Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
sau-khi-song-lai-a-di-nam-o-ben-nguoi

Sau Khi Sống Lại, A Di Nằm Ở Bên Người

Tháng mười một 24, 2025
Chương 652: Phiên ngoại (10) vô vọng, chớ quên Chương 651: Phiên ngoại (9) Cố Hồng bay
dai-duong-sieu-thoi-khong-khue-mat-tan-duong-tieu-cong-chua.jpg

Đại Đường: Siêu Thời Không, Khuê Mật Tấn Dương Tiểu Công Chúa!

Tháng 2 10, 2025
Chương 773. « luân hồi - hoàn tất! » Chương 772. Đại Đường thịnh thế hàng lâm - mời Thái Sơn phong thiện!
Vô Hạn Tháp Phòng

Ta Dựa Vào Trực Tiếp Đoán Mệnh, Trở Thành Max Cấp Người Tu Tiên!

Tháng 1 15, 2025
Chương 226. Thập Toàn Thập Mỹ Chương 225. Vĩnh dạ chi chủ
game-online-chi-cuong-hoa-dai-su.jpg

Game Online Chi Cường Hóa Đại Sư

Tháng 2 12, 2025
Chương 498. Thế giới chân tướng Chương 497. Nhân loại vùng đất sơ khai
chien-luoc-cap-vo-than.jpg

Chiến Lược Cấp Võ Thần

Tháng 2 9, 2026
Chương 237: Hi Vọng Thành, khu ngoại thành (4) Chương 236: Hi Vọng Thành, khu ngoại thành (3)
dau-la-dai-luc-5-trung-sinh-duong-tam.jpg

Đấu La Đại Lục 5: Trùng Sinh Đường Tam

Tháng 3 11, 2025
Chương 1183. Đấu La, đại đoàn viên Chương 1182. Về nhà
toan-danh-lanh-chua-bat-dau-dat-duoc-sss-cu-long-binh-chung

Toàn Danh Lãnh Chúa Bắt Đầu Đạt Được Sss Cự Long Binh Chủng

Tháng 10 9, 2025
Chương 616: Kết cục! Sáng Thế Thần! Chương 615: Sáng tạo tiểu thế giới (2)
mat-the-de-nhat-ngoan-nhan

Mạt Thế Giáng Lâm: Ta Lựa Chọn Làm Kẻ Ác

Tháng 2 5, 2026
Chương 1402: Ta tất cả đều muốn (1) Chương 1401: Đưa dê vào miệng cọp
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 89. Tập kích 1.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 89. Tập kích 1.

Hai giờ trước.

Tại rìa Phong Hải Sơn Mạch.

Năm ngày đã trôi qua từ khi đoàn xe gặp hai người Trần U, chuyến hành trình của họ vẫn rất an toàn, không bị ma thú tập kích, thời tiết thì êm dịu, thoải mái nên tốc độ di chuyển cũng nhanh hơn, với tình hình tốt đẹp như vậy, khoảng hai ngày nữa họ sẽ đến Thành Hải Tửu, kết thúc chuyến đi dài ngày này.

Nhồm… nhoàm…

Sau khi đưa tảng thịt cho Thanh Nhãn Lang, An Phu xoa đầu nó với vẻ cưng chiều rồi quay mặt về đống lửa, cầm xiên thịt nước và bắt đầu bữa tối.

Bảo Ngọc Huân vẫn ngồi bên cạnh, vẫn ôm cánh tay hắn, chẳng bao giờ chịu thả ra. Điều này không những không làm hắn cảm thấy khó chịu mà trái lại, càng khiến hắn vui vẻ và yêu thích cô nàng này, chưa kể, nàng ta còn được Hướng Thanh truyền bí kíp nên những ngày qua, cuộc sống của hắn phải nói là sướng như tiên, thư thái vô cùng, khi ở ngoài là tiểu thư khuê các, khi ở trên giường là tiểu thư quyến rũ, ai mà không thích cơ chứ?

“Nào, a.”

Bảo Ngọc Huân đưa bánh bao lên trước miệng hắn, nói với giọng nũng nịu. Hắn mỉm cười cắn vào chỗ nàng vừa cắn khiến nàng cười híp cả mắt, vẻ mặt càng hạnh phúc rồi tiếp tục nhâm nhi cái bánh bao đó.

Vù… vù…

Bất thình lình, những cơn gió mạnh xuất hiện, mang theo luồng khí lạnh lẽo cùng hơi ẩm thổi đến đoàn xe, khiến cơ thể các nữ nhân trong đoàn cùng rung lên, sau đó lật đật tìm cách để làm ấm thân thể.

An Phu vòng áo choàng bọc lấy Bảo Ngọc Huân, cùng Hộ Vệ và người của Tiêu Cục nhìn lên trời với đôi mày dần dần cau lại.

Những ánh sao đang dần bị che lấp bởi mây đen, nhìn độ bao phủ khổng lồ của các tầng mây, bọn họ dám chắc rằng trận mưa sắp tới sẽ rất lớn. An Phu chuyển tầm mắt nhìn về đoạn Phong Hải Sơn Mạch ở phía trước, một khoảng sườn dốc ít cây cối rồi đến dãy núi trọc khá cao, nếu mưa lớn kết hợp với thế núi như thế này, khả năng dòng nước đổ xuống từ sườn núi cuốn họ đi là rất cao.

Hắn nhìn người của Tiêu Cục, họ cũng nhìn qua hắn, cả hai đều hiểu ý nhau rồi cùng gật đầu, ngay lập tức, hắn đứng dậy nói lớn:

“Tất cả mọi người tức tốc lên xe, khu vực này của chúng ta không thích hợp dừng lại trong mưa lớn, sẽ xảy ra rất nhiều nguy hiểm.”

Lời nói của hắn vẫn luôn có trọng lượng, tất cả mọi người liền đồng loạt thu dọn, siết chặt đai giữ hàng hóa, lên xe rồi lập tức di chuyển.

Vù… vù…

Những cơn gió ngày càng mạnh hơn và rét lạnh hơn, một vài người hầu phải nép thân vào các góc của xe hàng để kiếm thêm chút hơi ấm, đồng thời để tránh bị gió thổi đi mất.

Trong xe ngựa của An Phu, gió thổi qua hai tấm rèm che trước sau tạo ra những âm thanh phần phật, kết hợp với quang cảnh đen như mực bên ngoài làm Bảo Ngọc Huân cảm thấy rất sợ hãi.

Sống đến thời điểm hiện tại, nàng đã trải qua rất nhiều trận mưa lớn, thậm chí là cả bão, tuy nhiên, đây là lần đầu tiên nàng trải qua trên xe ngựa, ở nơi thảo nguyên rộng lớn, ngoài đoàn xe này ra thì chẳng có ai khác nữa, vô cùng thiếu thốn cảm giác an toàn.

Thấy nàng ta như vậy, An Phu nhanh chóng túm lại hai cái rèm, cột chắc chúng vào tường xe rồi ôm lấy nàng ta vào lòng, cau mày cảm nhận những cơn gió lạnh giá, mạnh bạo thổi qua xe ngựa như muốn cuốn bay tất cả lên trời.

Được hắn ôm vào lòng nên Bảo Ngọc Huân cảm thấy ấm áp hơn, an toàn hơn, xong, nàng ta chợt la lên thất thanh vì bỗng cảm nhận như xe ngựa bị gió nhất bổng lên trời, nha hoàn đánh xe cũng thét lên đầy hốt hoảng.

“Bình tĩnh.”

Hắn tức tốc trấn an nha hoàn và ôm chặt Bảo Ngọc Huân, hoàn toàn chẳng tỏ ra sợ hãi, bởi hắn tin tưởng Thanh Nhãn Lang đang nằm trên nóc xe, và không để hắn thất vọng, nó vận linh lực và phóng thích từ sống lưng, tạo ra lực ép ngược làm xe ngựa dần dần tiếp đất trở lại.

Thấy nha hoàn vẫn còn hốt hoảng, thậm chí là chẳng điều khiển xe ngựa như trước, hắn liền thả Bảo Ngọc Huân ra, bước lên giành lấy dây cương từ tay nha hoàn rồi ôm nàng ta đẩy vào lại trong xe ngựa, nói lớn:

“Ôm lấy tiểu thư của ngươi, để ta.”

Chá…

Có hắn đánh cương, Hoàng Mã kéo xe liền ổn định trở lại, tiếp tục chạy theo đoàn. Cứ tưởng đã qua kiếp nạn nhưng lông mày An Phu tiếp tục cau lại rất chặt, nhìn chằm chằm về phía ánh sáng lờ mờ ở phương trời xa kia, nơi đó đang có một cái cột mọc từ mặt đất và đâm xuống từ Thiên Không, sau đó tụ lại với nhau.

“Mẹ kiếp, còn gặp phải lốc xoáy nữa sao?”

Hắn mắng lớn rồi nhìn qua hướng Phong Hải Sơn Mạch, bây giờ mọi thứ tối đen như mực, không thấy núi nào thấp, núi nào cao, địa hình ra sao cả.

“Thanh Lang, nhờ mày.”

Hắn nói vọng lên phía trên, Thanh Nhãn Lang là ma thú, còn là loại ma thú có khả năng nhìn trong bóng tối rất tốt, nó có thể thay hắn xác định địa điểm thích hợp.

Xe ngựa chạy thêm một quãng đường kha khá, An Phu cảm nhận độ ẩm trong không khí đã đến mức cao, mưa bắt đầu rơi lấm tấm, tất cả khung cảnh bao trùm bởi một màu đen u tối, không thể biết lốc xoáy ở nơi nào? Họ có còn đang chạy cặp bìa sơn mạch hay không?…

Nhìn tình cảnh này, hai nữ nhân ôm chầm lấy nhau, trong lòng thầm cầu mong trời đất phù hộ, không có gì xảy ra, chỉ còn hai ngày nữa là họ đã đến Thành Hải Tửu rồi, đừng khiến họ chịu nỗi đau mất mát hay gì nữa.

Hống.

Thanh Nhãn Lang chợt hống lớn, An Phu ngó lên thì thấy đầu nó đang khóa cứng về một hướng. Không cần suy nghĩ, hắn liền đánh xe ngựa chạy theo hướng đó.

Chá… chá…

Thấy xe ngựa của hắn tách đoàn, tất cả mọi người liền đánh lái đuổi theo, dùng tốc độ nhanh nhất phóng tới khu rừng phía trước.

Đánh xe ngựa vào rừng một đoạn, nơi cây cối rậm rạp che chắn bớt gió, hắn liền nhảy xuống xe, cùng người của Tiêu Cục nhanh chóng chỉ đạo Hộ Vệ và người hầu vị trí đổ xe cho hợp lý, dùng dây cố định xe vào cây, lấy vải bạt che chắn nước mưa, bố trí cho đám Hoàng Mã,…

Trong lúc thực hiện thì mưa trút xuống càng lúc càng nhiều, gió cũng thổi càng ác liệt, may mắn có rừng cây che chắn và các xe được sắp xếp hợp lý nên gió cũng không tạo ra quá nhiều ảnh hưởng.

Rào… rào….

Tiếng mưa rơi như rút nước từ phương xa truyền đến, An Phu tức tốc cố định xe ngựa của mình rồi phóng vào trong xe trước khi cơn mưa ập đến.

RÀO… RÀO… RÀO…

Cơn mưa nặng hạt cuối cùng cũng tới, mật độ hạt mưa dày vô cùng khiến cả một vùng trời càng thêm tối tăm, không thấy được bất kỳ thứ gì cách trước mặt quá hai thước, cũng may, lúc này gió đã yếu đi nên dù mưa có lớn thì cũng không đến nỗi nào.

An Phu cởi lớp y phục đã ướt đẫm, chỉ giữ lại cái quần cộc rồi ném chúng qua một bên, sau đó nhẹ xoa xoa đầu Thanh Nhãn Lang đang cùng trú mưa trong xe ngựa. Không có nó, hắn sẽ ngậm đắng thêm một lần nữa rồi.

Bảo Ngọc Huân vươn cánh tay hơi run run tới, bắt chước hắn vuốt vuốt lông của Thanh Nhãn Lang, thấy nó cực kỳ ngoan, khác xa với biểu hiện lạnh lùng thường ngày, trong lòng nàng ta cảm thấy vui vẻ, vuốt ve nó một cách thoải mái hơn.

Nha hoàn kia cũng bắt chước nàng, vừa vuốt vuốt lông vừa nhìn An Phu, hỏi với giọng hơi e sợ:

“Đại nhân, sủng thú của ngài… không tự dưng cắn chứ?”

Thanh Nhãn Lang chợt ngóc đầu, đụng mũi vào tay nha hoàn làm hai nữ tử cùng giật mình rút tay lại, còn hắn thì cười hả hả, vuốt ve đầu nó, nói:

“Thanh Lang à, mày đừng chọc họ như vậy, có ngày họ bị mày dọa chết đó.”

Thanh Nhãn Lang thở phì phò, rụt đầu nằm lại như chẳng có gì vừa xảy ra, khiến hắn chỉ biết lắc đầu cười, nhìn hai nữ tử với cơ thể run run kia rồi vươn tay ôm cả hai vào lòng, cười nói:

“Không sao, không sao, Thanh Lang chỉ đùa thôi, nó không cắn đâu.”

Trời mưa lành lạnh, giai nhân ấm áp trong ngực, vừa mới trải qua chuyện hung hiểm,… Những yếu tố này khiến An Phu bắt đầu không an phân, đôi tay từ từ mò mẫm, xoa lấy tuyết sơn của hai nữ tử, làm hai người cùng kêu nhẹ ỉ ôi.

Ngay sau đó, mặt hắn hiện lên vẻ bất ngờ, của Bảo Ngọc Huân vừa trắng vừa mềm, nhỏ gọn trong lòng bàn tay, hắn sờ qua đã nhiều lần rồi nên điều bất ngờ kia đến từ nha hoàn, nhìn sơ qua thì không có gì nổi trội, nhưng khi chạm vào thì thật sự còn to hơn, đã thế không mềm mịn như bình thường mà lại khá săn chắc.

Hắn không kiềm được sự tò mò, kéo áo rồi liền cúi đầu thưởng thức.

Nha hoàn bắt đầu thở dồn dập, né né tránh tránh không dám nhìn Bảo Ngọc Huân vì lo sợ, chỉ là, Bảo Ngọc Huân cũng không để ý lắm, nha hoàn này thân thiết với nàng từ nhỏ, hoàn toàn xem là chị em, đến chuyện khuê mật còn nói cho nàng ta được cơ mà, huống chi, nàng ta không chủ động quyến rũ mà là An Phu muốn, cho dù nàng muốn ngăn cản đi nữa cũng không thể ngăn cản được, sẽ khiến hắn có ác cảm.

An Phu thưởng thức một chút rồi ngẩng đầu kèm theo vẻ mặt hài lòng. Hắn cũng không để Bảo Ngọc Huân phải ganh tị, nặng bên này nhẹ bên kia, nhanh kéo áo rồi cũng cuối đầu thưởng thức.

Y phục hai nữ tử bắt đầu xộc xệch rồi dần dần rơi khỏi thân thể. Bên ngoài trời mưa trắng xóa, không khí thì lạnh lẽo, nhưng trong xe ngựa của An Phu lại trái ngược, rất ấm áp và nồng nhiệt.

Chỗ này lượt bỏ 300 chữ.

Một lúc sau, nha hoàn kia ngóc đầu dậy, cầm lấy y phục của bản thân để lau miệng, nhưng dường như vẫn không chịu được nên nàng ta liền vươn tay ra ngoài hứng lấy nước mưa, xúc miệng rồi phun đi, lúc này mới cảm thấy tốt hơn một chút.

Nàng ta nhìn An Phu với ánh mắt sợ sệt, quỳ rạp trên sàn xe:

“Xin lỗi đại nhân, nô tỳ… nô tỳ… có chút không quen… nên… mới…”

Hắn xua xua tay, cười nói:

“Không sao, ta hiểu mà, mà, ngươi tên là gì?”

“Dạ, nô tỳ tên Tiểu Hoàn ạ.”

“Tiểu Hoàn? Cái tên này có hơi quen quen, mà thôi, ngươi làm tốt lắm, lại đây…”

…

Dù trời mưa như thác đổ, nhưng Hộ Vệ vẫn phải đứng ở bên ngoài để canh chừng. Họ mặc những cái áo tơi, đầu đội nón làm từ lá, được phết nhựa cây để chống nước mưa thấm vào.

Chuyện đứng canh gác khi trời mưa như thế này đúng là rất cực, nhưng vì tiền thưởng của Gia Chủ không ít nên mọi người tranh nhau canh gác, làm với thái độ rất tích cực, chỉ là, trời mưa đã lạnh mà công việc còn nhàm chán, không khó để khiến người ta có những giây phút buông lỏng.

Oáp.

Một trong các Hộ Vệ đang đứng canh bỗng ngáp dài, đưa tay dụi dụi mắt vì cảm thấy thật buồn ngủ, bất thình lình, một cái bóng chợt xẹt qua anh ta với tốc độ rất nhanh, và khi cái bóng biến mất thì đôi tay anh ta cũng ôm lấy cổ họng với dòng máu đỏ tuôn ra không ngừng.

Anh ta cảm thấy rất đau đớn, muốn hét lên nhưng cổ họng đã như thế thì…

Bụp.

Hộ Vệ ngã ầm xuống đất, đập văng nước ra xung quanh, đôi mắt từ từ nhắm lại, tinh thần cũng dần chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.

Hai cái bóng bỗng xuất hiện ở hai thân cây gần đó, dùng bốn con mắt màu đỏ hồng lặng lẽ nhìn về phía đoàn xe, ngay sau đó, rất nhiều đôi mắt khác cũng lần lượt xuất hiện, khóa chặt vào đoàn xe với vẻ thèm khát vô cùng, như kẻ săn đã bị bỏ đói lâu ngày.

HỐNG.

Trong xe ngựa, Thanh Nhãn Lang chợt mở mắt, tức tốc đứng dậy rồi phóng ra khỏi xe, gào lớn cảnh báo, đồng thời nhìn về hướng kia với dáng vẻ vô cùng cảnh giác và kiêng dè.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-qua-the-gioi-vo-hiep-moi-ngay-thu-hoach-duoc-mot-diem-dot-pha
Xuyên Qua Thế Giới Võ Hiệp, Mỗi Ngày Thu Hoạch Được Một Điểm Đột Phá
Tháng 10 13, 2025
tay-du-tran-nguyen-tu-cau-nguoi-dung-tao-dia-dao-thanh-nhan
Tây Du: Trấn Nguyên Tử, Cầu Ngươi Đừng Tạo Địa Đạo Thánh Nhân
Tháng mười một 2, 2025
xuyen-viet-co-dai-tu-chinh-phuc-day-dan-my-phu-bat-dau.jpg
Xuyên Việt Cổ Đại: Từ Chinh Phục Đầy Đặn Mỹ Phụ Bắt Đầu
Tháng 2 6, 2026
vu-em-hai-tu-me-giao-hoa-bat-dau-long-phuong-thai.jpg
Vú Em: Hài Tử Mẹ Giáo Hoa, Bắt Đầu Long Phượng Thai
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP