Chương 86. +87. Hoan ca + Ra khỏi Phong Hải Sơn Mạch.
Trong xe ngựa.
Bảo Ngọc Huân co gối ép sát vào cơ thể mảnh mai, bàn tay cầm khăn trắng run run vì lý do mà ai cũng biết, mặt hơi hơi cúi, không dám đối diện với ánh mắt của An Phu.
Nàng là thân nữ nhi, lại là tiểu thư khuê các, lần đầu tiên dụ dỗ nam nhân chắc chắn phải gặp nhiều vấn đề về tâm lý, không thì, nàng khác nào những nữ nhân mua vui cho người ở ngoài kia đâu chứ?
An Phu ngồi yên ở đó, nhìn nàng với ánh mắt bình tĩnh xen lẫn ý cười, trong lòng cảm thấy rất thú vị, thầm nghĩ hắn cứ không chủ động đấy, xem nàng ta xử lý như thế nào?
Ngồi một lúc mà không thấy hắn làm gì, nàng thầm giận dỗi, vị đại nhân này… chẳng lẽ muốn nàng chủ động đến cùng hay sao?
Đã lấy dũng khí đến đây, không thể trở về tay không được, thế là nàng thầm hít thật căng phổi, duỗi tay duỗi chân, từ từ ngã người nằm ngửa ra sàn xe được phủ lớp nệm bông, dáng vẻ yêu kiều, ngại ngùng đó thật dễ khiến người ta nổi lên thú tính, chỉ là, An Phu vẫn nhìn với ánh mắt bình thản cùng nụ cười mỉm treo trên môi, không muốn hành động gì.
Nàng lại hít tiếp một hơi, kéo nút thắt của dây áo rồi từ từ vạch hai tầng áo qua một bên làm lộ yếm che ngực màu trắng. Nhớ lại lời mẫu thân chỉ dạy, nàng đưa hai cánh tay lên trên đầu, nâng nhẹ đùi trái, thỏ thẻ:
“Đại nhân, cảm ơn người đã cứu mạng cả đoàn xe, mong đại nhân… thương tiếc tiểu nữ còn non trẻ.”
An hu cảm thấy chọc nàng ta như vậy là đủ rồi…
Chỗ này lượt bỏ 1000 chữ.
Đang trùm chăn nằm trên nóc xe, Thanh Nhãn Lang bỗng điều khiển hai cái tai cụp xuống để chặn lại những thanh âm kia cho dễ ngủ.
Trên bầu trời, một vài ngôi sao băng đang chạy thi với nhau, hướng về phương xa.
…
Mặt trời dần dần ló dạng ở phía Đông, mọi người bắt đầu vệ sinh, ăn nhanh bữa sáng cho có sức rồi tiếp tục lên đường.
Bảo Thành Tự cùng Hướng Thanh nhìn qua xe ngựa của An Phu, từ sáng đến giờ vẫn không có bóng hình nào đi ra, cũng không âm thanh gì, và con gái cũng chưa về, có lẽ… đêm qua là một đêm vô cùng nồng cháy.
Trông đoàn xe sắp bắt đầu di chuyển nhưng hai người trong xe vẫn chưa chịu dậy, Bảo Thành Tự liền sai nha hoàn thiếp thân của Bảo Ngọc Huân đến lái chiếc xe ngựa đó. Mặc dù chuyện của đêm qua, đã có một vài người nhận biết rồi, nhưng biết là một chuyện, dính vào là một chuyện khác.
Những chuyện đánh xe ‘quan trọng’ như thế này, nên để người thân cận bên mình làm thì tốt hơn.
Đoàn xe bắt đầu lăn bánh, tiếp tục di chuyển với lộ trình cũ, cặp dọc bìa Phong Hải Sơn Mạch và tiến về hướng Thành Hải Tửu.
Vì bánh xe bằng gỗ nên khi di chuyển, xe ngựa cũng rung lắc rất nhiều, Bảo Ngọc Huân ngủ không quen nên dần tỉnh giấc, vươn vai ngáp dài rồi quay đầu sang bên cạnh.
Nàng và An Phu nằm sát với nhau, hắn dùng tay trái làm gối đầu cho nàng, tay phải thì đang đặt lên tuyết sơn trắng mịn nàng đã nuôi dưỡng bao năm. Nàng ngước đầu nhìn lên trên, tại góc phải của đầu xe có hai mảnh vải được xếp gọn, một mảnh là huyết hoa mai của nàng, thể hiện cho sự trong trắng, mảnh còn lại là thứ hắn lau sạch cho nàng trước khi ngủ, thể hiện sự dịu dàng, chu đáo của một người nam nhân.
Nàng nhìn hắn lần nữa, ánh mắt trở nên dịu dàng và mang theo rất nhiều tình cảm, người nam nhân này vừa mạnh mẽ, vừa ấm áp, vừa nhẹ nhàng, và cũng rất chu đáo, tỉ mỉ. Trong lúc làm việc kia, hắn không hề thể hiện thái độ của một kẻ có địa vị cao, thay vào đó, hắn hóa thành nam nhân chuẩn mực mà nàng thường mơ mộng trong khuê phòng.
Dường như cảm nhận có ai đó đang nhìn nên An Phu dần dần tỉnh giấc. Thấy hắn dậy, nàng liền đỏ mặt, nhanh chóng lấy tay che rồi quay sang hướng khác.
Mới sáng sớm đã gặp mỹ nhân thẹn thùng làm hắn nổi lên lòng trêu chọc, cười cười mà lăn lăn đỉnh tuyết sơn khiến nàng kêu nỉ non, cảm thấy cơ thể tê tê dại dại, hỏa khí lại bùng lên.
Nhìn giai nhân như vậy, hắn cũng không kiềm chế được, ngồi dậy và mở đôi đùi thon, trắng trẻo kia sang hai bên, buổi sáng dương khí thịnh vượng nên hắn không cần khởi động gì, cứ thế mà đưa quân ra trận một lần nữa.
Nàng ngậm lấy chăn, cố giảm thanh âm phát ra, thêm tiếng xe ngựa di chuyển lấn át nên chỉ có nha hoàn đang đánh xe mới thỉnh thoảng nghe thấy gì đó.
“Tiếng con gì kêu vậy nhỉ?”
…
…
Một ngày dài lại trôi qua, nhường chỗ cho màn đêm.
Bảo Ngọc Huân đã thay y phục màu trắng thành màu lam, cùng An Phu ngồi bên đống lửa, đôi tay ôm lấy cánh tay rắn chắc của hắn, tựa sát cơ thể vào nhau, trông như một cặp vợ chồng mới cưới với tình cảm mặn nồng.
Quay trở lại thời điểm lúc đoàn xe nghỉ trưa, Bảo Ngọc Huân len lỏi giữa xe hàng mà quay về xe ngựa của phụ mẫu, để ‘báo cáo’ kết quả và thay y phục khác, tiếc là chẳng có đủ nước, không thì, nàng đã đi tắm cho sảng khoái.
Nghe con gái báo cáo, kết hợp với vẻ mặt hiện rõ sự vui vẻ, say đắm động lòng người với sắc xuân chưa tan, trong lòng hai người Bảo Thành Tự vui như nở hoa, bởi nam nhân có giấu sâu đến đâu, cũng thường sẽ thể hiện một phần tâm lý lẫn tính cách của bản thân khi làm chuyện đó, An Phu đối tốt với con gái như vậy, chuyện chăn gối còn hoàn hảo, thật sự chẳng cần lo lắng vấn đề gì nữa.
Trở về hiện tại.
Thấy tiểu thư Bảo gia và vị Sủng Thú Sư kia đã dính nhau như vậy chỉ sau một đêm, trong lòng mọi người đều hiểu và cảm thấy… rất bình thường, chẳng có gì đáng chê trách cả, nếu ông trời cho bọn họ cơ hội đó, họ chắc chắn sẽ thể hiện hơn cả vậy.
Nhoàm.
Bảo Ngọc Huân cắn miếng bánh bao rồi đưa chỗ chưa cắn lên cho An Phu với thái độ vui vẻ lẫn mong chờ. Hắn cười cười nhìn nàng, cầm cánh tay thon rồi xoay nhẹ đến chỗ nàng vừa cắn mà cắn miếng lớn hơn.
Gò má nàng lập tức hồng lên, dáng vẻ e thẹn lẫn vui vẻ mà thu lại cái bánh bao đến trước miệng, gặm từng miếng từng miếng nhỏ như chuột.
Một màn này làm lòng hai phu phụ Bảo Thành Tự càng nở hoa, ông ta liền nói với sự ẩn ý:
“Đại Nhân An, Thành Hải Tửu có khí hậu ôn hòa, nhộn nhịp sầm uất, lại là cái nôi rượu của Thiên Lam Quốc, một nơi rất đáng để sống.”
Bảo Ngọc Huân lập tức dời bánh bao khỏi miệng, ngước mặt nhìn hắn với ánh mắt hy vọng, mong chờ, rồi chuyển sang thất vọng, u rủ khi hắn lắc đầu.
“Mục tiêu của ta là ngao du, khó để mà ở lại một nơi nào đấy.”
“Nhưng…”
Cả gia đình nhỏ đang chìm trong cảm xúc thất vọng, nghe hắn nói vậy liền nổi lên hy vọng lần nữa.
“Nhưng, khi ta muốn dừng lại, Thành Hải Tửu thật sự là một địa điểm tốt, An gia đã có người tọa trấn, ta cũng sống ở đó hết một phần đời người… cũng chán rồi.”
Nghĩa là gì? Nghĩa là khi An Phu không muốn đi ngao du nữa, hắn sẽ không về An gia mà sẽ đến Thành Hải Tửu, mà đến nơi này, hắn còn quen biết ai khác ngoài Bảo gia chứ? Lúc đó, Bảo gia không chỉ là một gia tộc Thương Nhân bán rượu, mà là một gia tộc Thương Nhân bán rượu có Sủng Thú Sư tọa trấn.
Dù không biết An Phu có nói được, làm được hay không? Nhưng người xưa có câu, thà mang hy vọng, còn tốt hơn là thất vọng, đúng chứ?
Bảo Ngọc Huân lại trở nên vui vẻ, tựa đầu lên vai An Phu rồi tiếp tục ăn bánh bao như chuột gặm. Hắn nở nụ cười mỉm, xoa đầu nàng nhẹ nhàng rồi cầm miếng thịt đã nướng tái đưa cho Thanh Nhãn Lang ăn.
Hôm nay không bị ma thú tập kích, cũng không vấn đề gì nên mọi người nghỉ ngơi sớm để hồi phục thể lực và tinh thần, riêng An Phu và Bảo Ngọc Huân thì trái ngược, hai người nghỉ ngơi nhưng lại vừa tốn thể lực, vừa hao tinh thần.
Khi cả hai chui vào xe ngựa, rất nhanh, những Hộ Vệ canh gác đã nghe được thanh âm nỉ non rất nhỏ, kéo dài suốt cả tiếng đồng hồ, khiến bọn họ cũng rạo rực không thôi.
…
Đoàn xe trải qua hành trình khá an ổn trong hai ngày tiếp theo, chỉ gặp thêm một đợt tập kích của ba con Bạo Huyết Lang, với kết quả bị Thanh Nhãn Lang giết một cách dễ dàng, đồng thời hôm đó, đám người Tiêu Cục có một bữa thịt no nê.
Bảo Ngọc Huân và An Phu dính với nhau như keo, không khi nào thấy một trong hai người họ đi một mình cả. Tuy nhiên, càng dính thì cơ thể của cả hai càng có mùi, mùi mồ hôi và mùi kia lẫn vào nhau nên cả hai đều cảm thấy rất khó chịu, nhất là Bảo Ngọc Huân, vốn là tiểu thư khuê các đã quen với sự sạch sẽ.
Nàng thật ngại vì mùi đó khi sinh hoạt với An Phu, nước của đoàn xe chỉ dùng để uống, nàng không thể lãng phí cho chuyện tắm rửa được. Nếu không phải Lang Quân không chê thì nàng thật sự không muốn gặp nhau với bộ dáng này chút nào.
May mắn, sáng hôm nay, đoàn xe đi ngang qua một con suối nhỏ chảy từ Sơn Mạch hướng xuống thảo nguyên xa xa, và dĩ nhiên, An Phu liền dẫn Bảo Ngọc Huân đi tắm, nhưng trước khi tắm, hai người cũng không quên trầm mình vào dòng suối mát, tận hưởng tư vị ở nơi hoang dã.
Không biết, đám người dưới nguồn suối kia có xui xẻo uống phải thứ gì đó từ hai người không nữa?
Tắm rửa ‘sảng khoái’ tinh thần như vậy, còn cảm nhận cơ thể sạch sẽ lẫn nhẹ nhàng, mùi kia cũng biến mất, Bảo Ngọc Huân đã không ngại nữa, mãi ôm cánh tay của An Phu, dù đi đâu, có việc gì cũng không bao giờ chịu buông ra.
Một ngày nữa lại trôi qua.
Thanh Nhãn Lang đang ngủ ngon trên nóc xe ngựa như bao ngày, bỗng dưng, cơ thể nó trở nên run rẩy, nhìn về cánh rừng tối phía trước với đôi mắt e ngại, bởi có một vị ma thú đại nhân đang thả uy áp với nó.
Gừ.
Dù bản năng khiến nó cảm thấy cực kỳ sợ hãi, nhưng nó vẫn cố gầm gừ vừa đủ nghe để cảnh báo cho An Phu và những người khác.
Đang lăn lộn cùng Bảo Ngọc Huân, An Phu liền giật mình khi nghe tiếng gừ nhẹ của Thanh Nhãn Lang, tức tốc dừng lại và mặc tạm lớp y phục mỏng, nhanh chóng phóng ra xe ngựa trong ánh mắt đầy nghi hoặc của nàng.
Hắn lập tức nhìn lên chỗ Thanh Nhãn Lang, lúc này, dáng vẻ run rẩy sợ hãi của nó đã biến mất nên hắn không nắm bắt thêm thông tin gì khác, chỉ xác định hướng nhìn của nó rồi nhìn theo, cầm chặt đoản đao và mang tâm lý đề phòng có gì đó xuất hiện.
Thấy hắn hành động như vậy, người của Tiêu Cục và Hộ Vệ tức tốc cầm lấy vũ khí, và cảnh giác nhìn xung quanh.
“Nàng ở yên trong xe ngựa, không được ra ngoài.”
Thấy Bảo Ngọc Huân định vén rèm bước ra, hắn liền nói với giọng rất nghiêm túc.
Nàng gật gật đầu nhu thuận, đúng là không bước ra nhưng vẫn vén rèm và nhìn theo hướng mà hắn đang nhìn, thầm cầu mong không có gì xảy ra.
Phu phụ Bảo Thành Tự cũng vén rèm nhìn ra ngoài, thấy An Phu đã đứng đó thì trong lòng cảm thấy an ổn hơn nhiều, thầm nghĩ thật may mắn cho họ khi gặp hắn trong chuyến đi này.
Xào xào…
Từ không gian u ám phía trước bỗng vang lên âm thanh cành lá va chạm, những Hộ Vệ và người của Tiêu Cục dùng cung nhanh chóng kéo căng dây, thấy có gì đó không ổn sẽ bắn tên ngay lập tức.
Xoạc.
“Phù, ra rồi, ra rồi, hôm nay trời không có gió, đúng là quá khó chịu.”
Hai bóng hình dần hiện ra rõ ràng trong ánh sáng mờ của ngọn lửa, một nam nhân có tuổi khoảng 25, không quá gầy cũng không quá lực lưỡng, phía sau lưng vắt xéo một cây côn màu đỏ máu và chồng thêm một tay nải.
Người còn lại là nữ nhân mặc y phục hơi rộng, diện mạo bình thường, lưng cũng đeo theo một tay nải, ngoài ra phần cẳng tay, chân và bụng đều được bọc bằng lớp giáp nhẹ màu lục, có vẻ như được làm từ da của loại ma thú gì đó mà mọi người không nhận ra được.
Không, còn có một thứ nữa, bên vai của nữ nhân kia có một con ma thú nhìn khá giống hồ ly, có ba cái đuôi với ba màu cùng bộ lông trắng như tuyết. Với thân hình nhỏ bé và khí tức nhỏ yếu của nó, An Phu đoán rằng, đây là một chủng ma thú được nuôi làm thú cưng mà hắn đã từng gặp khi đi qua một vài tòa thành lớn.
Thanh Nhãn Lang nhìn chăm chăm vào con hồ ly nhỏ bé kia, tận sâu trong mắt là sự kiêng dè, sợ hãi, nhưng, lệnh đã được ban bố, nó không dám không nghe, dù sao, vị đại nhân này đã nói sẽ không hại nó và những người ở đây.
Quan sát thêm một lúc, khả năng cao, hai người này đều là Võ Sư, nam nhân có thực lực Dẫn Linh hậu kỳ, nữ nhân là Dẫn Linh sơ kỳ, và không mang theo địch ý, An Phu liền thở phào rồi nụ cười tươi, bước lên vài bước, chấp tay và nói với giọng ôn hòa:
“Xin chào hai vị, hiện tại, trời cũng đã tối rồi, không biết hai vị đến đây có việc gì không?”
Trần U đang gỡ một vài lá cây dính trên đầu Tô Khuynh Thành, nghe An Phu nói vậy thì liền chấp tay, cười đáp:
“Xin lỗi đã làm phiền các vị, ta tên Trần U, đây là gia quyến Khuynh Thành, lúc nãy, hai bọn ta đang đốt củi nghỉ ngơi cách nơi này khá xa thì bắt gặp một con Nhu Cốt Thố nhảy ngang qua’.
“Giá trị của Nhu Cốt Thố, chắc mọi người cũng biết, hai người chúng ta lập tức truy bắt nó, kết quả bắt không được mà còn bị lạc, thấy nơi xa xa có ánh lửa nên mạo muội đi đến đây, có gì, mong mọi người bỏ qua cho.”
Cứ tưởng hai người đã bắt được Nhu Cốt Thố, An Phu định dùng giá cao để mua lại, đáng tiếc thật.
Dùng Nhu Cốt Thố hầm với một vài loại dược liệu, chỉ cần ăn đủ lượng thì cơ thể nam hay nữ đều sẽ trở nên ‘mềm dẻo’ đặc biệt là nữ, bọn họ trở thành những nữ nhân ‘không xương’ như rắn, mà đã là nữ nhân không xương thì ca múa hay làm chuyện đó đều là đỉnh cao, chẳng nam nhân nào không muốn thưởng thức cả.
An Phu thở dài, vẫn giữ thái độ ôn hòa:
“Ta là An Phu, Sủng Thú Sư Bát Cấp, đây là sủng thú Thanh Nhãn Lang. Nếu không có chuyện cần giúp đỡ, mong hai vị hãy lùi xa đoàn xe một đoạn. Nhìn sơ qua, có vẻ hai vị lịch luyện cũng nhiều, chắc sẽ biết đoàn xe kỵ nhất là cho người lạ tiến vào, mong hai vị thông cảm.”
“Nếu có nhu cầu cần giúp đỡ gì, hai vị có thể đến nhờ, ta sẵn lòng hỗ trợ nếu trong khả năng.”
Mới vào liền thể hiện thân phận, nói đến kiêng kỵ để đẩy lùi viện cớ, sau đó mong thông cảm, rồi cần thì sẽ giúp,… Trong lòng Trần U liền đánh giá An Phu ở mức ổn, khả năng người này đi lịch luyện cũng nhiều, lời nói và hành động hợp lý, không gây ra ác cảm và thù hằn cho người đối diện.
Nếu là đám Sủng Thú Sư ỷ vào thân phận kia, thường thường chỉ giải quyết đơn giản bằng một tiếng ‘cút’ ai không cút thì thả sủng thú ra đánh, như thế… liền chuốc hận thù rồi.
Người ta đã hòa khí như vậy, hắn cũng không cương ngạnh làm gì, hơn nữa hiện tại, hắn đang là Võ Sư Bát Cấp, ai lại đi cương với Sủng Thú Sư Bát Cấp chứ? Chưa kể, hắn và Khuynh Thành cũng không có nhu cầu đi chung, chỉ là đang cưỡi Tiểu Tiểu, thấy nơi này có ánh lửa, có nhân khí thì dừng lại để nghỉ ngơi thôi.
Hắn chấp tay, cười nói:
“Vậy, nếu có chuyện gì, xin làm phiền đại nhân An giúp đỡ một hai, ta và gia quyến sẽ đốt củi phía sau đoàn xe một đoạn, không quấy rầy các vị nghỉ ngơi nữa.”
Tô Khuynh Thành cũng gật đầu xem như chào hỏi rồi nắm tay hắn đi về hướng đằng sau đoàn xe, cách một đoạn tầm nửa dặm rồi bắt đầu gom củi, đốt lửa, nấu ăn,…
Hôm nay, hai người không dựng đều để trải nghiệm cảm giác ngủ phơi sương là như thế nào? À mà, chỉ có nàng trải nghiệm thôi, chứ hắn đã ăn gió nằm sương không biết bao nhiêu lần rồi.
…
…