Chương 85. Đêm tối gõ xe.
Thấy An Phu nhìn mình với ánh mắt thưởng thức, gương mặt Bảo Ngọc Huân chợt hồng lên, dáng vẻ e e thẹn thẹn, cũng may hiện tại là ban đêm, ánh sáng bập bùng hơi yếu của những đống lửa không đủ để mọi người nhìn rõ.
Tòa thành nơi Bảo Ngọc Huân từng ở chỉ có ba vị Sủng Thú Sư, một là Thành Chủ, hai là Gia Chủ và thiếu gia của gia tộc cự đầu trong thành. Thế nên, suốt 18 năm tuổi xuân, nàng ta chưa bao giờ được gặp gỡ người ở địa vị này một cách trực tiếp cả, chỉ toàn ngắm nhìn từ xa.
Người xưa có câu, mỹ nữ phối anh hùng, dù nàng ta không dám tự nhận là mỹ nữ, nhưng, nàng ta cũng là nữ nhân mà, cùng nha hoàn thảo luận những câu chuyện mộng mơ, đẹp đẽ về tương lai trong khuê phòng, cũng đâu có gì là xấu?
Phu nhân Hướng Thanh thấy ánh mắt của An Phu, lại nhìn con gái có dáng vẻ hơi thẹn thùng bên cạnh, trong lòng thầm nở nụ cười. Bảo Thành Tự là Thương Nhân giàu có, dĩ nhiên sẽ tiếp xúc rất nhiều với nữ nhân xinh đẹp, trẻ tuổi hơn bà ta, nhưng, ông ta lại chẳng nạp thêm một thiếp thất nào, chỉ có mỗi vị phu nhân này là đủ hiểu bà ta có ‘bí kỹ’.
Hướng Thanh vô cùng tự tin, chỉ cần bà ta truyền bí kỹ lại cho con gái, vị Sủng Thú Sư An Phu này, sợ là mọc cánh cũng khó thoát, không đến mức mê đắm đến chết, nhưng chắc chắn cũng vững một vị trí trong dàn thê thiếp, chưa kể tương lai may mắn sinh hạ một Sủng Thú Sư, lúc đó, Bảo gia liền bước một bước lên tận trời cao.
Còn chuyện An Phu ăn xong lại phủi đít bỏ đi thì sao ư? Là đầu tư, tất nhiên phải có rủi ro đi kèm, trên đời này chẳng có cuộc làm ăn hay cơ hội lớn nào mà không phải đánh đổi cả.
Nói gì thì nói, con gái chỉ có một, nên trong lúc trên đường di chuyển, bà ta đã ngõ lời hỏi han, con gái cũng có ý muốn nên hai người mới mạo hiểm đánh cược, còn không, với gia tài hiện tại của Bảo gia, không tin không chiêu được con rể tốt cho con gái, chẳng cần mạo hiểm đánh đổi một thân trong trắng.
Lúc trả lời vấn đề này của mẫu thân, Bảo Ngọc Huân cũng cảm thấy bản thân có gì đó không bình thường, nàng chấp nhận quá nhanh mà chẳng thèm suy nghĩ, trong khi đó, lúc thấy những vị Sủng Thú Sư ở tòa thành cũ, nàng chưa bao giờ nổi lên những suy nghĩ ‘rẻ mạt’ này, cảm giác như… giữa nàng và An Phu… hình như có sợi dây duyên phận tồn tại, vậy nên nàng mới không có ác cảm với những hành động của y, thậm chí còn cảm thấy ngại ngùng, e thẹn và ‘thích’ nữa.
Lắc lắc đầu xua đi những suy nghĩ này, Bảo Ngọc Huân cùng Hướng Thanh và nha hoàn ngồi xuống bên cạnh Bảo Thành Tự. Người ta đã ngồi trước mặt rồi nên An Phu cũng di dời tầm mắt, vươn tay lấy một tảng thịt đã nướng tái đưa cho Thanh Nhãn Lang.
Nó chồm đầu tới, nuốt hết tảng thịt trong một ngụm, khuôn mặt tỏ ra vui vẻ và hạnh phúc vì được ăn ngon. An Phu xoa xoa đầu nó, nở nụ cười vui vẻ lẫn cưng chiều rồi quay lại, bắt đầu nói chuyện phiếm với Bảo Thành Tự, chủ yếu là ông ta tiếp tục hỏi một vài vấn đề với sự ẩn ý, còn hắn thì trả lời trong vui vẻ, câu nào không muốn đáp thì đá sang chuyện khác.
Grừ.
Hai bên đang trò chuyện vui vẻ với nhau, Thanh Nhãn Lang bỗng ngóc đầu dậy, nhe răng gầm gừ, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía bóng tối trong rừng cây phía trước.
An Phu cau mày, lập tức đứng lên rồi rút ra thanh đoản đao nhỏ từ trong ngực áo, cầm chặt nó bằng tay phải, còn tay trái thì kẹp lấy bốn thanh phi dao nhỏ ở giữa các ngón, nhìn theo hướng Thanh Nhãn Lang đang nhìn và nói lớn:
“Cho gia quyến vào trong xe, tất cả người hầu cũng lên xe hết, nếu không ổn có thể nhanh chóng rút rui, chúng ta bị ma thú tập kích rồi.”
“Đ… được… ược…”
Bảo Thành Tự đáp với giọng hơi run run, nhanh chóng cùng ba nữ nhân cũng đang sợ hãi lên xe ngựa. Sau khi lên xe, ông ta nhìn qua cửa sổ nhỏ, trong lòng thầm cầu mong không có việc gì xảy ra.
Lần đầu gặp ma thú tập kích, người hầu của Bảo gia rất sợ hãi, nhưng cũng nhờ vậy mà bọn họ leo lên xe hàng với tốc rất nhanh, kiếm chỗ nào ấm ấm kín kín mà co cơ thể run run lại, vừa nhìn về phía bóng tối, vừa cầu mong mọi chuyện vẫn ổn, vẫn ổn.
Lúc này, những người còn đứng ở đây đều là là Hộ Vệ và người của Tiêu Cục, cùng với An Phu và Thanh Nhãn Lang.
Xoạt xoạt…
Những thanh âm tựa như có rất nhiều cái gì đang bò trên mặt đất vang lên từ cánh rừng tối, càng lúc càng lớn và càng tiến về phía này, khiến mọi người có cảm giác thứ sắp đến sẽ có số lượng cực kỳ nhiều.
Và khi suy nghĩ này vừa xuất hiện, tại vùng rìa sáng của ánh lửa chiếu đến, có một đám rết bò ra lúc nhúc, với cơ thể đỏ như máu, dài khoảng sáu tấc, cùng số lượng… có thể nói là cực kỳ nhiều.
“Huyết Sắc Ngô Công? Sao chúng lại có mặt ở phía bìa rừng thế này? Số lượng… hít… cũng cả hơn ngàn con là ít…”
Tất cả người của Tiêu Cục đều hít vào ngụm khí lạnh. Tuy có kích thước nhỏ, nhưng Huyết Sắc Ngô Công được đánh giá cao hơn Lực Ngưu một bậc, chúng có hệ Độc, có thể thi triển Thú Kỹ nên tỷ lệ người bị chúng giết cũng nhiều hơn, và cũng khá dễ giết nếu số lượng chúng… ít.
Vậy nên, với số lượng hơn ngàn con và vẫn đang tiếp tục tăng lên, trường hợp này, bọn họ… chỉ có thể chạy.
“Rút lên xe.”
An Phu không cậy mạnh, quả quyết nói lớn, sau đó đá mạnh vào đống củi đang cháy làm chúng văng đến chỗ đám Huyết Sắc Ngô Công. Gặp lửa, chúng liền chùn chân lại, đưa cái đầu lên phía trên, kẹp kẹp đôi càng và động đậy hai râu, rất nhanh đã tìm ra con đường khác không lửa để di chuyển.
Hắn tạch lưỡi, nếu vào tiết Hạ, cây cỏ khô héo, hắn có thể dùng một mồi lửa mà xử lý sạch đám rết này, đáng tiếc, hiện tại là tiết Xuân, mấy hôm trước lại có cơn mưa vừa, không thể dùng cách này được.
Vì đã lên xe thủ sẵn đến đội xe rút lui cực nhanh, An Phu và Thanh Nhãn Lang tọa trấn ở xe hàng cuối cùng để đảm bảo không một con rết nào có thể bò được lên đoàn xe.
“Thanh Lang, dùng Diệp Phi Đao.”
An Phu nói nhỏ với Thanh Nhãn Lang.
Nó gật đầu, tỏa ra linh lực màu lục bao lấy toàn thân rồi tụ xuống chân phải trước của nó, sau đó, nó quơ chân sang ngang, vẽ ra lưỡi đao hình bán nguyệt màu lục do linh lực cấu thành, bay sát trên mặt đất mà nhắm vào đám rết tụ thành đội hình mũi tên, đang đuổi đến rất gần.
Đao và ‘tên’ chạm vào nhau, vì sức mạnh chênh lệch nên đám rết liền thua cuộc, bị chém tan tác, nhưng với số lượng đông đảo của chúng thì linh lực của Diệp Phi Đao cũng tiêu tan rất nhanh, chỉ phá được thế lao đến của chúng chứ không thể dọn sạch, nhưng, như vậy là đủ rồi.
Nhìn đoàn xe đã kéo dài khoảng cách với đám rết, An Phu nói Thanh Nhãn Lang thi triển một Diệp Phi Đao nữa rồi cả hai tập trung quan sát, sau đó, hắn, nó và người của Tiêu Cục liền cùng cau mày, bởi đám rết vẫn tiếp tục bò ra khỏi bìa rừng, lan tràn như cơn lũ mà dần loang rộng khắp khu vực đó, chứ chẳng dừng cuộc săn và rút rui vào rừng như tưởng tượng.
Chúng hành động như vậy, chỉ có một nguyên do, chúng đang cảm thấy sợ hãi, nơi sâu trong sơn mạch có gì đó đang đe dọa chúng.
Hắn nhìn những người của Tiêu Cục, nói lên suy nghĩ của mình:
“Phong Hải Sơn Mạch đang có vấn đề gì đó, chúng ta di chuyển cặp bìa rừng nhưng giữ khoảng cách an toàn tầm trăm thước, đề phòng ma thú tấn công từ cả hai phía.”
Vùng đất giữa các tòa thành có cảnh quan khác nhau, có nơi là sa mạc, có nơi là thảo nguyên, có nơi là rừng, đầm lầy,… và mỗi nơi đều có những loại ma thú khác nhau, dẫn đến nguy hiểm tiềm tàng cũng khác nhau.
Việc di chuyển giữa những tòa thành tiếp giáp với Phong Hải Sơn Mạch như thế này, phần lớn đoàn đội sẽ lựa chọn phương án cặp bìa rừng mà đi, bởi khu vực này được xem như ranh giới địa bàn của ma thú ở sơn mạch, đám ma thú ngoài kia không dám xâm phạm, đồng thời ít khi gặp ma thú, mà có thì cũng chỉ là những ma thú không quá mạnh.
Hiện tại, bên trái đoàn xe là vùng thảo nguyên, nơi cư ngụ của đám ma thú chủng linh cẩu, nếu xui xẻo, bị chúng bao vây mà không có người có thực lực mạnh để phá vây thì…
…
Di chuyển thêm gần hai giờ, đoàn xe dừng lại ở khu vực có rừng cây khá thưa thớt và dốc nhẹ, ít nguy cơ tiềm ẩn hơn vùng có cây cối rậm rạm. Sau khi xe dừng, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, vuốt vuốt ngực hoặc lau mồ hôi vì đã qua nguy hiểm.
An Phu nhảy xuống xe, đốt đuốc rồi dạo dạo kiểm tra một vòng, xác nhận không có nguy hiểm rồi lên bầu trời với những ngôi sao rất sáng, kết hợp với nhiệt độ lành lạnh thì khả năng cao đã là nửa đêm rồi, phải nhanh chóng nghỉ ngơi để có sức cho ngày mai.
Người của Tiêu Cục, Hộ Vệ cùng các người hầu lần lượt đi đến cảm tạ hắn, sau đó theo lệnh mà tiếp tục đốt lửa, phân bổ canh giác,… Đây là lý do mà bất kỳ đoàn xe di chuyển đường xa nào cũng muốn có một Sủng Thú Sư hộ tống, chỉ có ma thú mới cảm nhận được ma thú khác một cách nhanh chóng, từ đó đưa ra phương hướng xử lý nhanh hơn, tránh việc nước đến chân mới nhảy, đồng thời, mọi người cũng dễ đồng lòng, phối hợp hơn vì lời nói của các Sủng Thú Sư rất có trọng lượng.
Nghĩ lại, nếu hôm nay đoàn xe không có An Phu, chờ đám Huyết Sắc Ngô Công kia bao vây thì chỉ có con đường chết, người có thực lực cao nhất của nhóm Tiêu Cục – Dẫn Linh trung kỳ, cũng khó thể sống nổi với một đàn rết dày đặc đó.
Bảo Thành Tự và gia quyến xuống xe, tất cả đều hít khí trời trong lành và thở phào. Lúc này, trong lòng ông ta chẳng còn bất kỳ nghi vấn nào về chuyện kia nữa, An Phu là Sủng Thú Sư chính tông, nếu không có hắn, cả đoàn xe đã chết chắc rồi.
Bốn người nhanh chóng bước đến cảm tạ An Phu. Hắn xua xua tay, cười hào sảng, đáp:
“Cảm tạ gì chứ? Ta đã được thuê làm hộ tống thì phải có trách nhiệm, là công việc, đã là công việc thì phải làm mà, hà hà…”
“Thôi, cũng đã trễ rồi, ta đi ngủ trước đây.”
An Phu gật đầu chào, xoa đầu Thanh Nhãn Lang rồi bước đến xe ngựa của hắn. Thanh Nhãn Lang nhảy lên nóc xe để vừa ngủ vừa canh giác, sau đó cắn lấy cái khăn hắn ném tới rồi phủ lên cơ thể, cuộn thân và bắt đầu tiến vào giấc ngủ.
Hắn cũng cởi giày, vén rèm xe rồi bước vào trong, chuẩn bị kết thúc một ngày… hoặc là không.
…
Hai giờ sáng.
Lúc này, phần lớn người trong đoàn đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn vài Hộ Vệ và người của Tiêu Cục thay nhau canh gác luân phiên để đảm bảo an toàn.
Một bóng hình di chuyển trong bóng khuất của những xe hàng, thấy một Hộ Vệ sắp bước đến gần thì giật mình, hớt hãi tìm chỗ trốn, chờ đến khi Hộ Vệ đi qua thì vuốt vuốt ngực thở phào, tiếp tục di chuyển đến chỗ xe ngựa của An Phu.
Cộc cộc cộc.
Bóng hình gõ nhẹ vào thân xe rồi vén rèm nhìn vào trong, từ đó mắt chạm mắt với An Phu cũng vừa mới tỉnh sau giấc ngủ ngắn.
Nhìn người đến, tinh thần hắn lập tức trở nên tỉnh táo, bởi người đó, không ai khác ngoài mỹ nhân của đoàn xe, Bảo Ngọc Huân.
Hiện tại, mặt nàng ta hơi phiếm hồng, hô hấp có chút dồn dập, thổ khí như sương, cầm theo một cái khăn trắng có thêu hình đôi uyên ương nhỏ trên đó.
Giờ này mà nàng ta đến gõ xe hắn, dáng vẻ lại như vậy, hắn liền biết rõ ý định của nàng ta, và tất nhiên, người phong lưu như hắn sẽ chẳng từ chối, gật gật đầu và vươn tay mở rèm xe rộng hơn.
Nàng ta cũng không chần chừ, hít một hơi thật căng phổi rồi liền tháo giày bước lên xe.
…
…