu hòa:
“Xung quanh không có ai, hai chúng ta tắm mưa một chút rồi kiếm chỗ dựng lều, dù không bị cảm lạnh nhưng nhiễm nước mưa lâu cũng không tốt đâu.”
Nữ nhân ừm nhẹ, dáng vẻ vô lực ngã mặt vào ngực thiếu niên, vòng tay ôm nhẹ phần eo săn chắc của hắn, hôm nay, nàng không chống đối nữa, mọi thứ cứ theo ý hắn.
Chá…
Thiếu niên cầm dây cương, điều khiển Hoàng Mã chạy vào sơn mạch, rất nhanh đã khuất dạng sau rừng cây rậm rạp.
…
…
Mưa, lại một cơn mưa trong đêm vắng.
Một bóng hình khụy gối trên đất, đôi mắt hằng lên cơ số tia máu nhìn chăm chăm vào con ma thú đang thoi thóp phía trước. Trong màn mưa này, không một ai biết hắn có khóc hay không? Bởi vì, nước mắt trào ra cũng đã hòa vào những giọt mưa rồi.
Thế nhưng, khóc hay không khóc thì đã sao? Với khuôn mặt chằng chịt vết xẹo, không còn chỗ da thịt nào nguyên vẹn, kết hợp với đôi mắt đỏ ngầu, tràn ngập cảm xúc tiêu cực, bóng hình đó chẳng khác nào một con quỷ vừa bước ra từ địa ngục, chỉ mang đến cho người khác cảm giác ghê tởm, sợ hãi đến tột cùng.
Bóng hình không quan tâm ánh mắt của kẻ khác, bởi lúc này, trong thể giới của hắn chỉ có hai thứ tồn tại, con ma thú sắp chết cùng tấm thân vô cùng bất lực này, kèm theo giọng nói nghẹn ngào và những cảm xúc vô cùng rối loạn:
“Ta… ta… ta… là… ai?”
“Nhớ… nhớ… ta… nhớ… ra rồi.”
“Ta… là… một kẻ… không… có tên.”
…
…